Chu Bích Thạch dường như không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Đinh Tam Thạch.
Ông ta quan sát kỹ, trong ánh mắt thoáng qua một nụ cười thờ ơ, nói: "Vết thương của Đinh Kiếm Tiên có vẻ như đã hồi phục rất nhiều, nhưng mà đừng quên cuộc ước hẹn hải chiến.
Hôm đó ta đã nói trước với ngươi, không được nhúng tay vào trận chiến võ đài hôm nay."
Đinh Tam Thạch gằn từng câu từng chữ nói: "Nhưng mà, các ông đã làm rồi."
Chu Bích Thạch ung dung cười lạnh nói: "Xem ra, ngươi vẫn còn chưa làm rõ ý nghĩa thực sự của ước định ngày hôm đó.
Trong nháy mắt, Lý Thanh Huyền, Trầm Tri Tiết cùng với các giáo viên của các đại học viện trong thành, vô số người thân thuộc với Sở Ngân, không khỏi chấn động tâm thần, kinh hãi vô cùng.
Nam nhân trung niên này đứng bên cạnh Đinh Tam Thạch."
Lưu Khải Hải nhất thời uất ức một câu cũng không nói ra được.
Lại có thể là tông sư?
Cũng giống như ông ta, rất nhiều người biết về thân phận của hai người Phan và Lưu thực sự còn cho rằng mình đang có một giấc mơ hoang đường.
Đây là một chuyện lớn siêu bùng nổ.
Bùm!"
Đinh Tam Thạch nhướng mày, trở nên tức giận.
Nhân gian bất sách, chết tiệt!
Mỗi một bước chân của hắn bước ra, khí tức trên người lại tăng lên một phần, đồng thời cả sân trường như thể rung lên.
Lần này, rất nhiều cao thủ võ đạo thực sự bị doạ cho sợ hãi.
Ba bước.
Hai bước.
Lý Thành Huyền quả thực không dám tin vào mắt mình.
Cơ cấu học viện ở Vân Mộng thành e là phải viết lại hoàn toàn..
Học viện Sơ Cấp Số 3 lại có thể xuất hiện một vị tông sư võ đạo.
Mà là cá chép vượt long môn.
Từ cảnh giới võ sư nhảy vọt lên cảnh giới tông sư."
Sở Ngân ở bên cạnh đâm một dao nói: "Đánh rắm, ông còn chưa phải là tông sư."
Ánh mắt của Chu Bích Thạch trở nên lạnh lùng âm u.
Mặc dù ông ta cao ngạo, nhưng cùng lúc đối phó với Đinh Tam Thạch và nhiều đại tông sư võ đạo như vậy, ông ta không thể nào tự đắc là mình tất thắng."
Một giọng nói mang vẻ giễu cợt không chút che giấu vang lên trong đám đông.
Đây không phải là một bước đột phá đơn giản."
Phan Nguy Mẫn lại nói: "Nếu như Chu Kiếm Thần cứ nhất định làm điều ngang ngược thì một hậu bối nhỏ bé vừa mới tiến vào cảnh giới tông sư như ta, đành phải dùng thân thể bằng xương bằng thịt này để thỉnh giáo phong thái thần kiếm của tiền bối.
Chuyện này làm sao có thể chứ?
Dao động Huyền khí giống như sóng to gió lớn, từng từng lớp lớp bức xạ ra.
Người trước là đại võ sư cấp chín đỉnh phong....
Một ấn chưởng bán trong suốt có thể nhìn thấy bằng mắt thường, trực tiếp đánh ra một đường quyền dài đến hơn bốn mươi mét làm nổ tung chân không, như thể hư không bị mở ra bởi một đường nứt, thật lâu sau cũng không lành lại được..
Kết cấu kim loại độc đáo, độ uốn lượn hoàn hảo khiến đôi tay đã được Dương Trầm Chu rèn đúc tinh tiến không biết bao nhiêu lần này toả ra một lực xung kích thị giác đặc biệt.
Một bước trở thành tông sư, giống như đại bàng vàng rụng lông, rắn biến thành rồng.
Đột nhiên-- Bùm!.
Bùm!
Sức mạnh của tông sư toả ra ngoài..
Sở Ngân giơ tay xuất ra một quyền hướng lên trời.
(Nhân gian bất sách: Ý chỉ cuộc sống đã khó khăn như vậy rồi, chuyện nào có thể bỏ qua được thì cứ bỏ qua đi) Ba đại chủ nhiệm khối của học viện Số 3, duy chỉ có ông ta là vẫn còn nửa bước nữa mới có thể tiến vào cảnh giới tông sư, cơ hội tỏ vẻ lớn như hôm nay đã bị hai con dã thú kia cướp đi phần lớn ánh sáng.
Lại là hai luồng khí tức mạnh mẽ, bùng phát trong đám đông.
Đợi đến bước thứ năm, khí tức khủng khiếp từ trên cơ thể của người này bộc phát ra đã tiến thẳng vào cảnh giới tông sư, đồng thời còn không ngừng tăng vọt, trong nháy mắt đã vượt qua cảnh giới tông sư cấp sáu.
Bốn bước.
Bảo người khác làm sao không ngưỡng mộ chứ?
Phan Nguy Mẫn thờ ơ nói: "Đại trượng phu hành tẩu khắp thế gian, nhận được sự bảo vệ của Kiếm Chi Chủ Quân, có việc không nên làm, có việc nhất định phải làm..
Tuy nhiên, điều này vốn không quan trọng.
Tông sư?
Là Sở Ngân.
Cuộc sống thật khó khăn biết bao."
Lưu Khải Hải nói: "Ta cũng vậy..
Ngay cả lời thoại cũng chỉ có ba câu ngắn gọn như vậy."Huỷ bỏ thì hủy bỏ, ai sợ ai, đến đây, đánh đi.
Cái tên bị phế bỏ đôi tay này, không những không chìm đắm trong trầm luân mà ngược lại vươn lên từ nghịch cảnh, lại có thể tiến thẳng vào cảnh giới tông sư?"
Lưu Khải Hải nói: "Ta cũng vậy.
Có người từ từ tách đám đông đang giật mình ra, chậm rãi bước tới.
Tại sao chứ. chuyện này rốt cuộc là sao?
Lưu Khải Hải và Phan Nguy Mẫn gần như không hẹn mà gặp đồng thời xuất hiện bên cạnh Sở Ngân.
Chu Bích Thạch nhướng mày.
Hai tay của ông ta duỗi ra, tay áo đều bị rách toạc, lộ ra một đôi Thiên Mã Lưu Tinh Tí rực rỡ màu vàng nhạt dưới ánh mặt trời."
Sở Ngân gầm lên giống như một con sư tử điên cuồng.
Một học viện Sơ Cấp Số 3 nhỏ bé đột nhiên lại xuất hiện ba đại cao thủ như vậy."
Phan Nguy Mẫn lại nói: "Lâm Bắc Thần là học viên của học viện Số 3 ta, thân là giáo viên, hắn gặp rắc rối, ta không thể ngồi yên không quan tâm.
Người sau là tông sư võ đạo cấp một.
Đinh Kiếm Tiên, ta cho ngươi thời gian ba hơi thở, lui xuống, nếu không, ước định ngày hôm đó sẽ huỷ bỏ."
Lưu Kỳ Hải nói: "Ta cũng vậy."Các ngươi đều muốn đối đầu với ta?.
Tại sao không nói không rằng, mấy củ cải già thâm niên này đều phát ra đệ nhị xuân, cảnh giới đã đột phá rồi.
Kinh hoàng như mặt trời.
Tuy nhiên, chính vào lúc mà mọi người vẫn còn kinh hồn chưa tỉnh-- Bùm!
Lại một bóng người khác nặng nề đáp xuống võ đài.
Khí tức của gió rực rỡ phát ra..
Ầm ầm!
Bởi vì--"Mấy chú chó con vừa mới tập đi, cũng muốn bắt chước tiếng gầm của mãnh hổ sao?
Từ đó, mở ra một thế giới rộng lớn mới.
Khí tức của hai người phát ra..
Hừng hực như lửa."Lui xuống, tha cho các ngươi không chết."
Người này đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt như điện như kiếm nhìn chằm chằm vào đám người Sở Ngân.
Một khuôn mặt tang thương dãi nắng dầm sương.
Giống như một vị khách lưu lạc phương xa trở về.
