Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 820: Ngươi là Tiểu Hương Hương?




Cạch.

Thiết Tí Cung bỗng dưng đứt gãy.

Lâm Bắc Thần ngây ngốc chốc lát, hắn tiện tay ném hai đoạn cung gãy ra bên ngoài.

Rầm rầm.

Hai cường giả của Kiếm Ngư tộc bị dính trên vách đá kia bị Lâm Bắc Thần thẳng tay đánh cho đầu nở hoa.

Tràn đầy mỹ cảm bạo lực.

Cơ thể Lâm Bắc Thần không khỏi cứng đờ.."Lâm học trưởng, lại gặp mặt rồi.

Còn có một ít bí tịch tu luyện của Hải tộc."

Hắn chính là một người có khách đến liền phấn khích, vậy nên theo thói quen vui đùa chút..

Nhưng không ngờ Nhạc Hồng Hương lại thật sự duyên dáng tự nhiên đi tới giang hai tay ra ôm Lâm Bắc Thần một cái.

Chẳng lẽ có Hải tộc cỡ bự đến Vân Mộng thành sao?

Loại phương thức chiến đấu kiểu này tràn ngập khí tức dã man nguyên thủy..

Nghĩ đến đây, trên đường Lâm Bắc Thần trở về, hắn không khỏi mở Taobao trên điện thoại di động ra, tìm kiếm súng bắn tỉa bên trong mục vũ khí và các đồ vật như băng đạn, nếu như tất cả phối hợp đầy đủ thì gần như có thể thần không biết quỷ không hay ám sát kẻ địch."

Lữ Linh Trúc dẫn theo người của đoàn đặc phái viên tiến lên nghênh đón..

Lâm Bắc Thần từ trên Baidu Netdisk tải về một thanh trường kiếm màu bạc, hắn đi lại trong Đường Kiếm Phách, đâm chết hết những Hải tộc còn chưa chết, tất cả đều bị đâm một kiếm vào ngực, hoàn toàn giúp họ giải quyết nỗi đau, thực hiện cái chết êm ái.

Sau một nén nhang." Hàn Bất Phụ nói."Yên tâm đi, đều giải quyết cả rồi..

Đại nhân vật cỡ đó trên người chắc chắn có rất nhiều thứ hay ho đáng tiền.

Lâm Bắc Thần phát hiện rất nhiều trữ vật ốc biển ở trên người hai cường giả Kiếm Ngư tộc.

Ngoài ra, trên người hai cường giả này còn có hai lệnh bài thủy tinh gần như giống hệt nhau, chúng nó thu hút sự chú ý của Lâm Bắc Thần."

Người này cởi mặt nạ đang đeo trên mặt, lộ ra nửa gương mặt thanh lệ xinh đẹp cùng với nửa chiếc mặt nạ màu bạc nhạt, ánh mắt linh động, mang theo vẻ vui mừng không chút che dấu, nàng cười khanh khách liếc nhìn về phía Lâm Bắc Thần..

Chỉ thấy Hàn Bất Phụ cởi mặt nạ xuống, đang mỉm cười nhìn hắn.

Nếu thật sự như thế thì không phải nghĩa là có đại bao có thể chấm mút à?

Đúng là cảm giác ngọt ngào làm sao."Thông thường mà nói thì loại lệnh bài đặc chế này chắc chắn là của tổ chức đặc biệt nào đó, hoặc là thân vệ của đại nhân vật nào đó, hai kẻ kiếm khách của Kiếm Ngư tộc đã là cường giả võ đạo cấp bậc tông sư, nếu như vẫn chỉ là thân vệ của một tồn tại nào đó thì.

Phải nghĩ cách trà trộn vào trong đó làm một vố lớn mới được...

Hung khí chốn nhân gian!"Ta là binh lính đi ra từ Vân Mộng thành, đại biểu cho quân đội.

Sau khi xác định cả đám đều đã diệt khẩu, Lâm Bắc Thần lại dùng bột hóa thi từng điều phối trước đó tiêu hủy tất cả thi thể của cường giả Hải tộc, tiếp theo hắn lại đào một cái hố chôn vùi tất giáp trụ và quần áo các loại của bọn họ.

Tiểu Hương Hương đi tỉnh thành học một chuyến liền lập tức trở nên hoạt bát."Ngươi là tên trọng sắc khinh bạn, ta cũng tới mà ngươi không nhìn thấy ta sao?"Sao ngươi cũng tới đây?

Lâm Bắc Thần nghe vậy ngẩn người."Đại ca, đêm dài lắm mộng, sự việc không thể chậm trễ, ngươi đi cùng Linh Trúc tỷ tỷ tập hợp với đám người kia, ta thì ở đây quét dọn chiến trường sau đó liền đến đấy."

Nói xong, thân hình hắn lóe lên đuổi theo đám người Lữ Trúc Linh.

Đương nhiên toàn bộ quá trình này hắn không có quên la liếm mọi thứ." Một thanh âm quen thuộc khác vang lên.

Đúng thật là đâm vào trái tim.

Ôi chao.

Nếu như là như thế."

Lâm Bắc Thần quay đầu liếc nhìn về một người đứng đằng sau Lữ Linh Trúc, trên gương mặt hắn để lộ vẻ kinh ngạc vô cùng.

Lâm Bắc Thần quay đầu nhìn lại."Ngươi là.

Đây không phải Nhạc Hồng Hương thì là ai chứ?

Tiểu đệ mà bản thân kết bái thật sự có thể dùng năm từ Hung khí chốn nhân gian để hình dung.

Hương thơm của thân thể thiếu nữ đập vào mặt.

Bên trong nó chứa tiền kim tệ, đá quý, hải châu và những thứ khác.

May mắn bản thân không phải kẻ địch của Lâm Bắc Thần." Lâm Bắc Thần nói."Đúng là ngươi sao, Tiểu Hương Hương."Ngươi.

Tiểu Hương Hương?"

Bên cạnh lại truyền đến một thanh âm trêu chọc.

Chẳng qua bí tịch được viết bằng chữ của Hải tộc, Lâm Bắc Thần không thể hiểu được, hắn tiện tay gói hết cả lại.

Học trưởng ôm một cái."Lão Hàn?

Sơn đạo cách Đường Kiếm Phách khoảng chừng một cây số.

Hắn lập tức xông tới, đấm một quyền lên ngực Hàn Bất Phụ, sau đó lại hung hăng ôm lấy đồ chó chết này...

Đái Tử Thuần gật đầu: "Vậy được, bản thân đệ cẩn thận chút...

Lâm Bắc Thần mừng như điên.

Nghĩ tới đây thôi đã cảm thấy hưng phấn rồi.

Không phải Đái Tử Thuần chưa từng gặp trường hợp chém giết như thế này, những Hải tộc trước mắt này cho hắn chút thời gian là hắn cũng có thể giải quyết gọn gàng cả lũ, cơ mà giống bẻ cái cỏ khô như Lâm Bắc Thần đây, trực tiếp dùng bạo lực tuyệt đối hoàn toàn nghiền nát, thì vẫn là lần đầu tiên hắn gặp phải." Lâm Bắc Thần vô cùng vui mừng, nói: "Đã lâu không gặp, đến để chú." Hắn có chút không dám tin tưởng, thử hỏi người kia." Lâm Bắc Thần cảm thấy rất ngạc nhiên."Lâm huynh đệ, ngươi rốt cục cũng về rồi, những truy binh đều giải quyết hết chưa? xin hỏi quý danh?"

Lâm Bắc Thần không nhịn được mà nhìn về phương hướng đảo chính tân thành.

Phải làm kẻ địch với người như vậy quả là một cơn ác mộng.

Biểu cảm của Lâm Bắc Thần lập tức trở nên nghiêm nghị hơn nhiều."Lâm hiền chất, vừa nãy may mà có ngươi.." Lâm Bắc Thần khó tin nổi quay lại nhìn về hướng đó.

Ấy?.

Chỉ thấy Tiếu Vong Thư chậm rãi nhấc mũ lên, lộ ra khuôn mặt già nua thoạt nhìn có vẻ anh tuấn, gương mặt ông mang theo nụ cười hiền từ, như trưởng bối nhiều năm không gặp, làm cho người ta có một loại cảm giác tin cậy mạnh mẽ của kẻ cậy mình nhiều tuổi." Lâm Bắc Thần hỏi.

Tiếu Vong Thư hơi ngẩn ra, bỗng dưng ông ta nói: "Nhanh như vậy đã quên Tiếu gia gia của ngươi sao?""Ngươi đang chiếm hời của ta?"

Lúc đó Lâm Bắc Thần lập tức câng mặt lên: "Ta mới là Lâm gia gia của ngươi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.