Không thể nghi ngờ đây là một con số khủng bố.
Huy hiệu ngôi sao của lần thi đấu dự tuyển này, hầu như đều bị hắn lấy hết.
Thế nên các học viên khác chẳng có thu hoạch gì cả.
Điều này làm cho Lâm Bắc Thần càng thêm thận trọng.
Không thể thất bại trong gang tấc được.
A."Ha ha, hoá ra ngươi cũng biết xấu hổ, không lấy được huy hiệu nào xấu hổ không còn mặt mũi nào sao?
Ào ào!
Hơn ba mươi người?.
Trong lều trại, Nhạc Hồng Hương đã rửa sạch trái cây và rau dại, đặt chúng ở bên ngoài lều." Giọng Lý Đào lại vang lên từ bên cạnh: "Thật ra, ngươi có thể cân nhắc đề nghị của ta, không bằng chúng ta cùng nhau hợp tác, ta thực sự hy vọng sẽ được làm bạn với ngươi.
Lâm Bắc Thần càng xem càng vui, mừng thầm trong lòng." Đinh Tam Thạch trực tiếp trả lời..
Đinh Tam Thạch lại an ủi Lâm Bắc Thần một trận." Giọng nói của Đào Vạn Thành từ bên cạnh truyền đến..
Không sao." Giọng nói của Mộc Tâm Nguyệt vang lên.." Mộc Tâm Nguyệt lạnh lùng nói.
Ông ta nói một cách nghiêm túc và chân thành: "Trò không cần như vậy, ta sẽ không tạo áp lực cho trò đâu, cố gắng lên nhé, không đủ điều kiện tham gia vòng thi đấu chính thức cũng không sao, dù sao trò cũng là lần đầu tiên tham gia loại sự kiện này, hơn nữa cũng chỉ có một mình Kiếm thuật cơ bản cận thân tam liên thêm sát chiêu Bắc Đẩu Lâm, đợi khi trở về, ta sẽ xin học viện cho trò nhảy lớp đến năm ba, trước tiên tìm hiểu chiến kỹ nhất Tinh, thêm cả tu luyện tinh thần lực, trong ngoài hợp nhất trở thành một võ giả chân chính, trận đấu tiếp theo, trò nhất định sẽ là người toả sáng nhất doanh trại.
Những người khác không có gì.
Âm thầm oán trách một trận, hắn cũng phải đối mặt với sự thật, dù sao thì cũng còn hơn sáu mươi người.
Xấu hổ quá." Lý Đào có chút tiếc nuối nói: "Có nhiều lợi ích khi hợp tác, ngay cả bạn học Mộc Tâm Nguyệt cũng có cơ hội rất lớn tiến vào vòng thi đấu chính thức, ôi, bạn học Lâm thật sự quá cứng đầu, hy vọng rằng đến lúc đó ngươi sẽ không quá hối tiếc.
Hơn nữa, đã nhiều ngày Lăng Thần đều quấn lấy hắn, muốn truyền thụ cho hắn kỹ xảo tu luyện tinh thần lực, nhưng Lâm Bắc Thần đều lấy lý do chưa xem xong tinh thần lực sơ giải để từ chối, cũng may vị nữ giáo viên của học viên Sơ Cấp Hoàng Gia luôn đến kịp lúc, đưa Lăng Thần đi, để Lâm Bắc Thần trở lại trạng thái im lặng."Đúng thế, ta.
Trong những ngày qua, ông ta thật sự không có cảm tình tốt với hai người được gọi là học viện thiên tài này.
Tiếp tục xem bia đá.""Thầy giáo Đinh, người là giáo viên dẫn đoàn của học viện số ba chúng ta, thiên vị hắn như vậy, còn có công bằng không?
Ta sẽ khiến ngươi hối hận đến phát điên, chờ đi.
Tiếng nước yếu ớt, Lâm Bắc Thần từ suối nước nóng trong phòng thay đồ đi ra, vừa mệt vừa đói trông như một con chó già, đi đến trước bảng đá để kiểm tra tình hình điểm tích luỹ."
Lâm Bắc Thần lấy hai tay che mặt, cố gắng không cười, muốn giải thích, nhưng vừa hé miệng ra thì trở thành: "A, ta.
Đây chính là hơn ba mươi cọng rau hẹ, mẹ nó ta còn chưa kịp thu hoạch, mà đã bị loại rồi sao?.
Giữa hai người đã hình thành một loại ăn ý không nói nên lời.
Tên thiếu đạo đức nào làm ra chuyện này?" Tiếng bước chân rời đi.." Nói xong hắn cũng rời đi Lâm Bắc Thần che mặt, cơ thể hắn cực kì run rẩy.
Vừa nhìn thấy, hắn liền hoảng sợ, sao lại thế này?
Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ bờ vai hắn."Cút sang một bên mà chơi đi.
Nín cười còn khó hơn cả nín đại tiện.
Ta.
Đoàn đội của Lí Đào và Đào Vạn Thành cũng mỗi bên một cái."Yên tâm đi, giáo viên, ta không sao đâu....."
Thầy giáo Đinh Tam Thạch càng nghe càng thêm đau lòng.
Cuối cùng, không thể nhịn được nữa nên chỉ biết lấy tay che mặt cười thật tươi, cơ thể còn hơi run lên.
A.."Bạn học Lâm, đừng nản lòng, có lẽ ngày mai vẫn còn cơ hội?
Hi hi."He he, ta biết, hiện tại bọn ta thấp cổ bé họng, nhưng mà đợi đến ngày mai khi kết quả thăng cấp tới, một khi ta thành công thăng cấp vào trận thi đấu chính thức, ha ha, hy vọng giáo viên Đinh vẫn có dũng khí dùng giọng điệu này nói chuyện với bọn ta.
Tên thiếu niên Thẩm Phi vẫn hai cái như trước.
Mẹ nó.
Trong bảng xếp hạng, số huy hiệu của Nữ Thiên Kiêu Lăng Thần đã tăng lên bảy.." Giọng của Ngô Tiếu Phương cũng vang lên..
Vị nữ giáo viên trung niên này không phải là giáo viên tầm thường, Tiểu Phượng Hoàng kiêu ngạo Lăng Thần rất tôn trọng người này, rất ít khi làm trái lời..."Ha ha, được rồi, vậy thì thật là đáng tiếc."
Lâm Bắc Thần một tay che mặt, một tay vẫy vẫy, ý bảo ngươi đừng để ý đến ta Nếu Lý Đào nói thêm gì nữa, Lâm Bắc Thần thực sự sợ rằng hắn sẽ không nhịn được mà cười ra tiếng mất, vậy coi như lộ tẩy rồi.
Đào Vạn Thành cười thành tiếng nói: "Giờ hối hận rồi chứ?.
Hôm nay sao lại loại nhiều học viên như vậy?
Đúng thế.
Nói xong, cả hai đều rời đi." Lâm Bắc Thần vẫn che mặt như trước."Sau khi vòng dự tuyển này kết thúc, ta sẽ kháng nghị với học viện, thầy giáo Đinh, ta cảm thấy người quá không công bằng, căn bản không xứng là giáo viên của học viện.
Là lão giáo viên Đinh Tam Thạch, ông ta đồng cảm an ủi: "Không sao đâu, dù không tìm thấy huy hiệu cũng không phải khóc.
Muộn rồi, ngày mai chính là ngày cuối cùng, ngươi có tin không, ngươi khinh thường Ngô Tiếu Phương có thể tiến vào vòng thi đấu chính thức." Lâm Bắc Thần bỏ hai tay xuống, chứng tỏ hắn không khóc, chạy một mạch về lều.
Lâm Bắc Thần không quan tâm đến việc săn bắn, đều dựa vào những trái cây mà Nhạc Hồng Hương hái để làm no bụng những ngày này.
Theo lời của Nhạc Hồng Hương thì đó là đang trả ơn một con gà.
Ân đức một con gà quay.
Các ngươi đừng hiểu sai đấy.
Vì Mộc Tâm Nguyệt và Ngô Tiếu Phương từ đầu đến cuối đều không xuất hiện trong lều, cho nên trong lều trại vẫn luôn là hai người họ ở, dần dần cũng có thể nói một hai từ, bầu không khí trở nên hài hòa hơn rất nhiều
