Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 542: Ngươi xứng sao?




Ba ba ba!

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Đám người đang ngăn cản đều bị Hàn Thành trực tiếp dùng sống kiếm đánh bay ra ngoài, té xuống đất, nhưng vẫn còn nhiều người muốn lao lên.

Tiêu Bính Cam kéo cánh tay Lâm Bắc Thần, ném một biểu cảm chạy nhanh đi.

Lâm Bắc Thần đột nhiên cười toe toét.

Đây là vũ khí phòng thân trước khi Vong Nguyệt đại chủ giáo từ biệt tặng cho hắn."Hạ kiếm lưu tình."

Một tiếng hét đột ngột vang lên..

Đây là tên thành chủ mới nhậm chức của Vân Mộng thành."Bạn học Lâm, hạ kiếm lưu tình." Người thanh niên trẻ áo trắng lớn tiếng nói..." Một kiếm đâm ra, tu vi đại cảnh giới võ sư bộc lộ hết ra ngoài.

Mọi người xung quanh đều được tắm mình trong ánh trăng bạc sáng chói như sữa, nhất thời, vẻ mặt bàng hoàng của họ còn nhiều hơn là vui mừng.

Một kiếm trên tay, ta có cả thiên hạ.

Khóe miệng Lâm Bắc Thần hiện ra một nụ cười trào phúng, thanh kiếm dừng lại trên không.." Trong tay hắn đột nhiên có thêm một thanh kiếm. ta cực kì tức giận." Lâm Bắc Thần nhẹ thở dài một tiếng.

Quay đầu lại nhìn, thấy một người thanh niên đẹp trai mặc đồ trắng, vẻ mặt lo lắng, sau lưng thêm mấy chục giáp sĩ cảnh vụ sở đang vội vã tới."

Lâm Bắc Thần nhìn chằm chằm vào hắn, gằn từng chữ: "Khi bọn họ định giết ta, Thôi công tử tại sao không xuất hiện để ngăn cản?

Mà thân hình toàn lực một kích của Hàn Thành cảnh giới đại võ sư giống như một con muỗi bị bọc trong nhựa cây, biến thành một viên hổ phách, ngay lập tức như bị đóng băng."Mọi người.

Trong nháy mắt, cả người Lâm Bắc Thần đều được bao bọc trong một ngọn lửa thần lực hùng vĩ và mênh mông.."Haizz.""Ngươi lại là ai nữa?" Lâm Bắc Thần hỏi ngược lại." Hắn lớn tiếng nói: "Những rắc rối do ta gây ra, hãy để ta tự giải quyết." Lâm Bắc Thần cười nhạt khen một câu, ôn nhu hỏi: "Chỉ là, ngươi là cái gì, mặt mũi ngươi lớn tới cỡ nào, đáng để ta nể mặt à?

Hắn thở hổn hển, nói: "Thật xin lỗi, xin lỗi, ta đến chậm, bạn học Lâm thật tốt vì ngươi chưa ra tay, học trưởng Hàn và Đài học muội đều là bạn học cùng trường với ta, xin bạn học Lâm nể tình ta bỏ qua cho bọn họ lần này.

Hắn trông khoảng hai mươi tuổi, mảnh khảnh, vai rộng eo nhỏ, nước da trắng, ngũ quan anh tuấn, khí chất không tầm thường, mở miệng nói trên mặt liền xuất hiện nụ cười nhẹ, trông rất vô hại.

Hàn Thành đang bành trướng thực lực trực tiếp dừng lại, không khỏi kinh hãi.

Lần này hắn ra tay mà không có chút kiêng kị nào, cũng có ý chí giết người đền mạng cho nên cho dù Lâm Bắc Thần có lấy phương pháp lưỡng bại câu thương phản kích thì cũng không có tác dụng.."Tại sao phải ép ta giả vờ chứ?"

Phối hợp với lời của mình, trên mặt Lâm Bắc Thần hiện ra vẻ tức giận..

Viên Nguyệt Thanh Huy Đại Quang Minh Kiếm!."Tại hạ là Thôi Minh Quỹ."

Thôi Hạo?"Tại sao?"Ngươi thật sự muốn giết ta?" Hắn hỏi."

Hắn đâm kiếm về phía Hàn Thành, Hàn Thành trợn to hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi.."

Ánh mắt của Lâm Bắc Thần đảo qua, Đài sự muội đứng bên cạnh vô cùng kinh hãi, hoàn toàn bị đóng băng bởi thần lực dâng trào, hắn bình tĩnh nói: "Nếu các ngươi muốn giết ta, vậy thì chịu cảm giác bị giết đi..

Một thanh kiếm với lưỡi kiếm sắc lạnh như trăng, kiếm như nuốt trăng tròn trên cao, chuôi kiếm tựa như lưu quang thuần ngân, nó giống như một món trang sức nghệ thuật chứ không phải là thanh kiếm để chiến đấu.""Diễn xuất thực sự rất tốt.

Ngay lúc này."

Hắn nhìn Tiểu Kiếm màu bạc trong tay, xúc động nói: "Con át chủ bài phòng thân mà Vọng Nguyệt đại chủ giáo để lại cho ta, món đồ đại sát khí này chỉ có thể dùng một lần, mà lại dùng để đối phó với hai tên tạp nham các ngươi, thật sự là quá phí, như giết gà mà dùng đao mổ trâu vậy.."Ngươi muốn ta tha cho bọn họ?.

Hàn Thành cầm kiếm, trên mặt dữ tợn cùng điên cuồng đều hiện ra, nói: "Chết đi.."Kẻ giết người thì vĩnh viễn phải chết.."Một đao đạt đủ cấp 999... đi chết đi.

Đám đông xung quanh nhất thời kinh hô, công tử của thành chủ à, quý tộc trong quý tộc..."

Lâm Bắc Thần cố hết sức nâng cằm lên theo một góc nghiêng 45 độ, gương mặt điển trai thoáng chút buồn."

Hắn tách đám đông đi lên trước, chủ động đi về phía Hàn Thành."

Thôi Minh Quỹ ngẩn ra, còn tưởng mình nghe nhầm, nói: "Bạn học Lâm nói đùa.""Thật sự xin lỗi, ta ta đang chiêu đãi mấy vị học trưởng và bằng hữu chung trường trong phủ, trước đó không biết, sau khi nghe tin liền lập tức dẫn người tới, gắng sức đuổi đến, mới tới được trước lúc bạn học Lâm phạm sai lầm lớn.."

Thanh niên tuấn dật chắp tay một cái, nhiệt tình cười nói: "Bạn học Lâm có lẽ không biết, nhưng mà cha ta Thôi Hạo chắc hẳn bạn học Lâm biết chút ít.

Vốn muốn lấy nó để đối phó với những tình huống khẩn cấp, đối phó với hai tên Thiên Ngoại Tà Ma đang ẩn nấp trong bóng tối, kết quả bây giờ lại bị hai tên tạp nham không biết từ đâu đến ép phải sử dụng nó. cảnh tượng này thật quá bất ngờ, xem ra mọi người đều phí công vì tên phá gia này ra mặt rồi, tên này có con át chủ bài mà không lấy ra sớm, hại mọi người bị tên Hàn Thành này đánh một kiếm choáng váng." Thôi Minh Quỹ vội vàng áy náy giải thích, cuối cùng lại nói: "Bạn học Lâm, ai nên tha thì tha, nể tình ta, bỏ qua cho bọn họ nhé..""Con mẹ nó ai nói đùa với ngươi?" Lâm Bắc Thần đột nhiên trở mặt.

Hắn tức giận mắng: "Mười lăm phút trước, ngươi đã mang người của Sở Cảnh Vụ tới đây, nhìn thấy Hàn Thành công kích hại người, ngươi núp ở phía xa xem náo nhiệt, một chút cũng không muốn ra tay, đến khi cục diện bất lợi với hai con chó hoang này ngươi mới vội vả chạy đến nói nể mặt nể mũi, ngươi nghĩ ngươi xứng sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.