Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 621: Ông đây chính là anh hùng




Đờ cờ mờ.

Lâm Bắc Thần phục luôn rồi.

Nói có lý có căn cứ.

Không thể phản bác.

Bản thân cho rằng mình che giấu rất tốt.""Làm anh hùng?

Lúc bắt đầu nàng đúng là trúng mê dược, dù sao đối với cảnh giới đại võ sư đỉnh phong như nàng mà nói, thì hiệu quả của loại mê dược đó có hạn..

Cả hai đồng thời xuất chiêu.

Gặp được chủ công như thế sao có thể không chết vì hắn chứ?

Cùng lúc đó.

Trong tim thiếu nữ âm thầm suy nghĩ.

Bùng!"Việc đã đến nước này thì cứ thẳng tay giết hắn, chúng ta lên.

Chỉ có Lâm thiếu gia mà hắn trung thành, có lòng làm tùy tùng mới quan tâm sống chết của cả nhà bọn họ..

Vì để cứu người, thì phải dùng hết sức lực của bản thân.

Âm thanh dao cứa vào thịt vang lên.

Cơ mà thật ra.

Lâm thiếu gia thật sự đến đây cứu bọn hắn?.

Hả?

Với những người nhảy múa giữa ranh giới sống chết như bọn họ ấy mà, đây là kinh nghiệm tích lũy trong vô số lần gặp nguy hiểm mà vẫn còn sống, giả chết, đánh lén, ám toán gì đó, đều là việc bình thường cả thôi. cởi hết đồ mới có thể đánh nhau chứ?" Cung Mộng đau đớn hô lên.

Ngay lập tức, rung động, phấn khích, kích động trong lòng Cung Công giống như thủy triều nháy mắt nhấn chìm hắn.

Còn về Cung Mộng?.

Thiếu gia thật sự quan tâm đến thuộc hạ của bản thân.

Lâm Bắc Thần chỉ cảm thấy sau lưng bị đụng cho một cái ác liệt.""Cha!..."Thiếu gia cẩn thận..

Một cánh tay khác của Cung Công, cộng thêm nửa bắp chân đã bị thanh mã tấu kia chặt đứt.

Con ngươi như muốn nứt ra."Thì sao chứ?

Việc này cũng không còn cách nào nữa..

Trong thời khắc mấu chốt, hán tử tráng kiện kiểu tóc Địa Trung Hải này đột ngột nhào qua đây, dùng cơ thể của bản thân ngăn cản lưỡi đao của nữ tử áo xanh!.

Có điều nghĩ lại thì sao lại không phải hắn được?.... chết đi." Nữ tử áo xanh nở nụ cười lạnh lùng.

Lâm Bắc Thần ngơ ngác, đột nhiên hắn cảm nhận được kình khí phía sau ập tới..

Ngoại trừ hắn ra còn có ai khác à?. hả?

Sở dĩ lập tức hôn mê chẳng qua là để giả vờ, thuận tiện ứng phó chiêu tiếp theo mà thôi." Thư sinh mặt âm dương hét lớn.

Chỉ thấy nữ tử áo xanh bị ngã trên đất vậy mà đã tỉnh lại, nàng ra tay đánh lén sau lưng mình, bản thân không cảm nhận được nhưng mà Cung Công bởi vì tốc độ vừa hay lại nhìn thấy rõ.

Mà dốc hết sức mình phải bùng nổ ra thực lực chân chính chứ..

Lâm Bắc Thần xiêu xiêu vẹo vẹo đứng dậy." Câu cuối cùng trước khi hán tử với kiểu tóc Địa Trung Hải kia nói chính là: "Đừng quan tâm chúng ta.

Lâm đại thiếu...

Nhưng thật ra." Lâm Bắc Thần giống như trai đểu trộm gian bị bắt vậy, hắn không thể không nổi giận, gào thét ầm ĩ nói: "Chết đi cho ta.

Không theo nhầm người rồi..

Còn có ai sẽ bằng lòng mạo hiểm như này đến cứu hai cha con bọn họ, quan tâm đến sống chết của dân chúng chứ?" Cung Mộng bởi vì khỏa thân mà thẹn thùng, nàng che mặt chưa từng chú ý tới sự đánh lén của nữ tử áo xanh kia, giờ này nàng mới phản ứng lại, nhất thời thất hồn lạc phách, tiến lên ôm lấy cơ thể tàn tạ của phụ thân mình, chỉ cảm thấy máu tươi cuồn cuộn trào ra từ miệng vết thương chỗ tàn chi bị chém đứt, nó nhuộm đỏ cả cơ thể nàng.

Cung Công ở bên cạnh nghe thấy lời này trong nháy mắt lại ngây ngốc.

Lâm thiếu gia ư?

Một nhà bọn họ ở Vân Mộng thành giống như một ngọn cỏ nhỏ bé trên thảo nguyên, như một gốc lúa mì trong ruộng lúa, như mấy con cá tạp nham trong hồ nước, nhổ một ngọn cỏ thì bãi cỏ vẫn xanh biếc, cắt bỏ một gốc lúa mì đồng ruộng vẫn dồi dào, chết mấy con cá tạp nham sức sống trong mặt hồ vẫn hừng hực.

Nếu như người tập kích không thể địch lại vậy thì thừa dịp chạy trốn, nếu như người tới có thực lực cân bằng, vậy thì âm thầm đánh lén."AAAA, ngươi biết quá nhiều rồi đấy..

Xẹt!."Đôi cẩu nam nữ các ngươi, thật sự chọc giận ta rồi, ta.."Ha ha, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào..."Bộp!

Gần như vào lúc này, Cung Công đã hoàn thành một lần hoàn toàn cải tạo tư tưởng cùng linh hồn của mình.

Người này vậy mà lại là.

Ông đây chính là anh hùng, ông đây.

Mà nữ tử áo xanh đánh lén chưa thành công, thân hình nhanh chóng thay đổi vị trí, nàng trở tay hung ác vỗ một cái vào bả vai trái của Lâm Bắc Thần..."Công tử, nhanh chạy đi.

Thiếu nữ sau giây phút chấn động ngắn ngủi, gương mặt nàng lập tức giống như tuyết trắng đang cháy, da thịt trắng nõn ửng đỏ vô cùng."

Lâm Bắc Thần bị đánh bay ra ngoài mười mét, đụng vào cây cột đá kia, cả miệng toàn là máu, trợt dài ngã xuống..

Chính lúc này."Công tử nhanh đi đi..

Chỉ có Lâm thiếu gia mà thôi.

Sao có thể là hắn được?

Ai sẽ quan tâm bọn họ?

Sau đó hắn quay đầu lại. sau này xin hãy báo thù cho huynh đệ của đại đội Quản Thành.

Như này cũng được lắm.

Giống y hệt tên ngốc vậy..

Máu tươi bắn ra." Hắn lau vết máu bên khóe miệng rồi thấp giọng gào thét."

Hắn chìa một tay ra, suy nghĩ khẽ động, bắt đầu tải xuống Đại Quang Minh Kiếm trăng tròn sáng lấp lánh trong Baidu Cloud.

Thích phóng khoáng, không ràng buộc hay sao? tại sao nhất định phải.

Đối với người có nghiên cứu về mình, vừa nhìn là nhận ra ngay.." Cơ thể của thư sinh mặt âm dương lướt qua, trường kiếm sắc bén đâm về phía Lâm Bắc Thần: "Đồ vô dụng, mới có mấy phân lượng mà học người ta làm anh hùng à, đúng là ngu không ai bằng.

Đây tính là sở thích gì nhỉ?

Bởi vì hắn đã cảm nhận được trong Vân Mộng thành này có rất nhiều khí tức ba động mang theo lực lượng khủng bố đang nhanh chóng chạy tới phương hướng nhà kho bỏ hoang này." Cung Công bỗng dưng hô lên một tiếng.

Chẳng trách trong thành có nhiều tin đồn không hay ho về Lâm đại thiếu như thế.." Lâm Bắc Thần gằn giọng gào lên.

Nhưng nói đến một nửa bỗng dưng hắn khựng lại, trên gương mặt hiện lên thần sắc kỳ lạ."Nhiệm vụ gia tốc ngẫu nhiên đã hoàn thành xong." Âm thanh của keep vang lên trong đầu hắn.

Ngay lập tức, một cỗ khí tức tu vi võ đạo tông sư hoàn toàn vượt qua cảnh giới võ sư hàng thật giá thật như núi lửa bùng nổ trên người hắn, nó mãnh liệt trào ra bên ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.