Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 863: Ta nói... quỳ xuống!




Lâm Bắc Thần từ từ bay lên.

Sau đó một đôi kiếm ý màu trắng thật lớn bật ra phía sau lưng.

Thần lực lấp lánh rực rỡ đến chói mắt lưu chuyển.

Một loại uy áp khiến cho bà ta và Thanh Giao to lớn dưới chân đều vô cùng kinh ngạc, áp bức từ từ lan tràn."Vậy mà ngươi có thể mượn được thần lực của Kiếm Chi Chủ Quân ư?

Vẻ mặt kinh ngạc trên mặt Dung giáo chủ chợt lóe rồi biến mất, bà ta bỗng dưng cười lạnh.."

Lâm Bắc Thần nở nụ cười.

Lại tới rồi, lại tới rồi..

Bọn họ đều không biết rằng thần lực lấp lánh hiện tại của Lâm Bắc Thần không phải là do Kiếm Chi Chủ Quân ban tặng, mà trên thực tế chính là đến từ tín ngưỡng lực trong cơ thể họ.

Họ càng tin tưởng Lâm Bắc Thần càng cuồng nhiệt, thì sức mạnh kích phát ra từ toàn thân Lâm Bắc Thần càng mạnh mẽ hơn.

Cách bên ngoài Tiểu Tây Sơn hàng ngàn mét."Ta nói.

Cho dù là hai xúc tu trên trán bà ta, rồi cả hai con mắt nhỏ bé quỷ dị ở đầu xúc tu kia cũng đều lập tức cứng đờ."Phải không?.

Một cỗ uy áp kỳ dị tràn ngập nơi đây."Cho dù chân thân của Kiếm Chi Chủ Quân giáng lâm thì cũng không thể nào.

Chỉ trong tích tắc, biểu cảm vẫn luôn lạnh lùng ưu việt của Dung giáo chủ hoàn toàn đông cứng lại."Chút thần lực này cũng không đủ để thay đổi bất cứ chuyện gì đâu, nếu như ngươi tập trung tất cả người Vân Mộng lại đây, trắng trợn tuyên bố vọng ngôn rời khỏi, cơ mà đối với việc này ta chỉ có thể nói là ngươi quá mức ngây thơ rồi.

Mà hiện tại, Đại Quang Minh Kiếm đã bị hủy, vậy Lâm Bắc Thần lấy đâu ra thần lực?

Nụ cười vô cùng đắc ý." Hắn hỏi ngược lại một câu, sau đó chậm rãi giơ lên một vật trong lòng bàn tay.

Lâm đại thiếu gia luôn không tránh khỏi phong cách như vậy.

Thần lực của Lâm Bắc Thần tiếp tục không ngừng tăng lên và tăng vọt.""Sao ngươi lại có được..

Đức tin vì thế mà càng thêm kiên định." Bà ta thất thanh hét lên.!

Nụ cười rất hạnh phúc.." Dung giáo chủ tỏ ra kinh ngạc: "Chuyện này sao có thể.

Lâm Bắc Thần cười như không cười liếc nhìn bà ta, kế đó hắn nói: "Quỳ xuống.."Trong tay ngươi còn có vật khí thần dụ đúng không?

Lâm Bắc Thần hai tay chống eo, đắc ý cười nói: "Ha ha, không ngờ tới phải không, bây giờ ngươi lui binh rồi thả chúng ta rời khỏi nơi này may ra còn kịp đấy, đừng ép ta phải tung đại chiêu." Lâm Bắc Thần thản nhiên hỏi."

Hào quang của ngôi sao biển trong lòng bàn tay hắn tăng mạnh.

Một con sao biển màu vàng lấp lánh với ánh sáng nhè nhẹ.

Cho dù vào thời điểm sinh tử tồn vong thì cũng như thế.

Nhất là biểu cảm, ngôn ngữ tùy ý mà kiêu ngạo của Lâm Bắc Thần, điều đó càng khiến dân chúng Vân Mộng trở nên kích động cùng với tin tưởng nhiều hơn, thiếu niên này nhất định có biện pháp giải quyết khốn cảnh trước mắt." Dung giáo chủ quả thực không thể tin vào mắt mình.

Giống như tất cả đều chưa từng xảy ra vậy.

Nụ cười rất tươi tắn."

Ngu Khả Nhi vốn tưởng rằng sau khi mình lấy ra chiếc khăn gấm kia thì Lâm Bắc Thần nhất định sẽ dính chặt như kẹo cao su, gắt gao quấn lấy bản thân."Ngươi có tin ta chỉ cần làm một động tác thôi là ngay lập tức ngươi sẽ phải quỳ xuống với trời cao, mặc cho ta lấy cái thứ ta cần hay không?."

Đám người Sở Ngân, Lưu Khải Hải ở trên mặt đất nhìn thấy cảnh tượng này, trên trán không khỏi rủ xuống các đường sọc đen.

Có điều gần một vạn người dân Vân Mộng khác tại Tiểu Tây Sơn, vào giây phút này lại đốt cháy lên ý chí chiến đấu hừng hực, cùng với hy vọng sinh tồn.

Khi có cơn gió thổi qua sẽ phát ra một làn sóng thủy triều như có như không."Chuyện này sao có thể.

Dung giáo chủ không làm gì được đành quỳ xuống."

Bà ta đã xem qua hình ảnh chiến đấu giữa Lâm Bắc Thần và Hắc Lãng Vô Nhai, cũng biết Lâm Bắc Thần từng kích phát thần lực của Kiếm Chi Chủ Quân một lần, nhưng kết quả phán đoán cuối cùng là thần lực ẩn chứa trong thanh kiếm Đại Quang Minh kiếm hình dáng trăng tròn lấp lánh kia..

Trong đôi mắt của bà ta bùng nổ tia sáng mang theo sự hãi hùng khó có thể tin được.!

Cười đến mức gợi đòn.

Trên bầu trời cao."

Lâm Bắc Thần nghe vậy, dùng ngón giữa xoa xoa mi tâm." Dung giáo chủ nhanh chóng phản ứng lại, bà ta đưa ra phán đoán.

Nhưng không ngờ tới thiếu niên này lại không thèm để ý tới chuyện đó.

Trong thiên địa dường như có sóng to gió lớn quay cuồng." Hắn thoải mái nói với bà già kia." Lâm Bắc Thần gằn từng chữ: "Quỳ, xuống!"Rác rưởi mà ngươi nói cũng bao gồm thứ này sao?" Dung giáo chủ liếc nhìn Lâm Bắc Thần thoải mái chậm rãi trôi nổi cánh kiếm, trên gương mặt bà ta lộ ra một nụ cười lạnh lùng pha lẫn khinh miệt, nói: "Ngươi dựa vào việc lộng hành của thế giới Nhân tộc tại đế quốc Bắc Hải, có điều đối với Hải tộc chúng ta mà nói thì chỉ giống như rác rưởi ven đường, không đáng nhắc tới.

Ngu Khả Nhi đứng bên cạnh Ngu Thân Vương và một người được trong sương mù băng tuyết trắng tinh bao phủ, trên gương mặt nàng để lộ sự kinh ngạc: "Đó là cái gì vậy?

Điều này làm cho Ngu Khả Nhi luôn tính toán mọi việc trong tay tựa như dùng hết sức lực một quyền đánh vào bông, trống rỗng không có bất kỳ thứ gì, thật sự vô cùng khó chịu.

Về sau cẩn thận suy nghĩ một chút, ồ, thiếu niên này mệt mỏi chạy đua, tiêu tốn sức lực vì đám người Vân Mộng, vậy nên hoàn toàn không rảnh bận tâm đến chuyện riêng của mình.

Đây chính là việc công trước, việc tư sau.

Không hổ là thiếu niên được dân chúng Vân Mộng gọi là con của Thần, thật sự là có tình cảm vĩ đại, cao thượng mà người cùng thế hệ khó có được.

Vậy nên niềm khao khát muốn chinh phục trái tim của Lâm Bắc Thần càng thêm mãnh liệt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.