Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 749: Dốc sức nhiều hơn




"Ta đã hứa với cha ngươi khi nào?"

Lâm Bắc Thần với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Đồ không biết sống chết.

Chơi trò cứng đầu phản ngược cầu sinh này với ta ư?

Vậy ta thành toàn cho ngươi.

Lâm Bắc Thần lại nhìn Quang Tương.

Đồ chó, lại có thể không biết xấu hổ như vậy, giống hệt như lão già Vương Trung kia, dám tranh sủng với ta?"

Trước đó, Niếp Mặc Ngôn đi theo đường lối cứng rắn, kết quả đã bị Lâm Bắc Thần không chút do dự một kiếm chém chết, sĩ quan này đã nhìn thấy trước mắt, lại liên tưởng đến tên tuổi ăn chơi trác táng của Lâm Bắc Thần, sĩ quan rất thông minh đã điều chỉnh chiến lược của mình với biểu hiện nịnh hót rất ti tiện.

Hay là cắn chết?

Lâm Bắc Thần trong lòng kinh ngạc."Thời gian không còn nhiều nữa.

Quang Tương trực tiếp cho một roi đánh vào chân của sĩ quan này."Chuột đại nhân, ta.

Biểu cảm của Lâm Bắc Thần có chút cổ quái.

Nhưng mà khi hắn nghiêng tai lắng nghe, nghe thấy những lời cầu nguyện từ học viện Sơ Cấp Số 3 truyền đến thì biết rằng trong học viện Số 3 không có thương vong gì lớn..

Khi hắn muốn nói thêm điều gì đó, bóng dáng của Lâm Bắc Thần đã bay vút lên trời, biến mất về phía Vân Mộng thành.

Quang Tương, đổi cho hắn một cái giỏ khoáng to gấp ba lần, để hắn từ nay về sau, làm việc của ba người, đào mỏ của ba người, không hoàn thành xong nhiệm vụ thì không được ăn cơm.

Nó chột dạ một trận, đột nhiên suy nghĩ về bản thân, có phải vì mình không giết hết những kẻ thù này nên chủ nhân mới không vui không?

Sĩ quan kia nhất thời vui mừng khôn xiết, nói: "Bổn quan.

Máu tươi ồ ạt chảy ra."

Sĩ quan này lớn tiếng nói...

Đột nhiên trở nên mạnh mẽ, giống như một viên nước đá trong mùa hè, càng uống càng ghiền.

So với Lâm Bắc Thần giết người không chớp mắt kia, thì việc đào mỏ dưới trướng của con chuột bạc mặt mũi hiền lành này ở đây, chắc chắn là một điều hạnh phúc.."Lĩnh chủ đại."Ngươi làm tốt lắm.."

Một sĩ quan của Tân Tân quân đột nhiên lấy hết can đảm lớn tiếng nói.

Hắn nhìn về phía sĩ quan, nói: "Ngươi làm rất tốt, ta phải thưởng cho ngươi"."

Lâm Bắc Thần gật đầu với Quang Tương, nói: "Hãy để bọn họ tiếp tục đào, đào đến tận cùng của thế giới."

Không đào đánh chết các ngươi."Thần Quyến Giả đại nhân tôn quý, ta có chuyện muốn bẩm báo. sao?

Thật dễ thương....

Thật quá tàn nhẫn."

Sĩ quan vẫn muốn vùng vẫy một chút.

Chủ nhân tán thưởng ta.."Chủ nhân, vĩnh viễn là thần.""Muốn dốc sức nhiều hơn sao?

Tại sao Lâm Bắc Thần này lại xuất bài không theo lẽ thường chứ?

Cơ thể của Niếp Mặc Ngôn, ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống, chết không nhắm mắt."

Lâm Bắc Thần gật đầu nói: "Được, ta sẽ thỏa mãn ngươi.

Hóa ra là chiến sủng của Lâm Bắc Thần... không, lão tặc Niếp Viêm trước đó đã lệnh cho người đến học viện Sơ Cấp Số 3 giết người phóng hỏa, lúc này không biết đã đắc thủ hay chưa.

Ta ghét nhất là bị người khác uy hiếp truy sát.

Chỉ cần có thể ra sức nhiều hơn vì ngài đã là vinh hạnh lớn nhất rồi.

Đánh chết?

Quang Tương nhìn những người ‘thợ mỏ’ với ánh mắt bất thiện.

Quang Tương đột nhiên trở nên khôn khéo...

Đó chính là một vị đại lĩnh chủ cha truyền con nối, không phải là quan viên chính phủ do hoàng thất bổ nhiệm.

Chủ nhân, ta rất ngoan.

Những thợ mỏ cũng theo bản năng nhìn về phía Quang Tương.

Chờ đã.

Hay là ra tay ngay bây giờ?"Ngắn như vậy à?

Quả nhiên là người thế nào thì nuôi chim thế ấy...

Ba.

Những người này đều bị doạ cho sợ hãi..

(っ;) っ?

Tuy nhiên-- Dễ thương!

Bọn họ quỳ sập trên mặt đất.

Trực tiếp ném cho hắn một cái giỏ siêu lớn..

Lâm Bắc Thần ánh mắt như gươm nhìn hắn.."

WeChat rung lên, có tin nhắn của Kiếm Tuyết Vô Danh truyền đến.

Bọn họ đột nhiên cảm thấy biểu hiện của chú chuột bạc khổng lồ này khá là dễ thương.

Ta nói là dốc sức nhiều hơn, không phải là ý này."

Biểu hiện trên mặt của sĩ quan dần dần ngưng tụ lại.."

Sĩ quan xét thấy sách lược của mình có tác dụng, vội vàng kìm nén nỗi hân hoan điên cuồng trong lòng, giơ ngón tay chỉ lên trời nói: "Tiểu nhân xin thề với trời, chỉ muốn dốc sức nhiều hơn cho đại nhân..

Nó nhe hàm răng trắng sắc nhọn ra, cố làm cho mình trông hung tợn một chút.

Lại nói giết là giết.

Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt tròn trịa, thật thà chất phát của Quang Tương cố gắng tỏ ra vẻ hung dữ. tiểu nhưng không cần ban thưởng...

Hắn không hiểu, trong rất nhiều câu chuyện truyền thuyết, những kẻ được gọi là đại anh hùng gặp phải kẻ cứng đầu không phải điều sẽ rất tán thưởng mà tha một con đường sống, sau đó bày tỏ rằng ngươi cứ đến, ta sẽ cho ngươi cơ hội..

Hắn nhìn về phía sĩ quan này, nói: "Thật sao?..

Lúc này, những người ‘thợ mỏ’ mới đột nhiên tỉnh ngộ."

Quang Tương nghe vậy, nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm.

Lâm Bắc Thần nhìn những quân sĩ mới tới khác."

Lâm Bắc Thần bay trong không trung, mặc dù càng ngày càng cảm thấy mệt mỏi, nhưng hắn vẫn say đắm với cảm giác muốn làm gì thì làm này.."

Nó viết sột soạt trên bản viết chữ, viết ra câu thiền ngoài miệng có bài có bản này.

Nó sột soạt lau đi những lời tâng bốc được viết trên cái bảng treo trước cổ, viết lại hai chữ đơn giản và ngắn gọn——"Đào nhanh.

Nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy không yên tâm, phải nắm chắc thời gian đến xem thử.

Chẳng trách ra tay quỷ quyệt khó lường, khiến người ta khó mà đề phòng cho được..

Ý còn chưa tận.

Kiếm Tuyết Vô Danh ở phía đối diện, nhìn thấy ba từ này suýt chút nữa tức chết.

Lão nương không phải làm vừa lòng ngươi, ta sớm đã cắt đứt thông đạo phá giới rồi.

Ngươi thực sự cho rằng cứ cầm cự truyền thần lực mà chiếu ảnh như vậy không phí sức hả?

Sữa của lão nương đã sắp vắt kiệt rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.