Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 530: Lần sau gặp lại, nhất định phải trả thù!




Lâm Bắc Thần cảm thấy rằng mình đã rất cố gắng để 'đọc hiểu'.

Nhưng vẫn không đạt yêu cầu lắm."Về phần rắc rối của Vệ Danh Thần, ta và tỷ tỷ sẽ nghĩ cách giải quyết."

Giọng điệu của Lăng Thần rất chân thành, nói: "Nương càng ngày càng nghiêm khắc quản thúc chúng ta.

Sau khi rời khỏi Vân Mộng thành lần này, có lẽ sẽ không thể gặp mặt Thần ca ca trong một thời gian dài.

Huynh tặng nó cho ta có được không?..

Lâm Bắc Thần muốn khóc không ra nước mắt.."Ngươi chờ đó, lần sau gặp mặt, ta nhất định phải trả thù.

Đây là nơi nghỉ chân của những thương nhân qua lại.

Hắn giống như linh hồn xuất khiếu, đầu óc trống rỗng..

Một luồng khí tức ngọt ngào còn đọng lại, dư vị vô tận.

Trong viện, có một cái giếng cổ trong suốt quanh năm, một chòi hóng mát sắp sụp đổ."

Nàng vẫy tay với Lâm Bắc Thần.

Còn thiếu nữ lợi dụng hắn đã biến mất không thấy tăm hơi...

Cũng không biết đã qua bao lâu."

Quyển sách màu tím nhạt kia nhẹ nhàng bay về phía Lâm Bắc Thần.

" Hắn theo bản năng muốn nói điều gì đó...

Những bức tường bao quanh nhà đá trải qua sự tàn phá của năm tháng, kết cấu nham nhở, giống như ba cụ già tám mươi lặng lẽ lọm khọm theo thời gian."

Quang Tương:….

Thuật luyện thể này vốn dĩ cực kỳ lợi hại, cũng có tiếng tăm lừng lẫy ở Thần giới, đáng tiếc lưu truyền ở hạ giới bây giờ đều là bản thiếu, thậm chí ở thượng giới cũng bị thất truyền, ở đây ta tình cờ có được một phần, vừa hay tiếp liền với tiến độ tu luyện của Thần ca ca.

Chủ nhân, từ chối.

Nhưng lúc này, cái lưỡi trơn mềm, ngọt ngào thanh mát tiến vào trong vòm miệng của hắn, giống như một con rắn nhỏ nghịch ngợm, không an phận vặn vẹo không ngừng...

Nhanh chóng từ chối nữ ma đầu này..

Hắn liếm môi.. hình như cũng không tồi?

Ba khối cầu năng lượng màu tím cũng theo đó mà biến mất...

Thần ca ca, tạm biệt.."

Quang Tương: ╭∩╮╭∩╮."Nụ hôn đầu tiên của ta.

Lăng Thần ngẩn người, xoa xoa đầu Quang Tương rồi đứng dậy, ném nó cho Lâm Bắc Thần nói: "Xin lỗi, làm phiền rồi..."

Đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đầy thịt của nàng nắm lấy một khối cầu năng lượng màu tím lơ lửng trước mặt, giơ tay lấy ra một tập sách nhỏ màu tím nhạt dày khoảng ba ngón tay, trông giống như một vật bằng giấy bình thường..

Ngoài ra còn có ba ngôi nhà đá phân bố hình chữ ‘phẩm’(品)."

Còn Quang Tương trong vòng tay của nàng thì giống như một người chết đuối cuối cùng cũng cũng nổi lên khỏi mặt nước, há miệng thè lưỡi, thở hổn hển, ánh mắt tha thiết mong chờ giống như cầu cứu nhìn Lâm Bắc Thần."Ưm..

Trước khi chia tay, có một món quà muốn tặng huynh.."A, thực là. nha đầu chết tiệt này, cái gì nên nói và không nên nói đều nói cả ra.

Nụ cười trên gương mặt rõ ràng là có chút buồn bã.

Đợi đến khi hắn lấy lại thần trí, trong vòng tay chỉ còn lưu lại một mùi thơm thoang thoảng...

Ma văn màu tím ngay lập tức biến mất."

Lâm Bắc Thần hét lên giống như thiếu nữ mất trinh, rơi nước mắt ôm ngực mà khóc.

Cẩu nữ nhân này quả nhiên là đến để lợi dụng ta.

Thân hình của nàng rơi xuống, ngồi lại vào ghế.

Hơi thở ngọt ngào trước giờ chưa từng trải nghiệm qua, ngay lập tức hạ gục phòng tuyến tâm lý của Lâm Bắc Thần."Ngươi..

Trái đất và dị giới, hai thế giới chồng lên nhau, nụ hôn đầu của hắn đã không còn nữa rồi.."Vậy thì..

Vô sỉ." Lăng Thần đưa tay lên trán, bất lực nói: "Mình không nên để nàng ta ra ngoài.

Lăng Thần cũng không để ý."

Lâm Bắc Thần hằn học nghĩ.

Cảm giác này.."

Với một tiếng hét cao vút xuyên qua Trúc viện rồi xông thẳng lên trời.

Bình thường không có người canh gác.

Lăng Thần vỗ vỗ đầu Quang Tương rồi nhìn Lâm Bắc Thần, nói: "Thần ca ca, thú cưng này của huynh thật đáng yêu, vừa mập mạp vừa mềm mại, vừa nhìn qua đã biết rất ngon.

Quá bất cẩn rồi.

Đê tiện....

Quay trở lại dáng vẻ của Lăng Thần ở trạng thái bình thường trước đó..

Khí chất và dung mạo toàn thân cũng phát sinh sự thay đổi."A..."Nếu như ta không nhầm, thuật luyện thể mà Thần ca ca đang tu luyện có lẽ là Vô Tương Kiếm Cốt mà rất ít người lựa chọn. a a a a a a....

Bước được vài bước, đột ngột quay người lại.

Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút rồi nói: "1000 tiền vàng.

Lâm Bắc Thần do dự một chút, lấy ra một đôi găng tay da chuyên dụng để phối thuốc hạ độc ngay trước mặt, cầm tập sách này trong tay.

Lâm Bắc Thần toàn thân cứng đờ ngay lập tức.."

Nàng quay lưng bước ra khỏi đại sảnh.

Lại liếm môi một lần nữa."

Cái mũi nhỏ trắng nõn xinh xắn thở ra, thiếu nữ phát ra âm thanh giống như nói mê.

Lâm Bắc Thần còn chưa kịp phản ứng, thiếu nữ đột nhiên đi tới ôm lấy hắn, hơi kiễng chân lên, đôi tay vòng qua cổ Lâm Bắc Thần, cái cổ ngỗng trắng như ngọc nâng lên, bờ môi mềm mại in trên môi của Lâm Bắc Thần.

Cách Vân Mộng thành mười dặm về phía Tây Bắc, có một trạm gác quy mô nhỏ.

Trong căn phòng cực kỳ rộng rãi.

Bàn ghế, đồ làm bếp, củi đều có đầy đủ.

Bên chiếc bàn trước cửa, một ông lão vạm vỡ râu trắng tóc bạc đang dùng bộ ấm chén bằng bạc tinh xảo mà pha trà, hương trà thoang thoảng tràn ngập khắp trong ngoài nhà đá.

Nếu như là Lâm Bắc Thần, nhất định sẽ nhận ra, ông lão này chính là đệ nhất hành chính quan mới nhậm chức của Ty hành chính Phong Ngữ hành tỉnh, Tiếu Vong Thư.

Ông ta với vẻ mặt ngưng trọng, hơi cau mày, giống như đang đợi người nào đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.