Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 841: Ta tự mình đi nói chuyện với hắn




Ngay khi chủ đề này nói ra, vẻ mặt hai người Sở Ngân đột nhiên trở nên nghiêm túc, không phải là họ chưa nghĩ đến, nhưng không có câu trả lời, thời tiết ngày một lạnh hơn, luồng khí lạnh hôm nay đến khá sớm, lương thực đã trở thành một vấn đề khó khăn cấp bách, trên đường đã xuất hiện mấy người chết vì đói.

Nếu cứ như vậy, nhiều nhất còn mười ngày nữa, Vân Mộng thành sẽ hoàn toàn chìm trong nạn đói và càng có nhiều người hơn chết đói.

Chạy khỏi Vân Mộng thành?

Không thể nào, từ Vân Mộng thành đến Triều Huy đại thành khoảng chừng hơn hai ngàn dặm, một đường lên núi xuống biển đều là khu mà Hải tộc đã chiếm lĩnh, Hải tộc coi Nhân tộc trong khu chiếm lĩnh là tải sản, giống như Nhân tộc coi động vật hoang dã trên rừng núi là tài nguyên của mình vậy.

Hải tộc đã ban hành lệnh cấm trước đó.

Vân Mộng thành hơn mười ngàn người, đa số là người già trẻ nhỏ bệnh tật, muốn vượt qua hơn hai nghìn dặm để đến Triều Huy thành thì nhất định sẽ bị Hải tộc phát hiện, một khi bị phát hiện thì nó sẽ là một cuộc thảm sát.""Chỉ có thể thử thôi. à, công việc bận rộn.

Giao lưu rất không vui vẻ."

Sở Ngân cùng Dương Trầm Chu trong lòng không kiềm được đổ mồ hôi dùm Tiếu Vong Thư, chọc ai cũng được, không chọc tên đại thiếu não tàn này là được, đúng là mạng như ngàn cân treo sợi tóc.""Nhưng."

Dương Trầm Chu cùng Sở Ngân nhìn về phía hắn: "Quyết định cái gì? hay là để ta đi nói chuyện với Tiếu đặc sứ, chuyển lời của ngươi cho hắn."Chỉ có một cách duy nhất..."

Vương Trung gật đầu một cái: "Vâng, thiếu gia.." Vương Trung hùng hục chạy tới, nói: "Có phải muốn đi điều tra tung tích của đại tiểu thư không?..

Ông ta vội vàng xoay người đi ra ngoài làm việc.

Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút, nói: "Vậy cứ quyết định vậy đi."

Lâm Bắc Thần nói: "Không giả chết nữa à?"

Hắn thật sự sợ ‘nói một chút’ của Lâm Bắc Thần là trực tiếp nói luôn mạng của người ta."

Kiếm Tuyết Vô Danh với giọng điệu nổi trận lôi đình nói: "Vì ngươi, ta.

Lâm Bắc Thần ngồi ngây ra trên ghế, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút phiền não, một thứ phiền não không giải thích được...""Câm miệng.""Vì ta? và Kiếm Chi Chủ Quân đại nhân, đã cùng nhau đi tìm Cẩu Hải Nữ đánh nhau một trận.

Người tị nạn bị cấm rời khỏi nhà của họ."

Lâm Bắc Thần giơ ngón giữa xoa mi tâm, nói: "Chuyện này dễ xử lý, ta sẽ đích thân đi nói chuyện với hắn.

Hắn ra hiệu cho Vương Trung..

Lời kinh tởm như vậy mà cũng dám nói?"Thiếu gia, người có gì phân phó?

Đây là một bài toán nan giải, cũng là đám người Dương Trầm Chu cùng Sở Ngân không chủ động nói ra nguyên nhân cực khổ này cho Lâm Bắc Thần, đây chẳng qua là vấn đề khó đối với Lâm Bắc Thần mà thôi, nhưng bây giờ Lâm Bắc Thần đã chủ động đề nghị." "Sao vậy thiếu gia?"

Dương Trầm Chu thất thanh: "Nhưng như vậy gần như là không thể..

Vương Trung ngẩn ra, không biết tại sao câu ‘vì ngài kiệt quệ sức lực’, thiếu gia lại không thích nghe, nhưng mà không sao, thiếu gia không thích thì sẽ không nói nữa.." Lâm Bắc Thần trực tiếp ngắt lời, con chó này lại dám học ta không biết xấu hổ à?"

Dương Trầm Chu đột nhiên nói: "Không được.."

Lâm Bắc Thần suy nghĩ một chút, lại nói: "Còn ngươi cũng phải chú ý an toàn, cẩn thận vẫn hơn."

Vương Trung gật đầu liên tục, nói: "Vâng, thiếu gia người yên tâm..

Giết người phạm tội.

Lão nô ta."

Dương Trầm Chu không thể phản bác."

Lâm Bắc Thần cười lạnh ngay tại chỗ, nói: "Nào, cho ngươi một cơ hội, bịa đặt tiếp đi, bịa đặt thật chi tiết vào.

Lâm Bắc Thần đứng dậy hoạt động cơ thể một chút, trong lòng suy nghĩ về chuyện cái khăn gấm kia."

Vương Trung nhất thời cảm động, nước mắt lưng tròng: "Hu hu, thiếu gia, người đang quan tâm lão nô sao?

Tin tin tin Điện thoại di động reo lên, có tin nhắn truyền tới." Vương Trung xoay người nhìn hắn." Sở Ngân nói: "Đây là cách duy nhất, ở lại đây chỉ có chết, nếu cùng nhau chạy trốn, may mắn có thể có ít người sống sót."

Lâm Bắc Thần nói: "Sắp đặt lộ trình, thông báo cho dân trong thành chuẩn bị lên đường, rời khỏi Vân Mộng thành đi. cảm động quá, ta nguyện ý vì người mà tinh..

Lâm Bắc Thần ngược lại không để ý, nói: "Được thôi, ngươi nói chuyện trước đi, nếu không được, tôi sẽ nói theo cách của ta."Cuối cùng thì ngươi cũng xuất hiện rồi.

Bây giờ đột nhiên hiện ra, nói một câu vô nghĩa.

Lúc này."

Sở Ngân nghiến răng nói: "Đó chính là rời khỏi Vân Mộng thành, đến Triều Huy đại thành.."

Vừa quay người đi được hai bước, lại nghe thấy Lâm Bắc Thần nói: "Đợi đã." Kiếm Tuyết Vô Danh nghiêm túc nói..

Hải tộc trước đó đã ban hành cấm lệnh, cấm Nhân tộc rời khỏi nhà của mình, ai trái lệnh giết không tha..

Lâm Bắc Thần nói: "Bảo đám người Cung Công bớt lại một chút, chú ý cẩn thận, tạm thời đừng nên xung đột với Hải tộc, còn đám học viên của học viện Số 3 đừng đi biểu tình nữa."

Trước đó đã gửi nhiều tin nhắn như vậy cũng không thèm trả lời.

Hai người bàn bạc, sau đó quay người vội vàng rời đi.." Dương Trầm Chu nói: "Tiếu đặc sứ bên kia thì sao?..

Kiếm Tuyết Vô Danh nói: "Còn không phải vì ngươi sao?"

Hắn vội vàng nói: "Lâm huynh đệ ngươi ngày."Mau, mau rời khỏi Vân Mộng thành."

Lâm Bắc Thần trừng mắt nhìn lão già này một cái, nói: "Ta đột nhiên cảm thấy tâm tình phiền não, hình như sắp có chuyện chẳng lành, ngươi đi Tiểu Tây Sơn tìm Quang Tương bảo nó đừng có nhìn chằm chằm vào việc khai thác nữa, mang theo vài võ đạo tông sư, âm thầm bảo vệ hai người Hàn Bất Phụ đại ca cùng Nhạc Hồng Hương học muội, nếu gặp phải nguy hiểm, nhất định phải bảo vệ hai người họ bằng mọi giá cho ta..""Bịa muội muội nhà ngươi á.

Một cuộc chiến có thể gọi là long trời lở đất, nhật nguyệt vô quang, sông núi đảo ngược, sao vỡ vụn, đại lục giải thể, thần điện sụp đổ, sinh linh đồ thán, đổ máu ngàn dặm..."

Lâm Bắc Thần nhìn thấy tin nhắn này thì không khỏi choáng váng.

Thực sự đã đi đánh nhau với Hải Thần sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.