"Giết người rồi.""Con trai, con trai của ta...""Sao lại giết người.
Nàng lấy xuống một cái quả phù thần màu vàng hạnh từ trên ghế sofa, lúc nàng đang tính rót thần lực vào để mở ra thì hệ tống siêu dẫn mini kỳ lân đời thứ tám bỗng dưng ông ông chấn động."Thời gian còn lại không đến một chén chà nữa, chỉ sợ thần thảo đáp ứng với đệ đệ đáng ghét kia sẽ không tới được.""Lùi lại.""Làm việc vì Vệ công tử.." Kiếm Tuyết Vô Danh hài lòng cảm khái nói."Đệ đệ đáng ghét gửi tin nhắn đến sao?
Nàng cũng không muốn đi hỏi.
Động tác này động đến miệng vết thương khiến cho nàng đau đến nghiến răng."Tiếp tục phóng tên.
Công kích của chiến sĩ quyến tộc Vũ Thần Hệ vẫn đang tiếp tục.
Chỉ có con chim lông bạc là bay tới bay lui trong đại điện, dường như nó có chút gấp gáp...."Nhanh, chúng ta chỉ còn thời gian một nén nhanh nữa, xông lên núi đi, thiêu hủy Vân Mộng thần điện, tất cả tài sản báu vật trong đó đều thuộc về các ngươi, bản vương chỉ cần những tế tư kia là được, ha ha ha.
Khi nàng yên tĩnh lại thì cả người tản phát ra một loại khí chất an tĩnh không giống so với thường ngày, vẻ mỹ lệ giống như một người đẹp được chạm khắc hoàn mỹ không tỳ vết, cao quý mà xuất trần.
Một vài người tâm tư linh hoạt cũng cảm giác được khí tức nguy hiểm đang tràn ngập trong không khí.." Ông ta cười lớn nói.""Xông lên.""Không đúng, không đúng, có âm mưu." Sĩ quan kia vẻ mặt lạnh lùng, biểu cảm tàn nhẫn lần nữa phất tay.
Thời gian trôi qua."
Sau khi trải qua chấn động cực lớn, dân chúng lại rơi vào sự phẫn nộ vô cùng, đám người như thủy chiều đôi mắt đỏ au xông về phía trước, tình huống lập tức trở nên mất khống chết.
Rào rào rào!.
Tất cả mọi người đều ngây ngốc.." Trên gương mặt của Kiếm Tuyết Vô Danh mang theo ý cười tĩnh lặng...
Ngoại trừ ba vết thương do mũi tên thì những mũi tên còn lại trong cơ thể nàng đang không ngừng phóng thích ra dị lực làm cho vết thương hoàn toàn không thể nào khép lại, hơn nữa liên tục hủ hóa."
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Mũi tên xé rách hư không.
Vốn tưởng rằng là tai họa ngập đầu ai mà biết được bỗng dưng thay đổi.
Biểu cảm của Kiếm Tuyết Vô Danh từ đầu đến cuối vẫn vô cùng bình tĩnh..
Trên gương mặt ông ta là sự chờ mong và phấn khích.
Giết chết dân chúng ư?
Trận pháp phù văn trên mặt diện ảm đạm giống như tia hoàng hôn cuối cùng còn sót lại trước khi mặt trời lặn, dường như chỉ trong chớp mắt sẽ biến mất gọn gàng."
Nụ cười của nàng rất ngọt ngào rất yên bình: "Đệ đệ xấu xa kia, hy vọng ngươi còn có thể kiên trì được, ta trả hết những món nợ cho ngươi đấy."Giết!" Cha con Triệu Trác Ngôn lẫn trong đám người, trong lòng bọn họ không khỏi sinh ra nỗi sợ hãi..
Bọn họ chuẩn bị dùng cách thức cứng rắn mài mòn để làm rớt trận văn của Thần Điện."Không ngờ lúc ta còn trẻ đã có mèo chó song toàn, đúng là kẻ chiến thắng nhân sinh...
Mà Kiếm Tuyết Vô Danh lại đang răn dạy chó mèo..""Hải An Vương, ngươi có chút tham lam nha, những tế tư đó ai ai cũng trong sạch như băng, thuần khiết như ngọc, trẻ tuổi xinh đẹp, bắt ra được là đủ để bán giá lớn, sao ngươi có thể một mình độc chiếm chứ, tốt xấu gì cũng chia cho chúng ta một ít..
A. giết không tha, bắn!
Phần lớn vết thương trên người nàng đã khép lại."Lần cuối cùng ra tay." Triệu Vũ Dương kéo tay phụ thân mình cố gắng lùi ra sau."
Bộp bộp bộp!
Nói thật thì chiến sĩ quyến tộc của Vũ Thần Hệ cũng bị nữ nhân ở trong điện kia làm cho sợ hãi.."A.
Thần điện một phương cho dù nghèo khó đi chăng nữa cũng có tài phú tích kỹ, các loại tài nguyên tu luyện so với phú hộ bình thường còn nhiều hơn hẳn, hơn nữa nghe nói Vân Mộng thần điện còn có các loại bí bảo..
Đại nạn sắp ập xuống rồi.
Tiến công của quyến tộc Vũ Thần Hệ như sấm vang, liên tục công kích vào thần điện này.
Mèo trong ngực, chó bên người.."Thời gian cuối cùng đã đến....
Con mèo cụp đuôi màu cam thoải mái đứng trong lòng nữ thần này, hai chân trước có nó dẫm lên cái đồi tuyết trắng mịn cao chót vót của nàng, lần lượt dẫm từng cái trông có vẻ cực kỳ có tiết tấu.
Nàng yên tĩnh dựa vào ghế sofa, nét mặt thản nhiên..
Thần điện đã lung lay sắp đổ..
Những người dân xông đến đầu tiên không kịp tránh khỏi đều bị trúng tên, bọn họ thét lên rồi ngã trong vũng máu.
Cho dù vận chuyển thần lực để chữa trị cũng không làm được.
Kiếm Tuyết Vô Danh ngồi trong đại điện." Nàng liếc nhìn hệ thống siêu dẫn mini kỳ lân đời thứ tám trong tay.
Tại thế giới nào đó.." Kiếm Tuyết Vô Danh chậm rãi ngồi dậy.
Mà ngay lập tức, chỉ nghe thấy vị sĩ quan kia cười lạnh một tiếng rồi nói: "Tự tiện xông khỏi vạch cấm quân đội..""Ha ha, thiêu diệt một tòa thần điện là việc ta khao khát bấy lâu nay...""Đồ cướp, các ngươi thế này mà là quân nhân ư.
Đây là một biện pháp ngu xuẩn với hiệu quả cực thấp, nhưng chắc chắn là biện pháp an toàn nhất." Một đám chó sói với sát khí hừng hực xông vào nơi ở của thần thánh.
Đệ đệ đáng ghét kia không hề gửi tin nhắn nữa.
Bước chân của Hải An Vương rất nhanh.
Vị sĩ quan này của Tân Tân lĩnh sao hắn dám làm ra việc như thế chứ?
Mũi tên như rừng rậm bắn về phía đám bình dân."Phụ thân, nhanh, lùi lại..
Thần lực trong cơ thể tích lũy như nước nhỏ giọt, cuối cùng cũng nhanh chóng ngưng tụ đến trình độ có thể thôi động một lần.
Đây chính là việc mà luật pháp đế quốc nghiêm cấm.
Những người nuôi mèo đều biết rằng mèo biết dẫm sữa, mà con chó chân ngắn thì lại dựa vào hai đùa của nữ thần, ngoe nguẩy cái đuôi.
Mà những võ giả sau lưng ông ta vừa nghe vậy liền đỏ cả mắt..." Kiếm Tuyết Vô Danh nâng cổ tay lên, vừa nhìn trên màn hình thì biểu cảm của nàng nhanh chóng đông cứng lại.
Tin nhắn biểu thị trên hệ thống siêu dẫn là lời nhắc nhở có xác nhận lập tức nhận hàng hóa không.
Lẽ nào là...
