Trận đấu vẫn tiếp tục diễn ra làm cho các dân chúng đang quan sát trận chiến phát ra từng đợt hoan hô.
Dân chúng của Vân Mộng thành cảm thấy lời cầu nguyện thành kính của bản thân đã phát huy tác dụng.
Mọi chuyện đều phát triển theo hướng có lợi cho Vân Mộng thần điện.
Võ giả đến từ các nơi cũng phải kinh ngạc về sự cường đại của Vân Mộng thần điện.
Cuộc chiến công điện nghiệm thần này là cuộc chiến sinh tử tụ tập đại tông sư với quy mô lớn trong gần mười năm qua tại đế quốc.
Ầm ầm!"Kết thúc rồi." Đám dân chúng cũng sôi nổi hẳn lên.
Kèm theo âm thanh của tiếng sấm đó chính là từng tia lớp như ẩn như hiện trong tầng mây đen." Một thiếu niên mặc đồng phục của học viện Sơ Cấp quốc lập Hoàng Gia gương mặt mang theo sự tức giận nói: "Vân Mộng thần điện là thần điện của người Vân Mộng chúng ta, dựa vào đâu mà chúng ta không thể lên đó, mà bọn họ lại có thể lên chứ." Vị sĩ quân thủ lĩnh kia nét mặt lạnh lùng, trong ánh mắt còn mang theo sát khí, trường kiếm ra khỏi vỏ chỉ vào đám người, không cho phép nghi ngờ nói: "Cấm lệnh vẫn chưa được loại bỏ, vậy nên các ngươi không thể lên núi.
Mây đen cuồn cuộn giống như biển cả tối đen treo trên bầu trời cao, nó đang không ngừng tập hợp lại đây.
Hình ảnh sau đó mọi người vẫn chưa được nhìn thấy.""Dựa vào đâu chứ?""Đến trước tượng thần của Kiếm Chi Chủ Quân cầu khấn tạ ơn.
Nhưng mà.""Mọi người cùng cầu khấn cho Tần chủ tế, để thần nghe được âm thanh của chúng ta đi.
Đám thương nhiên Triệu Trác Ngôn cũng đồng loạt hiện thân, đứng trong các dân chúng cùng nhau cầu phúc cho Vân Mộng thần điện."Không phải chứ, lại sắp mưa rồi ư?""Tốt quá.
Lo lắng đề phòng hơn mười này giờ đây cuối cùng cũng có thể an tâm rồi.
Mà ở chiến trường số 3 kia, cường giả thần bí bên Vệ thị cũng không chiếm được thế thượng phong, chỉ là đấu ngang tay với Dạ Vị Ương, khiến mọi người kinh ngạc chính là mỹ thiếu nữ bước ra từ Vân Mộng thần điện, thực lực bùng nổ mạnh mẽ của nàng đúng là làm cho người nghe phải rùng mình."
Thiếu niên đó còn chưa dứt lời.""Lại mưa rồi, Vân Mộng thành sắp biến thành Vân Mộng Trạch."Xảy ra chuyện gì?"
Tiếng hoan hô của dân chúng như đại dương đang gào thét.." Dân chúng cảm thấy phẫn nộ và hoang mang.
Một khi Vân Mộng thành giành được thắng lợi thì bản thân có kết cục gì ông ta đều biết rõ.
Nội tình của Vệ thì là khỏi phải nghi ngờ, thế nhưng bọn họ vẫn bị nghiền áp.
Sĩ quan kia lạnh lùng nói: "Bản tướng không có nghĩa vụ giải thích với các ngươi.""Đúng đó, đám người Hải An Vương cũng lên núi cả rồi.""Ha ha, đúng, chúng ta đều đi cả đi, đây là một việc lớn mà.
Đám người đổ xô về con đường núi.
Trong lòng Hải An Vương tuôn trào sự giận dữ."Người đâu." Bộ đội Tân Tân lĩnh bảo vệ ngọn núi ngăn cản đường đi của đám dân chúng...
Tình cảnh trở nên phấn khích.""Thắng rồi, thần điện của chúng ta chiến thắng." Vô số quan viên, phú hộ trong thành, giờ đây đều đứng hết cả lên.
Lẽ nào là Thần Long giận dữ?
Lúc này đây, một vị thị vệ mặc áo xám ghé vào bên tai ông ta thấp giọng nói mấy câu.
Từng bức hình chiếu thần lực dần dần bị dập tắt.
Xoạt!"
Trong các võ giả quan sát xung quanh có gần trăm người vậy mà đồng loạt hét lên, dáng vẻ cực kỳ ăn năn mang theo binh khí đi tới trên núi.
Ngoại trừ trong kết giới chiến trường thần dụ số 3 ra thì mọi thứ vẫn đang tiếp diễn."Có thể lên núi sao?""Thần quyến giả Lâm Bắc Thần của chúng ta còn chưa ra tay mà kết cục đã định, ha ha ha..
Cũng không được tiết lộ ra.
Mà những bộ đội Tân Tân lĩnh duy trì trật tự hàng ngũ nhìn thấy những người này qua đây dưới sự ra hiệu của vị sĩ quan trẻ tuổi kia liền mở một con đường cho đám người Hải An Vương đi qua, dọc theo đường núi nhanh chóng đi về hướng Vân Mộng thần điện." "Đúng vậy, dính chút mưa thì có là gì chứ, đợi tiếp đi."
Ông ta dẫn theo mười mấy vị hộ vệ đi về phía con đường núi..
Giữa không trung vang lên từng tiếng sét trầm thấp."Chúng ta cũng đi."Người nào vượt qua vạch cấm liền giết.
Trước đó bọn họ còn có rất nhiều nghe ngại, có điều vào giây phút này, thắng lợi của Vân Mộng thần điện ở ngay trước mắt làm cho những thương nhân sinh trưởng ở Vân Mộng thành cho dù trong lòng còn có vài điều nghi ngờ thì cũng kiên quyết ra trận, quyết định bày tỏ lập trường của bản thân."Chúng ta cũng đi tạ tội đi.
Tất cả mọi thứ đều cho thấy rằng sắp có một trận mưa to gió lớn trút xuống."Đứng lại.
Cho nên sự phát triển của thế cục rơi vào trong mắt đám dân chúng đương nhiên là xu thế chiến thắng.""Ta biết ngay mà, Kiếm Chi Chủ Quân bệ hạ sẽ không vứt bỏ Vân Mộng thần điện đâu." Ông ta phản ứng lại, khóe môi hàm chứa nụ cười, quát lớn: "Theo ta lên núi, tạ lỗi với chư vị tế tư của Vân Mộng thần điện." Mấy người Triệu Trác Ngôn thấy vậy trong lòng cũng vui mừng.""Tần chủ tế của chúng ta chắc là đã rời khỏi kết giới nhỉ.
Năm đại chiến trường khác đều kết thúc bằng việc cao thủ của Vệ thị bại trận.
Đại thắng của Vân Mộng thần điện ở ngay trước mắt bây giờ lên núi vừa khéo lộ mặt trước đám người tế tư kia.""Đi bái kiến tế tư.
Bọn họ hy vọng nhìn thấy cảnh tượng bên kia bị nghiền ép, đúng là cũng nhìn thấy cảnh tượng nghiền ép thật, chỉ tiếc là kẻ bị nghiền ép lại không phải bên kẻ thù.
Trái ngược với bên này thì chính là đám người Hải An Vương.
Trên gương mặt của thiếu niên học viên kia hiện sợ thần khắc không dám tin tưởng.""Năm nay sao thế nhỉ?
Trận đấu kết thúc, màn hình biểu thị tắt ngúm.
Một đạo kiếm quang lóe lên.""Chuyện này không công bằng." Tiếng hoan hô của đám người dần dần lặng xuống, cả đám đồng loạt ngơ ngác ngẩng lên nhìn bầu trời cao." Đám dân chúng vô cùng kinh ngạc.
Gương mặt Hải An Vương lập tức lộ vẻ vô cùng bất ngờ."Chúng ta chờ tiếp đi, phải chờ cho đến khi công bố thắng lợi cuối cùng..
Hắn liếc nhìn trường kiếm cắm trước ngực bản thân rồi nói: "Ngươi, ngươi..." Sĩ quan kia lạnh lùng rút trường kiếm ra, một phát đá ngã học viên thiếu niên kia, kế đó lại bổ thêm nhát nữa.
Thiếu niên nằm trong vũng máu, không còn chút hơi thở nào.
