Chiến trận bên kia, âm thanh của Lý Đào đang tới gần.
Dù sao thực lực của hắn cũng cao hơn Bành Nhất Minh rất nhiều, bằng chính sức lực của mình, hắn xuyên qua đám người ngăn chặn rồi lao tới đây.
Lâm Bắc Thần mừng rỡ."Lý huynh..
Lời này vừa nói ra, không chỉ có Lăng Thần vô cùng kinh ngạc, Lâm Bắc Thần ngẩn người, mà ngay cả hơn năm mươi học viên thiên tài vây quanh cũng đều kinh ngạc."
Cái gì?
Nữ Thiên Kiêu Lăng Thần một tay ấn vào vai, từ ngón tay chảy ra một tia đỏ ửng, nhuộm đen bộ giáp da trên người, máu dọc theo áo giáp chảy xuống, nhưng trên mặt nàng vẫn không lộ vẻ kinh sợ gì, mà là dùng một ánh mắt kỳ quái nhìn Lý Đào, nói: "Thì ra ngươi mới chính là lá bài cuối cùng?."Các ngươi làm bộ làm tịch diễn kịch trong một thời gian dài như vậy chỉ vì ngày hôm nay?
Tiểu Phượng Hoàng bây giờ căn bản không có chút nguy hiểm nào, nàng ta luôn ép đánh Thẩm Phi, hiểu không hả?
Lời này vừa nói ra, không chỉ có Lăng Thần vô cùng kinh ngạc, Lâm Bắc Thần ngẩn người, mà ngay cả hơn năm mươi học viên thiên tài vây quanh cũng đều kinh ngạc...
Là Lý Đào.
Cái này chơi vô gian đạo sao?
Cục diện thật sự không tốt."
Sự thay đổi đột ngột Chiến trận bên kia, âm thanh của Lý Đào đang tới gần.
Lại là một con chó.
Lý Đào cũng cười nói: "Ngươi thật sự cho rằng quan hệ giữa ta và Tiểu Đào tệ như vậy sao?
Cánh tay lúc nãy giơ lên cũng cứng ngắc..
Chẳng lẽ các ngươi sớm đã quen biết nhau từ lâu rồi sao?" Thẩm Phi cười nói."Bạn học Lăng, ta niệm tình ngươi là tiểu công chúa của Thành Chủ phủ, lại là Thiên Kiêu nổi tiếng trong thành, cho ngươi một cơ hội bảo tồn tôn nghiêm, tự ngươi bóp nát thẻ đá, chủ động rời khỏi lần thi đấu dự tuyển này đi."
Hắn nhìn Lăng Thần, trong mắt có ngưỡng mộ, có không cam lòng, có đố kỵ, tức giận, cuối cùng tất cả đều hoá thành vẻ đắc ý, nói: "Đáng tiếc, ngươi biết bây giờ đã quá muộn, một kiếm của ta chém vào vai phải ngươi, không thể cầm kiếm, chiến lực chỉ còn lại một phần ba, không thể xoay chuyển tình thế, Lăng Thần, người kiêu ngạo như ngươi, nhất định không ngờ rằng mình sẽ bị loại trong trận thi đấu này đâu.
Nữ Thiên Kiêu Lăng Thần một tay ấn vào vai, từ ngón tay chảy ra một tia đỏ ửng, nhuộm đen bộ giáp da trên người, máu dọc theo áo giáp chảy xuống, nhưng trên mặt nàng vẫn không lộ vẻ kinh sợ gì, mà là dùng một ánh mắt kỳ quái nhìn Lý Đào, nói: "Thì ra ngươi mới chính là lá bài cuối cùng?
Lâm Bắc Thần ta đây mới thật sự nguy hiểm."
Lúc này, Lăng Thần càng đưa ra yêu cầu càng cho thấy rõ, nàng đã không còn át chủ bài nữa, nếu như giọng điệu của nàng vẫn cứng rắn không có bất kỳ dấu hiệu thương lượng nào, ngược lại càng phiền phức hơn.
Đây không phải là chơi xấu sao?" Thẩm Phi cười nói.
Nét tươi cười trên mặt Lâm Bắc Thần dần dần cứng lại.
Lăng Thần lại không nhìn hai người mà nhìn sang Thẩm Phi hỏi: "Ngươi vừa mới gọi Đào Vạn Thành là Tiểu Đào.
Đó là khi Đào Vạn Thành và Lý Đào còn chưa vào học viện Sơ Cấp Hoàng Gia." Vẻ mặt hắn đê tiện lộ nụ cười, vẫy tay hét lên.
Ầm!
Nắm đại cục rồi.
Chẳng lẽ các ngươi sớm đã quen biết nhau từ lâu rồi sao?"
Lúc này, Lăng Thần càng đưa ra yêu cầu càng cho thấy rõ, nàng đã không còn át chủ bài nữa, nếu như giọng điệu của nàng vẫn cứng rắn không có bất kỳ dấu hiệu thương lượng nào, ngược lại càng phiền phức hơn.
Hắn vô cùng chật vật mà ngã trên mặt đất, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười tươi, trường kiếm trong tay hắn nhuốm máu, mà máu này là của.
Lăng Thần!"
Cái gì?
Dù sao thực lực của hắn cũng cao hơn Bành Nhất Minh rất nhiều, bằng chính sức lực của mình, hắn xuyên qua đám người ngăn chặn rồi lao tới đây.
Hắn có chút hoảng rồi, kế hoạch của mình không phải như vậy.
Đúng lúc này." Vẻ mặt hắn đê tiện lộ nụ cười, vẫy tay hét lên."
Đào Vạn Thành vừa nghe thấy theo bản năng liền muốn từ chối, để tránh lại xảy ra sự cố.
Mẹ nó?
Lúc trước loại kiêu ngạo khi cự tuyệt Lý Đào lôi kéo hết lần này đến lần khác đã biến mất không thấy bóng dáng, Tốc độ của Lý Đào rất nhanh, như mũi tên lao ra khỏi cung tên, rất nhanh đã đến bên hồ." Đào Vạn Thành chế nhạo, rút kiếm tới gần.
Ha ha, hơn hai năm nay, chẳng qua chỉ là đang diễn kịch mà thôi.
Đúng lúc này.
Lý Đào cũng cười nói: "Ngươi thật sự cho rằng quan hệ giữa ta và Tiểu Đào tệ như vậy sao?" Đào Vạn Thành chế nhạo, rút kiếm tới gần.
Nhưng hắn chỉ liếc nhìn Lâm Bắc Thần một cái rồi lập tức cầm kiếm hướng tới Lăng Thần."
Thẩm Phi cười nhẹ nói: "Ta đã biết Tiểu Đào khoảng hai năm trước, không chỉ như vậy, quen biết Tiểu Đào Đào cũng là hai năm về trước.
Còn có chuyện như vậy nữa à?"
Hắn nhìn Lăng Thần, trong mắt có ngưỡng mộ, có không cam lòng, có đố kỵ, tức giận, cuối cùng tất cả đều hoá thành vẻ đắc ý, nói: "Đáng tiếc, ngươi biết bây giờ đã quá muộn, một kiếm của ta chém vào vai phải ngươi, không thể cầm kiếm, chiến lực chỉ còn lại một phần ba, không thể xoay chuyển tình thế, Lăng Thần, người kiêu ngạo như ngươi, nhất định không ngờ rằng mình sẽ bị loại trong trận thi đấu này đâu.
Nhưng Thẩm Phi lại vô cùng tin tưởng, trực tiếp đồng ý, nói: "Tiểu Đào, yên tâm đi, đại cục đã định.
Đồ chó chết!
Ngươi có hiểu được tình hình không vậy anh bạn.
Lăng Thần nghĩ nghĩ, nói: "Để cho Lâm Bắc Thần cùng thiếu nữ họ Nhạc kia tới chỗ ta."Bạn học Lăng, ta niệm tình ngươi là tiểu công chúa của Thành Chủ phủ, lại là Thiên Kiêu nổi tiếng trong thành, cho ngươi một cơ hội bảo tồn tôn nghiêm, tự ngươi bóp nát thẻ đá, chủ động rời khỏi lần thi đấu dự tuyển này đi.
Máu tươi từ vết thương trên vai phải ào ạt chảy ra, nàng đột nhiên không cảm nhận được.
Nắm đại cục rồi..
Đây không phải là chơi xấu sao?
Nét tươi cười trên mặt Lâm Bắc Thần dần dần cứng lại...
Cánh tay lúc nãy giơ lên cũng cứng ngắc."
Lăng Thần bật cười, dáng vẻ thích thú." Một kiếm xuyên trời, khí thế mạnh như hổ, hiển nhiên cũng là kiếm kỹ nhập Tinh..
Để lấy lòng Lăng Thần cũng không cần phải làm như vậy chứ, ngươi có thể làm một con người được không hả."
Lâm Bắc Thần đứng bên cạnh cũng nghẹn họng nhìn trân trối.
Ngươi có hiểu được tình hình không vậy anh bạn.
Hoá ra Lý Đào cùng Đào Vạn Thành căn bản là cùng một nhóm."
Lý Đào ngửa mặt lên trời cười to: "Ha ha ha, đúng vậy, người làm ngươi bị thương chính là ta.
Đồ chó chết!
Lăng Thần bị thương, nhất định không phải là đối thủ của Thẩm Phi."Các ngươi làm bộ làm tịch diễn kịch trong một thời gian dài như vậy chỉ vì ngày hôm nay?.
Còn có chuyện như vậy nữa à?
Lý Đào này, mắt có bị sao không vậy, hay là ngươi vẫn luôn đố kị vẻ đẹp trai của ta?
Lâm Bắc Thần và Nhạc Hồng Hương nhìn nhau, đồng thời im lặng đi đến bên tảng đá nơi mà Lăng Thần đang đứng."Ha ha.
Để lấy lòng Lăng Thần cũng không cần phải làm như vậy chứ, ngươi có thể làm một con người được không hả.
Một tiếng Huyền khí bạo liệt vang lên."
Đào Vạn Thành vừa nghe thấy theo bản năng liền muốn từ chối, để tránh lại xảy ra sự cố.
Lăng Thần lại không nhìn hai người mà nhìn sang Thẩm Phi hỏi: "Ngươi vừa mới gọi Đào Vạn Thành là Tiểu Đào.
Mẹ nó?
Những thiên tài của thế giới này, chẳng lẽ cả đám đều chưa từng thấy nữ nhân sao?"
Hai năm trước?.
Ngươi có biết, ta và Phi ca, còn có Tiểu Đào, thực ra là hảo huynh đệ kết nghĩa kim lan hay không?
Lúc trước loại kiêu ngạo khi cự tuyệt Lý Đào lôi kéo hết lần này đến lần khác đã biến mất không thấy bóng dáng, Tốc độ của Lý Đào rất nhanh, như mũi tên lao ra khỏi cung tên, rất nhanh đã đến bên hồ." Một kiếm xuyên trời, khí thế mạnh như hổ, hiển nhiên cũng là kiếm kỹ nhập Tinh."Không chỉ là vì ngày hôm nay.
Lăng Thần nghĩ nghĩ, nói: "Để cho Lâm Bắc Thần cùng thiếu nữ họ Nhạc kia tới chỗ ta.
Lý Đào này, mắt có bị sao không vậy, hay là ngươi vẫn luôn đố kị vẻ đẹp trai của ta?
Tức quá.."Lăng sư tỷ, ta đến giúp ngươi.
Quá giỏi!
Còn lại Đào Vạn Thành và Lý Đào hai người, người nào cũng có thể áp chế được hắn.
Một tiếng Huyền khí bạo liệt vang lên."
Lý Đào ngửa mặt lên trời cười to: "Ha ha ha, đúng vậy, người làm ngươi bị thương chính là ta.
Tức quá."Có chút thú vị đấy.
Bùm!
Còn lại Đào Vạn Thành và Lý Đào hai người, người nào cũng có thể áp chế được hắn."Lý huynh.
Sau khi vạch ra một kế hoạch dài như vậy, cuối cùng nó cũng sắp hoàn thành."
Thẩm Phi cười nhẹ nói: "Ta đã biết Tiểu Đào khoảng hai năm trước, không chỉ như vậy, quen biết Tiểu Đào Đào cũng là hai năm về trước."Có chút thú vị đấy.
Một bóng người từ khoảng cách hàng chục mét bay lại, bùm một tiếng, đáp xuống trước mặt Lâm Bắc Thần.
Cái này chơi vô gian đạo sao?
Bùm!
Lại là một con chó.
Nhưng hắn chỉ liếc nhìn Lâm Bắc Thần một cái rồi lập tức cầm kiếm hướng tới Lăng Thần..
Hoá ra Lý Đào cùng Đào Vạn Thành căn bản là cùng một nhóm.
Lâm Bắc Thần quả thật muốn mắng người."Ha ha."
Lâm Bắc Thần đứng bên cạnh cũng nghẹn họng nhìn trân trối."
Nàng nhìn Thẩm Phi..
Là Lý Đào.
Lăng Thần bị thương, nhất định không phải là đối thủ của Thẩm Phi.
Quá giỏi!
Lăng Thần!"
Lăng Thần bật cười, dáng vẻ thích thú.."
Hai năm trước?
Hắn vô cùng chật vật mà ngã trên mặt đất, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười tươi, trường kiếm trong tay hắn nhuốm máu, mà máu này là của.
Những thiên tài của thế giới này, chẳng lẽ cả đám đều chưa từng thấy nữ nhân sao?
Một bóng người từ khoảng cách hàng chục mét bay lại, bùm một tiếng, đáp xuống trước mặt Lâm Bắc Thần.
Lâm Bắc Thần ta đây mới thật sự nguy hiểm.
Ầm!
Ngươi có biết, ta và Phi ca, còn có Tiểu Đào, thực ra là hảo huynh đệ kết nghĩa kim lan hay không?"Lăng sư tỷ, ta đến giúp ngươi..
Lâm Bắc Thần quả thật muốn mắng người.
Nhưng mà trước đó, hai thiếu niên Đào, Lý luôn tỏ ra như thể bọn họ không quen biết Thẩm Phi.
Bởi vì lúc này, ai cũng có thể nhìn ra được thiếu niên đến từ bang phái này mới là người có tiếng nói cao nhất trong ba người.
Máu tươi từ vết thương trên vai phải ào ạt chảy ra, nàng đột nhiên không cảm nhận được.
Hắn có chút hoảng rồi, kế hoạch của mình không phải như vậy.
Tiểu Phượng Hoàng bây giờ căn bản không có chút nguy hiểm nào, nàng ta luôn ép đánh Thẩm Phi, hiểu không hả?
Lâm Bắc Thần và Nhạc Hồng Hương nhìn nhau, đồng thời im lặng đi đến bên tảng đá nơi mà Lăng Thần đang đứng.
Đó là khi Đào Vạn Thành và Lý Đào còn chưa vào học viện Sơ Cấp Hoàng Gia.
Sau khi vạch ra một kế hoạch dài như vậy, cuối cùng nó cũng sắp hoàn thành.
Cục diện thật sự không tốt.
Lâm Bắc Thần mừng rỡ.
Nhưng Thẩm Phi lại vô cùng tin tưởng, trực tiếp đồng ý, nói: "Tiểu Đào, yên tâm đi, đại cục đã định.
Ha ha, hơn hai năm nay, chẳng qua chỉ là đang diễn kịch mà thôi."
Nàng nhìn Thẩm Phi.
Bởi vì lúc này, ai cũng có thể nhìn ra được thiếu niên đến từ bang phái này mới là người có tiếng nói cao nhất trong ba người.
Nhưng mà trước đó, hai thiếu niên Đào, Lý luôn tỏ ra như thể bọn họ không quen biết Thẩm Phi."Không chỉ là vì ngày hôm nay."
