"Ha ha ha ha ha..."
Thiên Hành Thần Kiếm Giang Phàm ngẩng mặt lên trời mà cười lớn.
Hắn cười rất điên cuồng.
Lưu Ảnh Phân Quang Kiếm."
Ánh sáng đen trong mắt Thôi Hạo dần dần mờ đi.
Thôi Hạo hít một hơi thật sâu rồi nói: "Đã như vậy, vậy thì hãy dùng kiếm của ta để chứng minh cho miện hạ về tín ngưỡng của một kiếm sĩ đi.
Trái tim của Giang Phàm run lên, vận đủ Huyền công, bày thế trận chờ quân địch.
Một loại sức mạnh nào đó được đánh thức.
Giang Phàm đứng tại chỗ.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, trên mặt đất vỡ nát, một mảng Huyền băng màu đen mặt kính hình tròn khổng lồ xuất hiện mà không chút dấu hiệu báo trước, một vệt tuyết màu trắng ở giữa chia nó làm hai nửa, hai người trong cuộc chiến bị thâu tóm trong đó.
Tay cầm song kiếm, vẻ mặt của Thôi Hạo ngay lập tức thay đổi."
Lời nói vừa dứt.
Sự lựa chọn của ta, không hối hận...
Không ai có thể ngờ được rằng Thôi Hạo, người ít được xem trọng nhất lại kết thúc trận chiến trước tiên.
Hắn giẫm lên cái đầu tinh thể băng bị vỡ vụn của Giang Phàm, khóe miệng vẽ ra một độ cong giễu cợt: "Ngươi hồi phục lại lần nữa cho ta xem đi.
Lưu quang loé lên.
Nhưng chính vào lúc này-- Xoẹt! đệ tử của Tiểu Kiếp Kiếm Uyên, ngươi.
Đối với phe mình mà nói, đã không còn chỉ là thực lực không bằng một cách phải đơn giản như vậy nữa."
Mũ cao của hắn bị chém đứt, áo choàng trên người loang lổ vết kiếm, máu nhuộm nửa thân...
Kiếm pháp mà tân thành chủ Thôi Hạo thi triển ra chính là Lưu Ảnh Phân Quang Kiếm, một trong những chiến kỹ kiếm đạo đỉnh cao của Tiểu Kiếp Kiếm Uyên.
Xoẹt!
Và chỉ có bí thuật tu Huyền của Tiểu Kiếp Kiếm Uyên, tu luyện đến cực điểm thì sẽ có hắc tuyết ngưng kết, người ta đồn rằng đây là tuyết của Tu La đến từ vực thẳm địa ngục.
Đó là dấu hiệu của một vết thương thể xác nhanh chóng lành lại.
Trận chiến đột ngột dừng lại.
Cả thể xác và tinh thần của Thôi Hạo phá không trung, đến gần Giang Phàm.
Thân hình như tia chớp của Thôi Hạo đột nhiên tách ra làm hai giống như Phân Thân Thuật, hóa thành hai người giống hệt nhau, loé lên trái phải, từ bên cạnh Giang Phàm vung kiếm qua.
Đây là một tin tức bùng nổ.
Giang Phàm không kịp phòng bị, bị giết ngay lập tức.
Đầu của hắn trực tiếp từ trên cổ lăn xuống."Hắc Tuyết.
Một chân trực tiếp giẫm nát đầu của Giang Phàm, vốn đã đông cứng thành tinh thể băng màu đen.."
Trong mắt Thôi Hạo lóe lên một tia u ám..
Nếu không phải thúc động thần văn do công tử ban tặng, khiến cho sức mạnh của trời đất trong kết giới Thần Dụ Tướng Chiến hợp lực với mình, e rằng lúc này hắn đã là vong hồn dưới kiếm của Thôi Hạo rồi.
Thì ra trong quá trình rơi xuống, đầu đã ngưng kết thành tinh thể băng màu đen.
Vì vậy, hắn khá kiêng kỵ Thôi Hạo..
Nhưng cơ thể đáng lẽ ra phải mình đầy thương tích lại chỉ có những vết đỏ nông."Ngươi che dấu thực lực thì sao chứ?.
Rất nhiều cường giả võ đạo cũng đã thông qua các chiêu thức, phán đoán ra Thôi Hạo chính là truyền nhân của Tiểu Kiếp Kiếm Uyên, một trong ba đại thánh địa của đế quốc.
Các tinh thể băng chói mắt...
Trong tiếng cười tràn đầy vẻ mỉa mai..
Ba đại thánh địa kiếm đạo của đế quốc—— Bạch Vân thành.
Thôi Hạo tay trái đưa ra trong không trung.
Chiến trường kết giới nghiêng về một phía, điều này cho thấy rõ thần linh nhìn xuống xem chiến đã có sự thiên vị.
Từng mảnh bông tuyết màu đen đang tung bay trong không khí..
Tình hình đối với hắn mà nói đã trở nên rất bất lợi.
Mà là dấu hiệu của việc bị thần vứt bỏ. là..
Tại sao lại có thể như vậy?
Sức mạnh của vị tân thành chủ này quả thật đáng kinh ngạc.
Đồng thời, trong đôi mắt Hắc Uyên, thần văn lưu chuyển.
Răng rắc.
Sắc mặt của Thôi Hạo trở nên ngưng trọng.
Rơi xuống đất, phát ra một âm thanh lạnh như băng.
Trời đất đều bắt đầu truyền sức mạnh vào Giang Phàm.
Một thân ảnh của Thôi Hạo từ từ hóa thành phi tuyết màu đen rồi tiêu tán. đệ.
Một băng kiếm màu bạc ngay tức khắc ngưng tụ mà thành.
Hắn cũng phát hiện ra sức mạnh trong kết giới của Thần Dụ Tướng Chiến đã bắt đầu nghiêng về phía Giang Phàm.
Lộng Kiếm Các."
Giọng nói đột nhiên ngừng lại...
Hơn nữa là theo phương thức này.
Đồng tử của hắn dị hoá, tràn ngập một màu đen tuyền và thuần khiết giống như vực thẳm, tròng trắng của hắn lúc này biến mất, một đôi hốc mắt giống như hai vực thẳm, có thể nuốt chửng tất cả mọi thứ..."Kiếm đến từ vực sâu, trừng phạt người của Bối Thần."
Giang Phàm khàn giọng nói: "Ngươi."
Ngoài chiến trường..
Giang Phàm điên cuồng bật cười, phấn khích liếm môi, tràn đầy lệ khí và giễu cợt nói: "Kiếm Chi Chủ Quân miện hạ đứng về phía ta, trong kết giới của Thần Dụ Tướng Chiến, ta đứng ở thế bất khả chiến bại...
Còn một thân ảnh khác của Thôi Hạo lại xoay người bước tới."Không hay.""Thực lực của ngươi mạnh hơn ta thì sao chứ?..
Cuối cùng hắn cũng nhận ra nguồn gốc tu vi trên người Thôi Hạo."
Trong đầu của Giang Phàm lóe lên một tia chớp.
Nhưng lần này, tốc độ của Thôi Hạo sắp đạt đến mức độ khó tin.
Trong trận chiến trước, hắn đã bị Thôi Hạo bạo hành.
Trung tâm của chiến trường bị băng tuyết bao phủ gần ngàn mét, nhưng màu tuyết lại tan dần đi.
Khoảng cách 100 mét, dường như đến ngay tức khắc.
Loại khí tức của ma kiếm địa ngục huỷ diệt thiên hạ, chém chết vạn kẻ địch ngay lập tức tiêu tán.
Giang Phàm quyết tâm thể hiện thế phòng thủ, tiêu hao Huyền lực của Thôi Hạo, khiến hắn hao tổn mà chết.
Tiểu Kiếp Kiếm Uyên.
Hàn quang loé lên.
Hơn nữa kiếm thức cũng khác hoàn toàn so với trước đó.
Mọi người đều bị sốc.
Là một trong ba đại thánh địa của đế quốc, Tiểu Kiếp Kiếm Vực xưa nay đều nổi tiếng là thần bí.
Còn tu luyện đến cảnh giới của Thôi Hạo, ngưng tụ ra Hắc Tuyết, Lưu Ảnh Phân Quang Kiếm có thể lập tức giết chết một người có cấp bậc tông sư võ đạo như Giang Phàm, tuyệt đối không phải là kẻ vô danh.
Sáu đại truyền nhân xuất sắc nhất của Tiểu Kiếp Kiếm Uyên đương thời, Ma Đằng, Dạ Yểm, Thư Sinh, Vô Ảnh, Tuyệt Tâm, Ám Ngân, thực lực chẳng qua cũng chỉ như vậy, đúng chứ?
Thôi Hạo rốt cuộc là ai trong số họ chứ?
Sự hồi hộp trong lòng nhiều người bỗng chốc trào dâng lên.
