Giang Phàm áo choàng rộng mũ cao, lặng lẽ đứng trong kết giới Tướng Chiến.
Đây là một chiến trường dùng thần lực mở ra.
Nhìn từ bên ngoài, nó chỉ có đường kính khoảng trăm mét.
Nhưng bên trong lại giống như một thế giới khép kín, tạo cho người ta một cảm giác rộng lớn vô biên.
Đưa mắt nhìn qua, đồi núi nhấp nhô, cây cối tươi tốt, núi xa trùng trùng, có thể nhìn thấy được sự nguy nga của nó.
So với ngày hôm đó, Thôi Hạo trước mặt hắn thực lực dường như đã tăng lên mấy bậc.
Lâm Bắc Thần đã đặc biệt đến an ủi hắn mấy lần, nhưng cũng không có tác dụng gì cả, không ngờ rằng.
Trong toàn bộ kết giới của Thần Dụ Tướng Chiến, nhiệt độ giảm mạnh, cứ như thể đã đến mùa đông lạnh giá. xem ra, là nguỵ thần tín đồ trong Vân Mộng thần điện đã cứu ngươi một mạng...."
Sắc mặt của Giang Phàm trở nên u ám."
Hắn khó tin nói."Sao lại là ngươi?"Thế sự thay đổi, hôm đó không thể không bại, hôm nay không thể không thắng....
Phi tuyết rải rác.
Dao động năng lượng khủng khiếp, điên cuồng bùng nổ trong kết giới của chiến trường, tràn trề phun ra.
Sát ý tà dị ngay lập tức lan tràn.
Một luồng kiếm quang xuyên qua không trung mà tới.
Đặc biệt là lão già Chu Bích Thạch kia..
Ta có thể giết ngươi một lần, thì cũng có thể giết ngươi lần thứ hai....
Không có lão già này quản đông quản tây, sau này hắn muốn giết người thì giết người, muốn phóng hỏa thì phóng hoả, thoải mái vui vẻ cỡ nào chứ, ngay cả công tử cũng mặc kệ mọi chuyện, lão già đó lại cứ khăng khăng tự xưng là lão đại, quản nhiều như vậy, thực sự là đáng ghét...
Nơi mà ánh kiếm của Thôi Hạo đi qua, cây cối đều bị đóng băng, những ngọn cỏ phủ đầy sương giá." Lâm Bắc Thần rất tò mò nhìn về phía Tần chủ tế..."Thực lực của ngươi đã trở nên mạnh mẽ hơn?
Sảnh chính của Thành Chủ phủ bị sụp đổ và dấu vết chiến đấu bên trong chính là chứng cứ."
Thôi Hạo cầm kiếm tiến lại gần, khí thế xuất trần, giống như Trích Tiên, hắn cười nhạt nói: "Tạo sao lại nói là nâng cao?
Có Liên Sơn tiên sinh chỉ điểm, việc phá vỡ ấn kiếm một tay của hắn sẽ dễ như trở bàn tay."
Sắc mặt của Giang Phàm hơi thay đổi.
Thôi Hạo lớn tiếng nói: "Giang Phàm, ám sát mệnh quang của đế quốc, làm xằng làm bậy trong thành, còn dám khinh nhờn thần điện, hôm nay bổn quan sẽ thay trời hành đạo, trừ hại cho dân.."
Trường kiếm trong tay hắn vang lên tiếng leng keng."
Giang Phàm nghe vậy, liếm môi cười lạnh.
Chết thật đúng lúc.
Bây giờ tứ đại kiếm nô chỉ còn lại một mình hắn vẫn giữ được chiến lực đỉnh phong."Ồ, thì ra là ẩn giấu thực lực, giả thua sao?"Những ngày này, Thôi thành chủ luôn ở trên núi thần điện dưỡng thương sao?
Thôi Hạo với khuôn mặt tuấn tú, mày kiếm mắt sao, cầm kiếm trong tay khẽ mỉm cười, trên mặt không mang theo khói lửa, nói: "Trận chiến hôm đó không phân cao thấp, hôm nay lại đến lĩnh giáo cao chiêu của Giang Thần Kiếm!"
Giang Phàm xuất kiếm.
Trường kiếm trong tay hắn bộc phát ra kiếm quang ngập trời.
Hắn thè lưỡi phấn khích."
Giang Phàm ngẩng mặt lên trời cười lớn, vẻ mặt điên cuồng..
Phía đối diện.
Hắn đang nghĩ-- Xoẹt!
Hai bóng người đều lùi lại phía sau..
Tốt nhất là Lâm Bắc Thần kia.
Tuyết bay ngập trời cũng theo sau đó.
Kết quả hôm nay giống hệt như ngày đó, ngươi cũng sẽ chết như vậy."
Trên cổ tay của hắn, Huyền khí màu đỏ tươi lưu chuyển, bao phủ trường kiếm trong tay.
Kiếm khí lạnh thấu xương.
Hôm đó là giả thua sao?."
Những ngày này, trong thành luôn có tin đồn nói rằng Thôi thành chủ gặp phải thích khách mà bỏ mạng.
Ha ha ha..
Phía Vân Mộng thần điện sẽ là ai xuất trận đây chứ?"Hả? thử tiếp Huyết Diệt Tam Sát Kiếm của ta đi!
Một người thân mặc áo choàng màu xanh, phong thái như ngọc, dáng người to lớn, hiển nhiên chính là thành chủ tân nhiệm của Vân Mộng thành, Thôi Hạo.
Giang Phàm chỉ cảm thấy máu toàn thân sôi sục, bùng cháy hừng hực..."Vong hồn dưới kiếm của ta, may mắn thoát được một mạng không thành thật co rúm lại kéo dài hơi tàn, còn xuất hiện tìm chết. chỉ vậy mà thôi.."Thật sự không ngờ rằng ngươi đã trúng phải Huyết Diệt Tam Sát Kiếm của ta mà vẫn có thể sống sót đến tận ngày hôm nay, ha ha ha, khiến ta kinh ngạc.
Ba sợi tơ màu đỏ tươi thuận theo rãnh máu của kiếm, giống như máu tươi chảy xuống, kéo dài đến tận mũi kiếm, giống như cái lưỡi của một con rắn độc, nuốt vào nhả ra, sáng tối chập chờn..
Ngay cả tiểu thành chủ Thôi Minh Quỹ cũng không thể tìm thấy cha mình, vì vậy mà lâm bệnh nặng một trận, cho đến hôm nay vẫn còn ôm bệnh nằm trên giường trong Trúc viện, giống như bị người ta rút mất ba hồn bảy vía..
Hóa ra lại là giả chết.
Giang Phàm nhìn rõ mặt mũi của người này, nhất thời sững sốt.
Mối thù một kiếm ở Tiểu Tây sơn, hôm nay đã có thể đền đáp hắn thật đàng hoàng rồi.
Kiếm quang hoá thành bóng người.
Hắn đã từng giao thủ với Thôi Hạo."
Lâm Bắc Thần sững sờ: "Hóa ra là Thôi thành chủ?.
Và đây cũng là những gì mà hắn muốn.
Ha ha, làm vậy có ích lợi gì chứ?.
Bùm bùm bùm bùm!
Giống như những vì sao trên bầu trời, ngay lập tức rơi xuống huỷ diệt thế giới.
Phi tuyết ngập trời, hóa thành từng lưỡi dao sắc bén quét ngang qua."
Hắn chậm rãi rút kiếm ra.
Còn bây giờ, cho dù mình có giết chết thành chủ, thì có thể thế nào chứ?..
Tâm niệm khẽ động..
Còn dư âm kiếm quang của Giang Phàm giống như máy cắt cỏ, cắt đứt toàn bộ cây cỏ hai bên trong phạm vi vài trăm mét, thậm chí cả hai ngọn đồi cũng bị cắt đi một lớp thổ mộc sơn thạch."Ha ha ha ha.
Từ trong lời nói của hai bên có thể thấy được cuộc đại chiến trong Thành Chủ phủ ngày hôm đó, là Thiên Hành Thần Kiếm Giang Phàm này đã đến ám sát Thôi Hạo không thành, nhưng cũng đả thương Thành Chủ đại nhân, kết quả.
Tần chủ tế nói: "Không, mấy ngày nay, Thôi thành chủ đều luôn ở trong thành, bí mật sắp xếp các hành động khác nhau, cứu tế nạn nhân, khai thông hồng thuỷ, bận rộn quay cuồng, không hề nghỉ ngơi, mãi cho đến một giờ trước khi bắt đầu cuộc đại chiến ngày hôm nay, hắn vừa mới leo lên núi, tĩnh toạ điều tức một giờ mà thôi.""Hóa ra là như vậy..."
