Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 570: Qua đây xin lỗi




Sát khí phát tiết ra hết Lâm Bắc Thần mới thở dài một hơi.

Mà Thôi Minh Quỹ ở bên cạnh đã bị dọa đến ngây ngốc.

Hắn không hiểu, rốt cuộc Lâm Bắc Thần lấy đâu ra tự tin mà dám một phát giết nhiều người đến vậy.

Những người này không phải người ăn xin bên đường, cũng không phải người bình thường không có căn cơ thế lực.

Bọn họ là thanh niên quý tộc một đời của môn phiệt thế gia cấp tỉnh."Tiểu tử con cũng đâu có gương mặt trông cợt nhả, sao suốt ngày có thể gây ra phiền phức lớn như thế?

Phải làm sao đây?.

Sư phụ nổ hơi mạnh rồi đấy."

Một bên khác.

Đôi nam nữ quý tộc đỉnh cấp Dư Vạn Lâu, Mạnh Tĩnh đều bị Lâm Bắc Thần chém giết như thái rau nướng đậu phụ thế kia, huống chi là hắn?

Ba chiêu?

Sao lại không đi tìm sư phụ chứ?..

Một lúc giết sạch cả đám, vậy thì tiếp đó Lâm Bắc Thần phải thu dọn cục diện như nào?" Lâm Bắc Thần đá vào Niếp Phù Quang nằm dài trên đất." Lâm Bắc Thần liếc nhìn lão Ngu, hỏi lại."

Đinh Tam Thạch nói: "Trước giờ đâu gặp quản gia Vương."

Đinh Tam Thạch: ".

Thân hình Đinh Tam Thạch khẽ động, đuổi theo hắn ta."

Rầm!" Lâm Bắc Thần bất ngờ nói: "Chứ không phải Vương Trung đi mời người ra trận sao?

Vừa giàu vừa quý.

Nếu như hắn trốn trong tối tính kế thì càng khó mà phòng bị." Đinh Tam Thạch gật đầu: "Có hơi tốn công thôi, chắc phải cần ba chiêu.

Nhưng dù trong lòng sợ hãi cơ nào thì hiện tại Thôi Minh Quỹ cũng không dám nói gì."Được.

Ông già này tuyệt đối không phải thứ đồ gì tốt.

Hắn lại nghĩ đến lão cha nhà mình.

Dưới sự giận dữ của Hải An Vương bản thân khó mà trốn được trách nhiệm.

Lâm Bắc Thần: .

Cho dù có hàng ngàn đạo lý phòng trộm cũng không bằng chém giết tận lực.

Vương Trung ngay cả đồ chó cũng không bằng, không phải đã hiểu được ánh mắt của ta hả?

Vị Lăng thành chủ trước đó ở đây làm việc hơn hai mươi năm, bỗng dưng vỗ mông rời đi, chẳng lẽ là vì dự đoán được đồ tai họa Lâm Bắc Thần này, năng lực gây nghiệt quá mạnh, thật sự không che giấu nổi, thế nên kìm nén nước mắt rời đi?."

What the fuck?

Hắn không ngờ bản thân mình xuất chiến đến cuối cùng vẫn không thể cứu được tiểu vương gia."

Đồ nhi có thể nghĩ được đến đây, lão giang hồ như ông ta sao lại không nghĩ ra được, ông ta nhanh chóng đồng ý.

Sau này rắc rối lớn rồi..."

Lão Ngu vừa nhìn thấy tình hình không đúng lập tức hành động, thân mình hắn đụng về phía sau: "Cứ chờ đấy, Hải An Vương sẽ không tha cho đôi sư đồ chó nhà các ngươi."

Đinh Tam Thạch vô cùng cạn lời nói: "Ai biết tiểu tử con lại dây đến cái phiền phức lớn như thế, ta cảm ứng được gần Dư Vạn Lâu có lực lượng của kiếm đạo tông sư nên mới đến hóng chuyện tý, kết quả vừa nhìn liền giật mình, thế mà lại là con trêu chọc phiền phức.

Đinh Tam Thạch cố ý thả cho lão Ngu chạy trốn đến địa phương hẻo lánh rồi sẽ ra tay chém giết.

Chậc, một giọt nước mắt cay đắng.

Sau khi lão Ngu hiện thân vốn có thể trực tiếp dẫn Dư Vạn Lâu rời khỏi, kết quả hắn lại xông vào phòng riêng rõ ràng mục đích đến là báo thù, còn không hỏi đầu đuôi câu chuyện, không muốn hiểu rõ nguyên nhân sự việc, trực tiếp chụp cho cái mũ sát tinh, tùy tiện tìm cớ muốn giết ba người Thiên Thiên, Thiến Thiến và mình.

Còn sẽ hấp dẫn những người khác.."Sư phụ, sao người lại tới đây?""Ấy?"Sư đồ các ngươi đúng là mất hết lý chí.

Hiện tại nhìn sự dữ tợn lóe trong mắt hắn, rõ ràng cũng đang tính toán độc kế gì đó..

Đinh Tam Thạch: "Giết à?

Lão Ngu xuyên qua cái động, chạy trốn trong màn đêm..

Cho nên lần này lão cha trả đủ loại giá cuối cùng thành công đến Vân Mộng thành làm thành chủ rốt cuộc là thăng chức, hay nhảy vào hố lửa?" Lâm Bắc Thần liếc nhìn Đinh Tam Thạch, trái tim cuối cùng cũng hạ xuống, sợ hãi một hồi nói: "Người mà tới chậm tý nữa chắc là đệ tử bị người ta giết chết rồi."Sư phụ, mặt hàng này người có thể giải quyết được không?.

Lâm Bắc Thần vô cùng rầu rĩ thở dài nói: "Ây, có thể là do ta lớn lên đẹp trai quá.

Bản lĩnh làm việc của bọn họ không đủ, nhưng năng lực làm việc xấu tuyệt đối không nhỏ.

Một kiếm đạo tông sư khi chiến đấu trực diện thì lực phá hoại rất lớn." Lâm Bắc Thần gật đầu.

Lực lượng của kiếm đạo tông sư mạnh mẽ vô cùng, trong tiếng gào thét của kiếm khí chém nát kết giới và phần sau của gian phòng.

Lão Ngu vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Căn phòng số một bị phá vỡ lại trở nên yên tĩnh.

Lâm Bắc Thần đen mặt đầy dấu chấm hỏi.."A, đừng giết ta, đừng giết ta.

Chiến lực và lực phá hoại của kiếm đạo tông sư rất lớn, nếu như chiến đấu ở đây chỉ sợ sẽ phá nát Vạn Thắng Lâu.

Vậy ánh mắt khẳng định mà ông ta dành cho hắn là có ý gì? lão phu nhất định sẽ nhớ ngày hôm nay.

Lúc trong lòng lão Ngu nhiều lần cân nhắc, Lâm Bắc Thần đã nhìn chằm chằm hắn." Đinh Tam Thạch cũng rất sa mạc lời, đồ đệ của ông ta ưu điểm và khuyết điểm đều lộ rõ, nhưng mà cái bản lĩnh gây sự thì chắc là số một thiên hạ."Được rồi, đừng giả chết nữa.."

Xương chân Niếp Phù Quang đã gãy hết, đau đến nỗi không muốn sống làm gì, vốn còn đang cắn răng giả chết nhưng nếu đã bị nhìn ra thì hắn liền kêu lên, mặc kệ đau đớn nằm sấp trên mặt đất, nước mũi nước mắt tèm lem xin tha mạng.

Sớm biết vậy cho dù đánh chết hắn cũng tuyệt đối không đến Vân Mộng thành này săn thú."Qua đây, xin lỗi Thiến Thiến và Thiên Thiên." Lâm Bắc Thần nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.