Con mắt của đám thanh niên quý tộc tý thì rớt ra ngoài.
Dư Vạn Lâu chỉ cảm thấy trái tim đau đớn co rút từng hồi.
Lâm Bắc Thần ăn xong liền ợ một cái, dáng vẻ chưa thỏa mãn cho lắm: "Ợ...
Lâm Bắc Thần thấy thế nắm đấm không chút lưu tình nện vào trên người Thôi Minh Quỹ. ngươi lại thức tỉnh Hoàng Đạo Long Viêm?"Cho dù là ngươi nắm giữ Hoàng Đạo Long Viêm nhưng mới đến trình độ mỏng nhanh như vậy, sao có thể tranh với ta được?
Xem tình huống hiện tại có vẻ hiệu quả cũng ổn áp phết?." Những người khác hãi hùng khiếp vía lùi lại ra sau, chỉ có duy nhất Thôi Minh Quỹ quên mình tiến lên."Hự.
Không bị ợ chua đau rát trong thực quản đâu nhỉ?.
Hửm?
Đã trở mặt đến mức độ này thì Lâm Bắc Thần chính là muốn giết người.
Giữa ranh giới sự sống và cái chết rất kinh khủng."Không tốt.
Bộp!
Người kia giờ phút này ngay cả giả vờ bình tĩnh cũng không làm nổi nữa.
Giữa hai ngón tay hợp lại có ngọn lửa màu tím điên cuồng vờn quanh, phù hiệu ánh tím thần bí chuyển động, trước người hắn hình thành lên vô số hình tròn thần bí lưu chuyển ánh tím, dẫn dắt tử viêm ngưng tụ thành một thanh trường kiếm.
Chịu thua đi!" Thôi Minh Quỹ trông thấy cảnh tượng này sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc.
Cuối cùng là có thể đào thải ra ngoài không vậy?
Cái bàn trong đường trực tiếp bay lên, cơm canh trên đó vung vãi hết ra ngoài, dụng cụ ăn uống nặng đề đụng phải vách tường xung quanh, khởi động những gợn sóng lăn tăn, tản phát ra lực lượng kết giới phong ấn.
Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên.
Vị tiểu vương gia bá đạo ngông cuồng không duy trì nổi sự trấn định như xưa, hắn lạc giọng nói: "Không phải ngươi là thuộc tính thủy sao?" Hắn sải bước tiến lên, lại một quyền đấm về phía Dư Vạn Lâu.
Ngay lập tức, thân hình hắn khẽ động.
Nhưng mà cho dù thế nào thì bản thân cũng đã ăn nó, phải cố kiềm nước mắt mà làm màu đến cùng." Lâm Bắc Thần nói."Chết đi.
Quyền kiếm giao nhau!
Hơn nữa sau khi vo trò kiếm hình tử diễm kia, một loại xúc động từ sâu thẳm linh hồn hắn như thủy triều bao phủ cả người, hình như có một giọng nói vang lên bên tai không ngừng nói với hắn."
Trường kiếm tử viêm lập tức bị chém đứt.
Lộp bộp!
Tại sao.
Ầm! ngươi là ai?
Rầm! mùi vị không tệ, thêm một cái nữa đi.
Đồng tử Dư Vạn Lâu co lại.
Lâm Bắc Thần tiện tay nắm lấy viêm kiếm tử sắc kia, hay tay xoa một cái, lại vò ra mấy quả cầu hình tròn, ném hết vào trong miệng nhai nhồm nhoàm rồi nuốt sạch..
Nuốt hết một ngọn lửa ư?" Dư Vạn Lâu gầm lên giận dữ..
Đợi đến khi ăn xong rồi thì trong lòng hắn cũng không hiểu gì.
Không bị viêm dạ dày đấy chứ? sẽ là thứ gì?"
Hoàng Đạo Long Viêm chiếm vị trí top 1 trong ba đại kỳ hỏa ở đế quốc.
Có tiêu hóa được không nhỉ?"Cuồng vọng."Khụ.
Tiểu vương gia được nuông chiều từ bé, ngang ngược hống hách, tất cả kiêu ngạo, tất cả điên cuồng và tùy ý giờ phút này giống như pháo đài cát đang nhanh chóng sụp đổ..
Ầm!
Hắn vô thức hành động theo tiếng nói ấy."
Hắn cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy.
Nhân lúc ngươi bệnh phải lấy mạng ngươi.
Một chuỗi câu hỏi điên cuồng nhấp nhô trong đầu hắn.
Giống như bị năm con ngựa phanh thây, trong lòng lạnh buốt.
Trong khoảnh khắc này, hắn cảm nhận được sự khủng bố của tử vong vô tình ập xuống.
Nhưng lúc thật sự hứng một quyền của Lâm Bắc Thần mới hiểu được ý nghĩa trong đó, cơ thể như bị cây búa nện vào, khi ấy cũng mới biết ra rằng lực lượng nhục thân của người này mạnh cơ nào, không thể tưởng tượng nổi, đúng là một con ma thú thái cổ đội lốt người!"Ta là ông nội ngươi.
Mặc kệ tiểu vương gia gì đó, hay là đại thống lĩnh, chỉ cần trêu chọc đến nữ nhân của hắn đều phải chết hết.
Ngọn lửa ánh cam vờn quanh nắm đấm của Lâm Bắc Thần, nó hơi lấp lóe, phản chiếu trong con ngươi của Dư Vạn Lâu dần dần được phóng to, tựa như bóng ma đến từ hoàng tuyền tối tăm đang mở ra cánh cửa thông đến Thần Điện chết chóc cho hắn.
Lâm Bắc Thần liếc nhìn Dư Vạn Lâu, cố ra vẻ bình tĩnh.
Thân hình Dư Vạn Lâu bắn ngược ra ngoài đau đớn nện lên vách tường, sau đó lại bị kết giới gợn sóng bắn ngược trở lại, lảo đảo ngã trên đất, miệng trào máu tươi, sắt mặt trắng bệch như tuyết.
Phốc.
Vẫn là một quyền đánh ra.""Quyền hạ lưu tình." Thôi Minh Quỹ chỉ cảm thấy cơ bắp và xương cốt cả người nứt toác..
Mình vừa làm gì đấy?
Nếu như có thể, vậy thứ đi ngoài.
Dư Vạn Lâu cầm kiếm trong tay, vung kiếm chém ra.
Nếu như để tiểu vương gia chết ở đây, vậy thì cha hắn đừng nói là yên ổn tiếp tục làm thành chủ của Vân Mộng thành, cho dù là con đường làm quan cũng bị cắt đứt.
Chỉ có Hoàng Đạo Long Viêm mới có thể khắc chế Chân Long Tử Viêm đến mức này.
Hắn xin thề với trời, hắn tuyệt đối không phải vì để làm màu..
Trong nháy mắt kình khí bùng nổ tràn ngập bốn phương tám hướng.
Hắn liều chết cũng phải bảo vệ Dư Vạn Lâu.
Trên nắm đấm còn mang theo ngọn lửa màu cam...
Ăn, ăn, ăn, ăn hết nó đi!
Thân hình của hắn nặng nề nện vào tường gỗ trong phòng, sau đó lại lăn trên mặt đất."Thôi toang rồi.
Rốt cuộc.
Sợ hãi như thủy triều hoàn toàn bao phủ lấy hắn."
Trong tay hắn nhanh chóng bấm thủ ấn..
Trước đó cảm giác rằng Lâm Bắc Thần rất lợi hại..." Một búng máu tươi trào ra.
Chỉ là sự nóng bức bị thiêu trong tưởng tượng lại không đến.
Thì ra Lâm Bắc Thần nhớ tới trước đó hắn từng lên tiếng bảo vệ Thiên Thiên và Thiến Thiến chứ không phải là tên đầu sỏ, cho nên nắm đấm mạnh mẽ cuối cùng thu loại, dập tắt hỏa diễm không xuống tay ác độc.
