Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kiếm Tiên Ở Đây

Chương 955: Cướp pháp trường




Long Khiếu Thiên thấy vậy, cười lạnh một tiếng, đứng dậy, tháo bỏ cấm chế, lớn tiếng nói: "Hay cho Thôi Hạo nhà ngươi, bổn quan đã hết lòng thuyết phục ngươi nhận tội, không ngờ rằng ngươi không những chấp mê bất ngộ, còn si tâm vọng tưởng, muốn dùng những đồng tiền dơ bẩn nhận được từ chỗ Hải tộc để mua chuộc bổn quan, thực sự tội không thể tha..."

Hắn sải bước trở lại Giám Trảm đài.

Đám đông xung quanh đã la hét mắng chửi..

Bao kiếm bắn ra, xuyên qua không trung đánh về phía một trong hai hắc y nhân ở bên phải.

Cậu bé khoẻ mạnh kháu khỉnh, giữa hai lông mày rất có vẻ chí khí, lớn tiếng nói: "Tiểu muội, đừng khóc, cùng hét với ta, lớn tiếng hét."Mọi thứ đều đã sắp xếp xong rồi.

Ngoài ra còn có hàng chục quang ảnh bắn ra, rơi trên pháp trường, biến thành từng luồng thân ảnh.

Mẹ nó.

Vù vù vù vù!

Đều là những cao thủ thân mặc chế phục chiến đấu của Ty Cảnh Vụ.

Nhưng giọng nói nhỏ bé hoàn toàn bị tiếng chửi rủa của các thị dân nóng nảy và kích động xung quanh che khuất, vốn không thể thực sự truyền vào tai mọi người.

Chúng ta bị vu oan, phụ thân ta là Ân Dã Sơn đã chiến tử ở chiến tuyến, không phải đầu hàng địch, ông ấy là một anh hùng, không phải phản đồ, chúng ta đều bị oan.

Xoẹt!

Bọn họ có sự phân công rõ ràng.."

Giám Trảm quan Long Khiếu Thiên bật cười: "Liễu Phi Nhứ, thật sự làm khó các ngươi rồi, lại có thể nhẫn nhịn đến giây phút cuối cùng..

Quả nhiên có người cướp pháp trường.

Xoẹt!"Sư huynh, chúng ta tới cứu huynh, đi nhanh.

Tình huống gì thế này?

Đao phủ vung vẫy kiếm hành hình, nhanh chóng chém xuống..

Rõ ràng là ta đã vì quá thánh mẫu mà bị lừa một lần rồi.

Ầm!

Có lẽ là vì cảm xúc của trẻ em luôn là thứ chân thật nhất chăng?

Cảnh tượng đáng sợ như vậy khiến cho một cô bé trông chỉ khoảng ba bốn tuổi đang quỳ bên phải một mỹ phụ trung niên trong khu hành quyết, sợ hãi đến mức run lẫy bẫy mà bật khóc: "Nương ơi, con sợ, nương, con rất sợ. chém!

Đao phủ là người vô tội.

Nhưng tại sao mỗi lần cướp pháp trường, người bị thương đều là đao phủ bọn ta chứ?"

Long Khiếu Thiên quay trở lại Giám Trảm đài, chậm rãi ngồi xuống, lớn tiếng nói: "Tội nhân Thôi Hạo cấu kết với Hải tộc, làm mất Vân Mộng thành, khiến cho Phong Ngữ hành tỉnh mất đi phân nửa, tội không thể tha, đã qua sáu sảnh hội thẩm, xác minh tính đúng đắn, đưa ra hình phạt chém đầu.

Đám đông vốn dĩ đang trên cao trào, phấn khích vô cùng, chịu sự kinh hãi mà lần lượt lùi về sau.

Các ngươi đi giết Giám Trảm quan không được sao?"Chuẩn bị hành hình.

Bốn người còn lại lao về phía Thôi Hạo."Ha ha ha, Liễu Phi Nhứ, Trịnh Quỷ, Nông Tam Kiếm, Chu Đạo Hải, mấy vong hồn dưới kiếm như các ngươi, lại dám tới cướp pháp trường.

Lâm Bắc Thần đột ngột kìm nén lại suy nghĩ xuất thủ, cũng không phát ra tín hiệu cho đám người Tiêu Bính Cam đang ẩn núp ở những nơi khác, mà chuẩn bị yên lặng theo dõi tình tình..

Xung quanh pháp trường vang lên tiếng kinh hô.

Thực lực của Long Khiếu Thiên cực kỳ ngang ngược, đã mơ hồ chạm tới trình độ đại tông sư kiếm đạo, còn hắc y nhân đối đầu với hắn, kiếm thuật cũng vô cùng tuyệt đỉnh, xuất thần nhập quỷ, bóng dáng đan xen với Long Khiếu Thiên, đã đối đầu mấy chục chiêu, nhất thời bất phân thắng bại.

Ở mọi con ngõ xung quanh đều có đội quân tinh nhuệ vũ trang đầy đủ xuất hiện.

Hai trong số bọn họ xuất kiếm như rồng, nhanh như tia chớp, tấn công Giám Trảm quan Long Khiếu Thiên..

Đao phủ cao lớn vạm vỡ trừng mắt nhìn một thanh kiếm sắc bén cắm trước ngực mình, trong đầu lóe lên một chữ—— Cmn!

Vô số người dân ném đá và rau thối về phía Thôi Hạo trong pháp trường.

Từng tia lửa bắn tung tóe.

Kiếm quang trong tay Long Khiếu Thiên bùng phát ra, chiến đấu với một vị hắc y nhân khác.

Nhưng mà Lâm Bắc Thần lại nghe thấy được..

Sáu bóng người thân mặc nhuyễn giáp, đeo mặt nạ da đen lao ra khỏi đám đông, bay về phía pháp trường.

Thôi Hạo cười khổ không thôi."

Mỹ phụ trung niên bị trói này im lặng, không ngừng rơi lệ.."Ha ha ha ha.

Đám đông phát ra tiếng hoan hô..

Vô số suy nghĩ uất ức như vậy vụt qua, máu từ trong miệng của đao phủ này phun ra, ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống.

Hắc y nhân kia vung kiếm chống cự.

Để tăng cường hiệu quả làm màu, hắn phải nhẫn nhịn đến sau cùng mới chuẩn bị ra tay.

Tiếng kim loại va chạm vang lên.

Kết quả thì sao chứ?.

Trong mắt Lâm Bắc Thần, cảnh tượng có chút điên cuồng giống như quần ma loạn vũ..

Hắn nhìn thấy dáng vẻ của cậu bé kia rõ ràng là đang rất sợ hãi nhưng lại lấy hết dũng khí gầm lên thật to, trong lòng đã bị cảm động rồi..

Cả người bị chấn động bay ra ngoài."

Hắn đứng dậy, duỗi tay ra, cầm lấy thanh trường kiếm từ thị vệ bên cạnh, vung vẫy cổ tay.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tiếng hoan hô lại biến thành kinh hô.

Xem ra là đến giải cứu thành chủ Thôi Hạo..

Tại sao vẫn có thể bị lay động chứ?..

Các ngươi không thể xông lên cướp tù nhân trước khi Giám Trảm quan còn chưa tuyên chém được sao?

Bốn vị hắc y nhân đã phá vỡ cấm chế và xiềng xích trên người Thôi Hạo, đỡ hắn dậy.

Lúc này-- Bùm bùm bùm bùm bùm!

Hét lên đến nỗi cổ họng cũng sắp chảy máu.

Còn người bị trói và quỳ bên trái nàng là một bé trai trông khoảng bảy tuổi."

Cậu nhóc dùng tất cả sức lực hét lên.

Cảnh này khiến Lâm Bắc Thần, người đang định động thủ, đột ngột kìm lại xung động xuất thủ."

Phía khác.

Máu tươi bắn tung tóe.

Xung quanh là những gương mặt phấn khích kích động, giống như những con rối chỉ vặn vẹo..

Ồ, có người cướp việc làm ăn."

Một người thấp giọng nói.

Tại sao cứ phải đợi cho đến khi đao phủ bọn ta vung kiếm mới xuất hiện chứ?

Dưới ánh sáng mặt trời mùa đông, lưỡi kiếm ánh lên ánh sáng lạnh lẽo...

Một lệnh bài chém đầu rơi xuống đất." Một vị hắc y nhân khác nói."

Đao phủ rút tấm bảng có tên cắm sau đầu Thôi Hạo ra, lại lần nữa kiểm chứng thân thể của hắn, phun một ngụm rượu lên kiếm hành hình, sau đó từ từ nâng trường kiếm lên.

Keng keng keng keng!

Vù vù vù!

Ba.

Vài tiếng pháo hiệu vang lên..." Long Khiếu Thiên một kiếm chấn lùi đối thủ, bật cười nói: "Thật là ngu ngốc đến cực điểm.

Hôm nay, một người cũng đừng hòng đi được, toàn bộ đều ở lại đây cho ta."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.