Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 721: Quay về




Mọi người quan sát trận đấu dưới chân núi, cùng với các đại hành tỉnh, thế lực các nơi đang chú ý tới chiến trường này đều không khỏi chấn động vô cùng.

Cho dù là cường giả một bước tiến vào thiên nhân khi đối mặt với đồng quy vô tận kiểu trình độ này cũng phải nhẹ nhàng lùi bước?

Sau đó tất cả mọi người đều không thể tưởng tượng được mà nhìn thấy, Tần chủ tế chỉ hơi vung kiếm lên giống như một buổi chiều nào nhàn rỗi, người phụ nữ mắt lim dim tùy ý phẩy con ruồi đi, tính đánh chết con ruồi đó.

Vào khoảng cách hơn ba mươi mét, một kiếm này liền cắt ngang cơ thể của Thủy Thần Vệ.

Năng lượng tăng lên tới cực điểm, ngay cả nơi kết giới bộc phát ập xuống cũng bị một kiếm này dùng một loại cách thức mà tất cả mọi người đều khó lý giải được trực tiếp tiêu biến..

Kế đó, bốn đôi kiếm cánh sau lưng nàng chậm rãi thu vào bên trong cơ thể.

Cho dù pháp không trách dân nhưng lại không thể khiêu khích luật pháp của đế quốc.."Quay về Trúc viện, dựa theo việc mà trước đó Lâm Bắc Thần giao phó, đóng chặt cửa của Trúc viện chờ đến khi công điện nghiệm thần hoàn toàn kết thúc.

Ba người Sở, Phan, Lưu hai mặt liếc nhìn nhau, cả ba đều lộ vẻ kinh ngạc..

Rầm!"Quay về ư?"Mọi người lùi lại.

Sau khi nghe xong báo cáo, vẻ mặt Lư Mẫn liền trở nên âm u, hắn đi về phía mấy người Sở Ngân, đang tính mở miệng nói gì đó thì bỗng dưng một vị trinh sát tinh nhuệ thuộc Tân Tân Vệ nhanh chóng chạy đến, hắn vội vàng chạy đến bên người Lư Mẫn rồi thấp giọng bẩm báo mấy câu nữa.

Cơ mà hoàn toàn không có tác dụng gì cả....

Trong lúc nói chuyện lại có tiếng bước chân và âm thanh áo giáp ma sát nhau truyền đến.

Biểu cảm của Tần chủ tế từ đầu đến cuối đều lạnh lùng và bình tĩnh. cứ thế đi, càng nhanh càng tốt."Láo toét, lui xuống." Thôi Minh Quỹ bỗng dưng lên tiếng nói..

Nàng bình tĩnh đứng im tại chỗ, dường như đang suy nghĩ gì đó, lại giống như đang chờ đợi một điều gì đấy."Về học viện.""Tạo phản sao?

Thi thể của Thủy Thần Vệ bị cắt làm hai, sau đó rơi xuống mặt đất nơi chiến trường.

Hắn nhìn thoáng qua hình chiếu thần văn trên bầu trời kia, trông thấy cha mình bị vây trong kết giới chiến trường, sự vui vẻ kích động lúc đầu dần dần tĩnh lặng xuống, cuối cùng bắt đầu suy nghĩ những vấn đề khác." Sở Ngân nghi hoặc nói." Sở Ngân lên tiếng khuyên can.

Chỉ thấy tướng quân Lư Mẫn của Tân Tân Vệ mặc áo giáp hạng nặng dẫn theo thân vệ đi qua đây, vị sĩ quan kia vội vàng tiến lên bẩm báo tình hình, Lư Mẫn vừa nghe vừa nhìn về phía đám người Sở Ngân.""Đồ chó chết kia, chạy đến địa bàn của Vân Mộng thành chúng ta là muốn tùy tiện động đến người của chúng ta ư?""Phải rồi, vương gia thì giỏi lắm sao?" Hắn không quan tâm dây dưa với đám người Sở Ngân nữa, Lư Mẫn lập tức phân chia hai trăm tên Tân Tân Vệ tinh nhuệ bản thân thì đích thân dẫn đội, gấp gáp đi về phương hướng trong nội thành." Lư Mẫn biến sắc."Cái gì?" Vị thiếu niên mười bảy tuổi này đột nhiên trở nên vô cùng lạnh lùng.

Trường kiếm trong tay cũng thuận tiện vứt đi.

Cuộc sống hơn hai mươi năm như sống ở thế ngoại đào viên đã khiến cho dân chúng quen thói hòa bình, sự chính trực và huyết tính cộng thêm võ nghệ thịnh thành, rồi còn cả mấy thời gian gần đây độ nổi tiếng của Lâm Bắc Thần và học viện Sơ Cấp Số 3 thật sự là quá thịnh vượng, là đối tượng được cả thành tung hô..

Ý ngươi là chúng ta vi phạm luật pháp của đế quốc đúng không?

Nàng còn không thèm nhìn cỗ thi thể trên đất kia, giống như vừa nãy thật sự là đập chết một con ruồi, nàng quay người bước ra khỏi kết giới chiến tướng của thần dụ."

Thôi Minh Quỹ quyết đoán nhanh chóng, đầu óc tỉnh táo trước nay chưa từng có..

Hắn giống như đống bùn nhão bị cắt đứt." Sĩ quan kia vội vàng nói...

Kết giới chấn động kịch liệt, nhưng vẫn hoàn hảo như cũ.." Sĩ quan miệng hùm gan sứa quát hỏi đám người.""Đế quốc không cho phép tích trữ nô bộc!..

Hải An Vương hận không thể để toàn bộ người của Vân Mộng thành đều chôn cùng với cháu đích tôn của mình.

Xảy ra chuyện gì thế?." Dân chúng rầm rầm áp sát.

Dân chúng đồng loạt chạy qua đây bao vây lại cũng khiến cho hắn sinh ra một chút áp lực tâm lý."Đi.

Lông mày mảnh mai màu bạc của nàng hơi cau lại..

Vương gia thì có thể tùy tiện bắt giáo viên của học viện chúng ta rồi giam vào trong lồng nô à?

Đám người Hải An Vương ở bên cạnh thì càng căm ghét đến nghiến răng nghiến lợi.

Những binh lính khác cũng trở nên vô cùng căng thẳng, bọn họ rút trường kiếm ra khỏi vỏ, hàn quang lóe lên trực tiếp vây quanh các dân chúng.

Cường giả xếp thứ ba trong hàng ngũ năm thần thủy cứ thế mà bỏ mình.

Hắn lại hy vọng đám dân chúng này không biết sống chết mạnh mẽ xông qua cái vạch này, vừa khéo bị quân đội chém giết tất cả."Dừng lại, phía trước các ngươi chính là dải phân cách cấm đi do quân đội vẽ ra, kẻ nào vượt qua vạch này thì giết không cần bàn cãi."Là do các ngươi quá đáng trước.

Trận thế như này căn bản không dọa được bọn họ.

Đám người Sở Ngân có hơi do dự quay đều liếc nhìn trận đấu trong kết giới của các đại chiến tướng thần dụ trên bầu trời cao, bọn hắn đều biết rằng kể cả khi bọn họ ở lại đây thì cũng không có chút lợi ích nào đối với thế cục sau này..

Một kiếm được chém ra.

Hắn lập tức không chút do dự xoay người rời đi.

Từ xưa đến nay hắn chịu ảnh hưởng sâu sức từ phụ thân, góc độ suy tư nhìn nhận vấn đề mặc dù không bằng hắn, nhưng so với đám người Sở Ngân thì toàn diện rõ ràng hơn rất nhiều." Sĩ quan kia lớn tiếng hét lên."Chúng ta cũng quay về đi.""Đúng đó, ngược lại là các ngươi muốn bắt người thì dựa vào luật pháp nào?"Các ngươi muốn tạo phản đúng không?.

Bọn họ thừa nhận mặc dù thực lực của cả ba đều có bước nhảy vọt gần như bùng nổ, gần như đã hóa kén thành, nhưng nguy cơ lần này bọn họ không hề có bất kỳ năng lực nào để gia nhập chiến đấu.

Lần này bọn họ chỉ có thể làm một kẻ đứng ngoài theo dõi mà thôi.

Mà đối với kẻ đứng xem mà nói thì việc quan trọng nhất chính là bảo vệ bản thân mình.

Mấy người cuối cùng cũng đi theo Thôi Minh Quỹ, sau khi cảm ơn dân chúng xung quanh thì cả đám vội vàng rời khỏi.

Vẻ mặt của Hải An Vương và vị sĩ quan trước lóe lên sự âm trầm, nhưng cuối cùng bọn họ cũng không dám ngăn cản nữa, ánh mắt mở to nhìn đám người Sở Ngân rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.