Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 855: Sát thần bất khả chiến bại




"Cái gì?"

Tiếu Vong Thư ở phía xa, vốn đã ổn định tinh thần được một chút, nhìn thấy cảnh này thì nhất thời tâm can vỡ nát.

Ông ta không dám chần chừ chút nào nữa, quay người bỏ chạy.

Điên rồi, Lâm Bắc Thần này thực sự bị điên rồi.

Để truy sát ông ta, chuyện gì hắn cũng có thể làm ra."

Bước chân của Lâm Bắc Thần dừng lại..."Chạy, con mẹ ngươi chạy cho ta xem.

98K ngay lập tức được tải xuống trong tay."

Tiếu Vong Thư hét lên: "Đừng.

Pằng!

Bang bang bang bang!

Gãy chân."

Lâm Bắc Thần cầm súng, sừng sững đứng tại chỗ, giống như một tảng đá lớn, bất di bất dịch."Aaaaa."Ngươi đã giết U Hoè tướng quân, giết không biết bao nhiêu người của Hải tộc chúng ta, ngươi chạy không thoát được đâu."Không, tha cho ta.

Tiếu Vong Thư đã chạy đến bên ngoài Tiếu Vong Thư một trăm mét, đột nhiên chỉ cảm thấy chân phải nhẹ đi.

Cách đó ngoài mười mét, cường giả của Hải tộc may mắn thoát được một mạng, sợ hãi tới mức hồn phi phách tán, ngay tức khắc đều rút lui, chần chừ không dám tiến..

Các kiếm sĩ của Kiếm Ngư tộc khác lại lao về phía Dương Trầm Chu giống như thủy triều.

Lâm Bắc Thần một tay xách Tiếu Vong Thư, một tay tải xuống Tuyết Vực Chi Ưng, giơ tay bắn vài phát.

Khi cúi đầu nhìn xuống...

Lâm Bắc Thần với vẻ mặt thờ ơ...

Tiếu Vong Thư chịu đựng cơn đau, gật đầu lia lịa nói: "Đúng đúng đúng..

Còn quân đội Hải tộc xung quanh đã bị sát khí của thiếu niên mặc tẩm bào này chấn nhiếp, không những không dám ngăn cản, ngược lại theo bản năng đều tránh ra, như thể chủ động nhường lối đi.

Một loại khí tức huyết sát đáng sợ mà bản thân hắn chưa từng cảm nhận qua, quấn quanh thân giống như vật chất thực, các cao thủ binh sĩ của Hải tộc chỉ cảm thấy, bị ánh mắt của thiếu niên mặc tẩm y này nhìn qua thì giống như một thanh gươm kề vào cổ, có một nỗi sợ hãi không thể nào kiểm soát được, giống như ánh mắt của tử thần.

Gãy tay.

Trong màn huyết xương bắn ra, đại kiếm sĩ ngẩng mặt lên trời rồi ngã xuống."Ai đuổi theo, người đó chết."

Khuôn mặt đầy vết máu của Tiếu Vong Thư gào thét nói: "Ngươi không thể giết ta .

Kiếm Bát!"

Lâm Bắc Thần nói: "Dương đại ca, ngươi dẫn mọi người rút lui từ cửa sau.

Mà xách Tiếu Vong Thư bước ra khỏi Thành Chủ phủ đổ nát một cách chính diện.

Một lỗ máu ngay lập tức nổ ra trên trán...."Các ngươi đã giết không ít Nhân tộc."Ha ha ha ha ha ha.

Cuối cùng, sau khi Dương Trầm Chu và những người khác an toàn rút lui, Lâm Bắc Thần cười lạnh một tiếng.

Tựa như là một trận tàn sát của tu la.

Đại khiên đặc biệt của Thi Thuỵ Ngưu Hà tộc ngay lập tức bị bắn thủng, mấy đội trưởng của đội trọng giáp lập tức ngã lăn trên mặt đất.

Lão tử cũng không phải là tới để tranh luận đúng sai với các ngươi.

Lâm Bắc Thần cầm Tử Điện Thần Kiếm, sải bước đuổi theo..

Pằng!

Trong mắt Lâm Bắc Thần loé lên một tia sát ý."

Tiếu Vong Thư vừa chạy vừa la hét: "Tiến công, giết, giết tất cả đám Nhân tộc này.

Đáp lại hắn là một phát ‘Kiếm Ấn Một Tay’...

Khí tức tử vong từ trong ánh mắt của hắn bắn tới.."Ngăn cản hắn.""Chỉ cần ngươi không chết, bọn họ có thể sẽ không chết, là ý này sao?

Tiếng sấm của Song Thủ Kiếm Ấn trong truyền thuyết lại vang lên.

Trong lòng Tiếu Vong Thư đột nhiên dấy lên một tia hy vọng: "Ngươi thả ta ra, ta có thể bảo đảm Hàn Bất Phụ và Nhạc Hồng Hương còn sống.

Mùi máu tanh nồng nặc bao trùm."

Dương Trầm Chu cố nén nỗi đau đớn trong lòng, ôm vị hôn thê và dẫn theo những người khác rút lui về phía sau." Lâm Bắc Thần gật đầu: "Vậy thì rất đơn giản.

Cường giả Hải tộc xông tới, căn bản còn chưa kịp phản ứng đã bị kiếm quang của Tử Điện Thần Kiếm chém trúng, gần như ngay lập tức giống như thịt tươi bị nhét vào trong máy xay thịt, trong nháy mắt đã bị chém thành thịt băm.

Lâm Bắc Thần cắm Tử Điện thần Kiếm xuống đất."

Hắn ở lại chặn hậu."

Hắn lau sạch vết máu của Tử Điện Thần Kiếm trên lưng Tiếu Vong Thư, sau đó nhấc ông ta lên giống như nhấc một con gà, xoay người đi về phía đám người Dương Trầm Chu.

Ống kính phóng đại bật lên.

Mau hét, tiếp tục hét cho ta.."

Trong khi nói chuyện, hắn đã trở lại bên cạnh đám người Dương Trầm Chu.

Tử Điện thần Kiếm trong tay hóa thành từng tầng kiếm quang, lượn vòng giống như một con rồng màu tím phóng ra trùng trùng điệp điệp kiếm quang chém ra tứ phía.

Nhất thời bị hung uy của hắn chấn nhiếp, hàng ngàn tướng lĩnh và quân sĩ của Hải tộc chỉ có thể ở yên tại chỗ, trơ mắt nhìn đám người Dương Trầm Chu rời đi.

Máu thịt bắn tung tóe, máu lan tràn."

Thân hình lấp loé.

Máu tươi lan tràn.

Ngay lúc này, toàn bộ chân phải đã biến thành sương máu vụn xương rồi lan tràn ra.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Những nơi đi qua, các tướng sĩ của Hải tộc cũng không khỏi bước sang một bên nhường đường."Bản thân ngươi phải cẩn thận.

Lâm Bắc Thần bước đến trước mặt Tiếu Vong Thư, một cước giẫm lên lưng ông ta.."

Một đại kiếm sĩ của Kiếm Ngư tộc phẫn nộ nói..

Hải tộc huyên náo đuổi theo.

Phía cửa sau có Quang Tương và Tiêu Bính Cam ẩn thân trong bóng tối tiếp ứng....

Bắn.

Trong vòng mười mét xung quanh thi thể của Lâm Bắc Thần, không có một thi thể nào hoàn chỉnh nào.

Nhắm mục tiêu.

Lâm Bắc Thần, không lẽ ngươi không muốn Hàn Bất Phụ và Nhạc Hồng Hương sống tiếp nữa sao?"Rút lui."

Ông ta gầm rú giống như một con lợn hoang đang chờ làm thịt, gào thét, rên rỉ trong vũng máu, một tay trườn về phía trước.

Hàng chục cường giả của Hải tộc hùng hổ không sợ chết lao về phía Lâm Bắc Thần.

Những người phản kháng may mắn sống sót, ánh mắt như dao, hận không thể băm lão cẩu này thành trăm mảnh." Lâm Bắc Thần hỏi..."Bảo vệ ta."

Ông ta mở miệng gào thét, cả người ngã xuống.

Long Tường Trảm!."

Hắn thực sự đã giết chóc đến đỏ mặt.

Ông ta đã kinh hãi đến tột độ, muốn trốn cũng không thể nào trốn được.."

Lâm Bắc Thần nói: "Dáng vẻ ngươi la hét và cầu xin lòng thương xót thực sự khiến người ta sảng khoái..

Hắn không lùi về sau."

Bước ra khỏi Thành Chủ phủ, Lâm Bắc Thần ngẩng mặt lên trời mà cười lớn, nghênh ngang bỏ đi.

Các tướng lĩnh của Hải tộc có mặt, ai nấy đều tái mặt.

Bọn họ đã tác oai tác phúc ở Vân Mộng thành quá lâu, đây là lần đầu tiên bị Nhân tộc giẫm lên mặt bước ra mà vẫn không dám nói gì.

Một sự sỉ nhục và phẫn nộ khó tả tràn ngập trái tim của tất cả Hải tộc.

Ngọn lửa trả thù bắt đầu bùng cháy trong trái tim.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.