Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 46: Vô Tương Kiếm Cốt




"Đa tạ chủ nhiệm Sở."

Lâm Bắc Thần đồng ý ngay tại chỗ, sợ rằng Sở Ngân sẽ hối hận.

Tuy nhiên, Sở Ngân lúc này vẫn còn đắm chìm trong dư âm cảm động về "đạo đức tốt" của Lâm Bắc Thần, cười nói: "Bây giờ, trên đời này có một thiếu niên tốt như trò đã là tốt lắm rồi.

Trước đó ta đã từng có thành kiến với trò, nhưng bây giờ đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ, chàng trai nhỏ, cố gắng nổ lực, sau này có khó khăn hay yêu cầu gì đều có thể đến trực tiếp tìm ta."

Độ hảo cảm của lão đại +100.

Lâm Bắc Thần đang ở trong căn phòng yên tĩnh trên tầng hai của gác xép, vẻ mặt nghiêm túc nghịch điện thoại.

Nhưng vấn đề là con đường quan trọng nhất để tu luyện công pháp này, chính là không ngừng chịu đòn."Về phần Vô Tương Kiếm Cốt này.

Đinh Tam Thạch khâm phục từ tận đáy lòng."

*Vết thương do đao kiếm gây ra."

Hắn gào thét trong lòng."A, ta bay rồi.

Đương nhiên, những điều này đều không liên quan gì đến Lâm Bắc Thần.

Trúc viện.

Nhưng trong cuộc thi này, tất cả ánh sáng của năm hai đều bị một mình Lâm Bắc Thần giành lấy.

Lâm Bắc Thần kiểm tra và chỉnh lý thu hoạch của cuộc thi lần này.

So với sự coi trọng của chủ nhiệm khối Sở Ngân, dường như tổn thất của việc chọn nhầm chiến kỹ và đan dược hoàn toàn không tính là gì cả..

Hành động này thật là cao tay.

Đó chính là Lâm Bắc Thần..

Ngoại trừ hiệu trưởng và các chủ nhiệm khối khác ra, ông ta có quyền lực lớn nhất.

Nghĩa là công pháp luyện đến cực hạn, cả người ngang hàng với một đại bảo kiếm.

Toàn bộ năm 2 chỉ có một người chiến thắng.

Lâm Bắc Thần như thể nhìn thấy trị số hảo cảm trên đỉnh đầu của Sở Ngân đang gia tăng một cách điên cuồng.

Cuộc thi giữa năm của học viện Số 3 đã hoàn toàn kết thúc.

Đương nhiên, hiệu quả tốt hơn gấp nhiều lần so với Vân Nam Bạch Dược, nhưng ở thế giới này mà nói, nó chỉ có thể được coi là kim sang* dược hơi cao cấp một chút, cho nên nó là loại kém nhất trong số bốn loại thảo dược đan tễ ngày hôm qua.

Huống hồ, Lăng Thái Hư, hiệu trưởng của học viện Số 3, quanh năm lưu luyến với hàng rượu quán trà, thưởng thức bụi hoa, hoàn toàn không có lòng quản lý công việc của trường, trên thực tế đều do ba vị chủ nhiệm khối này nói là được."Hồi Xuân Tán là một loại thuốc trị thương, giống như Vân Nam Bạch Dược..

Đinh Tam Thạch ở bên cạnh, quả thực nhìn mà ngẩn người.

Từ nhẹ đến nặng, từng bước một..

Hắn cầm ra hai giải thưởng mà hắn đã chọn ngày hôm nay.

Đánh càng tàn nhẫn, luyện càng tốt.

Đây là chủ nhiệm khối đấy."

Mặc dù mang một từ kiếm, nhưng lại không phải là bí tịch kiếm thuật.

Ba người còn lại, nếu như là trước đây chắc chắn cũng thu hút rất nhiều sự chú ý.

Tường viện xây bằng gạch xanh, khoảng sân rộng rãi có hòn non bộ và hồ nước, một cây ngô đồng được trồng ở phía đông của tiểu viện, trong sân tập võ cỡ nhỏ, trên giá binh khí, mười tám loại vũ khí khác nhau như đao, thương, kiếm, kích, rìu, móc, xiêng...

Ông ta điên cuồng chửi rủa trong lòng.

Mà là bí tịch luyện thể.

Cảnh giới cao nhất của Vô Tương Kiếm Cốt được gọi là ‘Kiếm nhân’.

Đối với những người chặn cổng trường làm ầm ĩ muốn chém Lâm Bắc Thần mà nói, cũng là một nỗi kinh hoàng.

Tóm lại một câu-- Miễn là không đánh chết, sẽ bị đánh cho đến sắp chết.

Tên ranh con này thực sự là thủ đoạn tốt.

Nơi ở rất hoàn hảo.

Đánh càng thảm, hiệu quả càng cao.

Sau khi đọc xong, một lúc lâu cũng không nói nên lời.

Ở năm hai, Sở Ngân chắc chắn là kẻ độc tài nói sao làm vậy.

Sau đó, Mộc Tâm Nguyệt, Ngô Tiếu Phương và Nhạc Hồng Hương lần lượt lựa chọn phần thưởng cho mình..

Bởi vì nội dung cốt lõi của cuốn sách quý này, chỉ có thể dùng mười từ để hình dung——"Công pháp khó luyện nhất, chịu được đòn hiểm nhất!

Màn đêm buông xuống..

Đương nhiên, cần phải phối hợp với phương pháp vận hành Huyền khí nhất định."

Lâm Bắc Thần mở sách chiến kỹ ra và bắt đầu đọc.

Cố ý chọn phần thưởng kém nhất, nhìn thì tưởng chừng là thiệt thòi nhưng chỉ sau vài câu nói đã thu phục được chủ nhiệm khối rồi.

Có Sở Ngân làm chỗ dựa, sau này Lâm Bắc Thần về cơ bản đã có thể tung hoành ở học viện Số 3..

Trong vòng một giờ sau khi kết thúc cuộc thi, Lâm Bắc Thần và quản gia Vương Trung đã chuyển đến sống ở trong Trúc Viện, quả thực giống như một kẻ ăn mày bỗng chốc biến thành quốc vương, từ một vũng nước thối bước lên thiên đường.

Khi lấy được phần thưởng năm mươi tiền vàng trong tay, hắn cảm giác giống như đang bước trên mây, cả người bay bổng.

Không ngờ rằng mình đánh nhầm chọn nhầm lại có thể có hiệu quả hoàn mỹ như vậy.

Quản gia Vương Trung đang sắp xếp và dọn dẹp các phòng khác..

Nghe ra thì rất tuyệt, đúng không?

Yên tĩnh và bình yên.

Kẻ trước trộm gà không thành còn mất nắm thóc, mất đi 20 tiền vàng, đối với gia đình giàu có như hắn mà nói, cũng coi như là một lần mất máu lớn, kẻ sau không những mất đi cơ hội gáy một tiếng ai nấy đều kinh ngạc, mà còn vì không giành được hạng nhất mà cơ hội vượt cấp vốn dĩ ván đã đóng thuyền, cũng hoàn toàn bị lỡ dở.

Dù sao cũng đều rất ưu tú.

Ta biết ngay mà!

Nhưng mà.

Đánh càng nặng, luyện càng nhanh.

Đặc biệt là Ngô Tiếu Phương và Mộc Tâm Nguyệt.

Tôn chỉ cốt lõi của nó chính là coi cơ thể của mình giống như kiếm phôi, không ngừng tôi luyện, giống như rèn sắt, loại bỏ tạp chất, làm ra sắt tinh luyện, để máu thịt trở nên dẻo dai, xương cốt trở nên cứng cáp giống như một thanh kiếm sắc bén. đều được sắp đặt một cách ngăn nắp, một căn lầu gác hai tầng tầm nhìn rộng, bốn phòng ba sảnh, ‘phòng vệ sinh' độc lập.

Sự tổn thất quá nặng nề đến mức khó có thể buông bỏ.

Chịu đòn, cũng phải chú ý kỹ xảo.....

Dù có kỹ xảo đến đâu cũng là chịu đòn thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.