Không đáng tin cậy.
Cẩu nữ thần này vẫn không thể tin tưởng như mọi khi.
Sau đó, ngay khi Lâm Bắc Thần chuẩn bị tắt điện thoại, lại nhìn thấy Ngũ Hải Chi Chủ đã đăng một trạng thái trên APP Mạng lưới chân ái.
Đó là một bức ảnh ở phía sau.
Vẫn là hình ảnh Lâm Bắc Thần thoạt nhìn đều cảm thấy tấm lưng ngọc ngà xinh đẹp như vậy không đi giác hơi thì thật đáng tiếc, mái tóc dài màu xanh lục tảo dài mấy chục mét, giống như một con rồng xanh quấn quanh dáng người uyển chuyển của nàng.
Lúc này, trời đã chạng vạng tối.
Sự bài xích đối với Hải Thần Chi Lệnh trong lòng hắn đã nhỏ hơn rất nhiều. có hơi quen thuộc..
Sở dĩ Lục Vị Thần Hoàng hoàn có tác dụng thần kỳ là nhờ vào một vị chủ dược ở trong đó, chỉ có ta mới có thể lấy ra được, phối phương cho ngươi cũng được thôi."
Lâm Bắc Thần nằm dựa trên ghế tựa, thoải mái gác chân lên bàn, hai tỳ nữ xinh đẹp một người bóp chân một người xoa vai, hắn nheo mắt, trực tiếp đưa ra một câu trả lời chắc chắn nói: "Thực ra phối phương rất đơn giản.
Dưới bức ảnh trạng thái này còn có thêm một vài câu——"Ha ha, tiểu tình nhân của tiểu chó điên tới đánh lén.""Đối với một nữ thần của thời đại mới mà nói, tay trái tu luyện, tay phải tín ngưỡng, vết sẹo chiến đấu mới là huy chương tốt nhất!"
An Mộ Hi: ".
Ngươi phải quỳ xuống ôm đùi ta."
Mặc dù đã chuẩn bị đầy đủ trước khi đến, nhưng khi thực sự đối mặt với thiếu niên này, vẫn có chút không thể bắt kịp mạch suy nghĩ của hắn.""Không có ai đi cùng bạn suốt quãng đời này, vì vậy bạn phải thích ứng với sự cô đơn!
Hắn thực sự muốn đến tìm vị dược thương này.
Không tin ngươi cứ tâng bốc một canh giờ nữa thử xem..
Mặc dù vết thương đã không có còn vết máu, nhưng trông vẫn rất rõ ràng.
Đây thực sự là nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền tới."Vậy thì vị thuốc chủ dược này?
Khác với phong cách loli trong sáng và hồn nhiên của Kiếm Tuyết Vô Danh.."Lâm thiếu, làm phiền ngươi ăn cơm rồi.
Không hổ là bán dã dược, nghệ thuật ăn nói thật điêu luyện.."Nói đi." "Lâm đại thiếu xin nói, đánh cược như thế nào.
Mùi vị này.
Lâm Bắc Thần đang ăn thì đột nhiên lại có người đến thăm hỏi.
Ngũ Hải Chi Chủ cho người ta cảm giác chính là một ngự tỷ trưởng thành đến cực điểm, bệnh thần kinh cũng đến cực hạn."Ồ, An Mộ Hi lão ca, ha ha, nào, nhanh ngồi đi."
Đối mắt của An Mộ Hi sáng lên: "Chuyện phối phương cũng có thể bàn bạc sao?
Không biết có phải là các nữ thần đều không thích mặc y phục hay không, cho nên Ngũ Hải Chi Chủ cũng toàn thân trần trụi, nhưng mái tóc dài màu xanh lục vừa vặn che đi một số bộ phận quan trọng trên cơ thể, đồng thời cũng khiến cho bóng lưng lộ ra này càng thêm mê hoặc và cám dỗ người..." Lâm Bắc Thần cười khúc khích nói.
Lâm Bắc Thần kìm nén xung động muốn liếm màn hình, quan sát kỹ hơn."
Hắn hỏi."
Lâm thiếu gia, ngài cũng thật thà quá đấy."
An Mộ Hi cười ha hả nói: "Ban ngày ta thấy ngươi quá bận rộn, cho nên không có tới quấy rầy, có chút chuyện, ta muốn thỉnh cầu ngươi một chút.
Ta cố ý chịu một kiếm để lại vết sẹo này."
Lâm Bắc Thần lẳng lặng xem xong." "Đương nhiên."
Lâm Bắc Thần cười cười.
Thiến Thiến và Thiên Thiên đã chuẩn bị xong bữa tối."Ngươi là vì Lục Vị Thần Hoàng hoàn, đúng chứ?
Có chút ngây thơ."
Lâm Bắc Thần lại tiện tay cầm lấy chiếc khăn nóng mà Thiên Thiên đưa qua, vừa lau mặt một cách thoải mái, vừa nói: "Ngươi là muốn phối phương hay là quyền đại lý?
Trên vai trái của Ngũ Hải Chi Chủ, nhìn thấy một vết kiếm sâu đến tận xương.."Được thôi."Không cần lúc nào cũng tâng bốc ta."Chủ dược ta có thể cho ngươi, nhưng mà ngươi không thể trồng ra được.
Cách màn hình điện thoại, Lâm Bắc Thần cũng không khỏi đỏ mặt tía tai, miệng đắng lưỡi khô."
Lâm Bắc Thần tiện tay nhận lấy nước súc miệng do Thiên Thiên mang đến, vừa súc ùng ục xong, Ah-TUI một tiếng rồi nôn ra, thờ ơ nói: "Đối với ta mà nói, tâng bốc cũng vô dụng.
An Mộ Hi hơi sửng sốt một chút, lập tức giơ ngón tay cái lên nói: "Không hổ là Lâm đại thiếu, anh minh thần võ, mắt sáng như đuốc, trí tuệ như vực sâu, chớp mắt đã nhìn ra, bái phục, bái phục.."
Nhìn thấy ông chủ tiệm dã dược An Mộ Hi bước vào, đôi mắt của Lâm Bắc Thần sáng lên, lập tức vẫy tay chào, rất nhiệt tình.
An Mộ Hi nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta muốn thử.
Nữ quyền trong nữ thần?
Hai phong cách hoàn toàn khác nhau."
Lâm Bắc Thần nói: "Như vậy đi, không ngại thì chúng ta cá cược một ván."
An Mộ Hi muốn thử dãy giụa một chút.
Lâm Bắc Thần đột nhiên cảm thấy nữ thần thần kinh này thật ra cũng không quỷ quyệt như mình nghĩ."
An Mộ Hi: "."
Trong lòng Lâm Bắc Thần khẽ động.
Do dự một lúc, Lâm Bắc Thần từ bỏ ý định liên lạc lại với Ngũ Hải Chi Chủ, trực tiếp tắt điện thoại."
Thân là chủ sở hữu của cơ sở kinh doanh thuốc gia truyền, một đại thực vật sư, một dược sư đắm chìm trong nhiều phương diện như trồng thuốc, bồi dưỡng, phối dược đã mười mấy năm, điều khiến An Mộ Hi khó chịu nhất chính là bị người khác phủ nhận năng lực chuyên môn của mình."
An Mộ Hi trở nên phấn khích.
Lâm Bắc Thần nói: "Bây giờ ta có thể đưa cho ngươi công thức của Lục Vị Thần Hoàng hoàn, hơn nữa quyền đại lý cũng để cho ngươi độc quyền.
Hai ngày sau, ta sẽ đưa vị chủ dược kia cho ngươi.
Ngươi thử đi trồng, nếu như ngươi có thể trồng ra được, vậy từ nay về sau, lợi nhuận của viên thuốc này chúng ta sẽ chia nhau năm năm, nếu như ngươi không thể trồng ra được, vậy sau này đều phải nghe lời ta, lợi nhuận ngươi hai ta tám, thế nào?"
