Thị vệ trưởng nhìn bức tường đối diện.
Chỉ nhìn thấy bề mặt của bức tường đất nhúc nhích trồi lên.
Một hàng chữ được tạo thành từ bùn đất, nhô lên trên mặt đất."Ba đồ chó, đừng lãng phí tâm cơ, bổn thiếu gia sẽ không mắc lừa đâu." Phía sau còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc——?
Vẻ mặt của vị Phi Sa thần tướng Hải tộc này trở nên nghiêm túc.."
Tần Khứ Y hét lớn.
Đây là câu cửa miệng mà Lâm Bắc Thần thường nói với kẻ địch.
Ầm ầm!"Hắn quả thực đã từng tới đây..
Toàn thân hắn được bao phủ bởi thuỷ quang...
Tòa tháp rung chuyển và sụp đổ.
Một tiếng vang cực lớn giống như sấm sét.
Ấn kiếm một tay!
Bị tên oắt con Lâm Bắc Thần này nhắm tới rồi.
Có thể ở trong thiên binh vạn mã mai phục như vậy, sau khi giết chết một vị tông sư võ đạo mà vẫn toàn thây rút lui, cho dù là hắn, không những không thể phát giác trước khi xảy ra chuyện, mà sau khi xảy ra chuyện cũng không thể hạ gục được, chắc chắn là ngoài sức tưởng tượng của hắn...
Ở Vân Mộng thành, chỉ có ‘ấn kiếm một tay’ của Lâm Bắc Thần, khi thi triển ra mới có thể có tiếng sấm ầm vang độc nhất vô nhị kia, một uy lực mà ngay cả một tông sư võ đạo cũng khó đề phòng."
Nét chữ trước mặt vốn đã tĩnh lặng, đột nhiên lại chuyển động."
Hắc Lãng Vô Nhai nhìn người đàn ông mập mạp chất phác kia."
Thân hình của ba người Tần Khứ Y liền run lên..
Còn ba người Tần Khứ Y, Trịnh Chấn Kiếm và Hạng Đại Long khi nhìn thấy bút tích bùn đất kia, sắc mặt ngay lập tức trở nên tái nhợt, giống như nhìn thấy ma, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Đây nhất định là Lâm Bắc Thần..
Đám người Hải tộc đều sững sờ.
Chẳng trách hắn có thể trở thành Thần Quyến Giả vô số lần khuấy động tình hình của Vân Mộng thành, ngay cả một nhân vật như Vệ Danh Thần cũng không ít lần chịu tổn thất dưới tay hắn.
Hắn lại là một nhân tài"Ha ha, Lâm Bắc Thần, ngươi có biết không?"
Hắc Lãng Vô Nhai vỗ bàn đứng dậy, nghiêm nghị hét lớn: "Lục soát cho ta, người không đi xa, nhất định đang ở gần đây."Ngươi chắc chứ?
Toi rồi, toi rồi..
Bụi đất tung bay.""Bây giờ ta đang đứng ở đây, muốn báo thù cho bọn họ không?
Quá điển hình rồi.. đối nghịch với Hải Thần miện hạ thì đáng chết vạn lần.
Chính tay ta đã giết chết sáu học viên biểu tình của học viện Sơ Cấp Số 3, ha ha, trong số đó ba người là nữ sinh, làn da rất đẹp, rất mịn màng.
Không muốn bị người khác phát hiện..""Vâng, đại nhân.."Đã đi rồi, cũng có một số thủ đoạn đấy.
Mình bị lộ tẩy rồi.
Lâm Bắc Thần.?
Ngay sau đó Hắc Lãng Vô Nhai lại xông ra.."
Bút tích bùn đất lại thay đổi, cuối cùng cố định thành mười chữ như vậy."Hay cho một tên phá gia chi tử.
Uy lực gần như đánh đâu thắng đó khiến người ta không rét mà run.?
Thương thế này.
Còn chính vào lúc này—— Hàng chữ nhô lên khỏi bùn đất kia lại như vậy sống, biến hoá sắp xếp và tổ hợp lại, chẳng mấy chốc đã trở thành một câu khác——"Rửa sạch mông mà chờ đi."Không.
Nhưng bây giờ.
Ánh mắt của Tần Khứ Y liếc qua."
Đồng tử của Hắc Lãng Vô Nhai loé lên ánh sáng màu xanh nhạt, cẩn thận quan sát kỹ xung quanh, từng luồng sáng màu xanh kỳ dị không ngừng bắn ra.
Khung cảnh này..
Những người bị hắn nói câu này, về căn bản đều đã chết...
Quy mưu sĩ Quy Thiểm ở bên cạnh nghe thấy lời này lập tức cau mày..
Pằng!
Trong vô số trận chiến trước đây, Lâm Bắc Thần thi triển ‘ấn kiếm một tay’ đã để lại ấn tượng sâu sắc cho vô số võ giả."Cút ra đây cho ta.
Toi rồi.
Còn các cường giả Hải tộc khác cũng phản ứng cực nhanh, ngay lập tức ầm ầm xông lới.
Chỉ muốn lấy tiền và tài nguyên đó để nâng cao tu vi."Trong vòng ba ngày, lấy mạng chó của các ngươi.
Hắn đã phát hiện ra."
Hắc Lãng Vô Nhai là người đầu tiên phản ứng lại.
Âm thanh này.."
Giọng nói còn chưa dứt."
Ánh mắt màu xanh kỳ dị thu hồi lại.
Sắc mặt của ba người Tần Khứ Y càng trở nên tái nhợt..
Bốn từ này ngay lập tức hiện lên trong tâm trí của Trịnh Chấn Kiếm và Hạng Đại Long giống như một cơn lũ quét bộc phát.
Không dính chút bụi..
Quét khắp tứ phía, trông thật quỷ dị và hoang dã.
Không còn đường lui nữa rồi.
Bọn họ làm việc cho Hải tộc, chẳng qua là vì đòi hỏi tiền tài và tài nguyên mà thôi..
Biểu hiện hung tợn của hắn ngay lập tức khựng lại, bất giác rùng mình.
Đầu óc của Tần Khứ Y giống như quả dưa hấu bị búa sắt đập trúng, vỡ tung toé, thân hình mập mạp, ngửa đầu về phía sau bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống đất."
Nam nhân trung niên mập mạp chất phác này đột nhiên nhướng trán lên, vẻ mặt trở nên hung hãn, lớn tiếng nói: "Ta sẽ cho ngươi một cơ hội để báo thù, ngươi có biết không?!
Vi quang loé lên...
Ta không chỉ giết bọn họ, mà trước đó, còn chính tay giết chết phụ mẫu, huynh đệ của họ ngay trước mặt, ha ha ha .
Ngoài ra còn có hàng trăm chiến sĩ Đạo Nhĩ Phân Hải tộc trông có hơi giống cá mập, trong miệng phát ra sóng hạ âm tần số cao kỳ dị để thăm dò các vật thể vô hình có thể tồn tại..
Hắn đã đến rồi.
Hắn đột nhiên lớn tiếng quát: "Lâm Bắc Thần, ta biết ngươi ở đây, có gan thì ra đây.."
Các cường giả Hải tộc xung quanh và quân đội lập tức xông ra ngoài, lục soát khắp mọi nơi.
Thân hình của hắn khẽ động, chớp mắt đã tới trước mặt một tòa tháp hai tầng bằng đất đá bên cạnh, thân hình giống như Phách Vương Long, không nói một lời trực tiếp đập vào.
Ha ha ha, đồ con rùa rụt cổ, có gan thì đến giết ta đi!
Tần Khứ Y trong lòng khẽ động.
Sau vài nhịp thở.
Dưới danh tiếng lừng lẫy không có hư sĩ.
Quả nhiên là không thể coi thường.
Nghĩ đến đây, cơn tức giận của Phi Sa thần tướng dần dần vơi đi, trong lòng cũng giảm bớt một phần khinh thường.
Hải tộc tôn trọng kẻ mạnh.
Có rất ít kẻ địch có thể dùng thực lực để khiến hắn thừa nhận.
