Hồ Lão Bát bĩu môi, nói: "Hôm nay ta lại đi gặt lúa mạch, là loại lúa mạch mỗi ngày chín một lần kia..."
Lý Lão Nhị nói: "Hôm nay, dược điền cũng thu hoạch lớn, trong thời gian một đêm đã mọc ra Kim Toả Dương trăm năm..
Rất rõ ràng, Lão Cao trong miệng của Lâm đại thiếu chính là thiên nhân Cao Thắng Hàn..
Trên đỉnh của cây thông xanh tươi..
Ta đã mời hắn uống chút rượu, nhân tiện bàn một chút chuyện."
Lâm Bắc Thần tỏ vẻ đương nhiên.
Vương quản gia đã dặn đi dặn lại, nhất định không được để người khác biết ông ta đã đi đến Tuý Hoa Lâu uống rượu hoa..
Chu Lão Tứ sững sờ, đột nhiên thầm hét lên một tiếng không hay.
Chúng ta đã chọn ra ba nơi trong khu vực thành thứ hai và một nơi ở khu vực thành thứ ba, đã làm xong phương án và báo cáo chuẩn bị cho Lâm đại thiếu.
Cũng chỉ có Lâm Bắc Thần mới có sức nặng để khiến cho một vị thiên nhân như Cao Thắng Hàn chịu thỏa hiệp.
Cũng chỉ có một người kỳ quặc như Lâm đại thiếu mới có thể dùng từ này để xưng hô với một vị thiên nhân."
Những người khác lập tức nhìn chằm chằm vào hắn: "Tuý Hoa Lâu?"
Lâm Bắc Thần gặm một miếng hoả long quả ruột đỏ to bằng lát dưa hấu, nói: "Các ngươi đừng sững sờ ra đó nữa, thực sự rất ngon, không tin các ngươi nếm thử xem, này, ta có thể gạt các ngươi sao?.
Lâm Bắc Thần nói xong, thấy mọi người đều không có ý định ăn hoả long quả, chỉ có thể thở dài một hơi, không hiểu được lòng tốt của người khác, sau đó bắt đầu tiếp tục giới thiệu kết quả của cuộc nói chuyện, dương dương đắc ý mà khoe khoang: "Không chỉ như vậy, danh hiệu anh dũng vô địch đại nguyên soái của ta cũng đã được thay đổi hoàn toàn, ha ha ha, từ nay về sau, toàn bộ khu vực thành thứ hai đều do ta quyết định, gọi ta một tiếng 'Lưu dân vương' cũng không quá chút nào....
Và đó cũng là điều mà bọn họ quan tâm nhất."
Chu Lão Nhị cười ha hả, với vẻ mặt khinh thường nói: "Tam ca, cái này của ngươi có tính là gì, hôm nay ta mới coi như là được lộ mặt, ta là tuỳ tùng đi theo Vương quản gia vào trong thành mua sắm..
Đến nỗi không một ai dám động vào hoả long quả mà Thiến Thiến và Thiên Thiên đã bưng tới trước mặt.
Nhanh nhất là ba ngày nữa, trường học đã có thể xây dựng rồi...
Cường giả cảnh giới thiên nhân của đế quốc toạ trấn ở Triều Huy thành, không mời mà đến, đích thân đến thăm hỏi Vân Mộng trại, cụ thể bọn họ đã nói gì với Lâm đại thiếu mới là tâm điểm chú ý của bọn họ-điều này liên quan đến vận mệnh sau này của Vân Mộng trại.
Mọi người đều im lặng.
Trương lão tam bật cười ha hả, khuôn mặt tràn đầy kiêu ngạo nói: "Đương nhiên là có thể lựa chọn, hơn nữa còn là một vị Phó Ty Trưởng họ Tiền của Ty Hành Chính đích thân đi cùng, toàn thành không ai dám ngăn cản.."
Anh chàng này, lại có thể đi đến thanh lâu lớn nhất trong thành sao? tất cả mọi chuyện, phía Triều Huy quân đều không truy cứu nữa sao?.."
Sở Ngân, Lưu Khải Hải, Phan Nguy Mẫn và những người khác đều phấn chấn tinh thần."
Mí mắt của Sở Ngân giật giật, chuyển đề tài nói: "Cũng chính là nói, xung đột giữa chúng ta và Nguy Sơn Chiến Bộ, còn có những binh sĩ bị giam giữ trong trại kia.
Lâm Bắc Thần đang ăn hoả long quả..
Lâm Bắc Thần lại nói: "Không chỉ như vậy, Lão Cao còn hứa với ta rằng, phía chính phủ cũng sẽ không truy cứu Thôi thành chủ, Liễu đại hiệp và những người khác nữa.""Ở trong khu vực thành thứ ba cũng có thể chọn địa chỉ à?.
Nếu không phải vì một phát pháo kia của ngươi, có phải là dễ nói chuyện hay không còn chưa biết được.
Thái độ của một vị thiên nhân là rất quan trọng trong thời điểm này.
Cảnh tượng đó, các ngươi không biết đấy thôi, các quý nhân của khu vực thành thứ ba, trước mặt Vương quản gia, ai nấy đều cười như một con chó xù.."Động tĩnh mà chúng ta đã gây ra trước đó sẽ dừng lại ở đây, Lão Cao sẽ không truy cứu nữa.
Loại trái cây này thật là tà tính con mẹ nó..
Trong đại trướng.
Chuyện này lại có thể bị mình nhất thời đắc ý mà lỡ miệng nói ra.."
Những người khác kinh ngạc nhìn Trương Lão Tam.
Ngay cả đại chưởng quầy của Tuý Hoa Lâu, nhìn thấy một lưu dân như ta, cũng phải cung kính gật đầu, bày ra gương mặt tươi cười mà chào hỏi một tiếng.."Mọi người cứ ăn đi, đừng khách sáo.."
Trương Lão Tam nói: "Hôm nay, ta cùng với Tiểu Thôi thành chủ đi khảo sát địa chỉ trường học."
Lâm Bắc Thần vừa ăn vừa nói: "Hôm nay, Lão Cao của Triều Huy thành đến doanh trại của chúng ta lê la tán dóc.
Cả miệng toàn là màu đỏ giống như đang uống máu.""Đương nhiên, Lão Cao cũng là người dễ nói chuyện.."
Đám người Thôi Hạo, Liễu Phi Nhứ nghe vậy, không khỏi vui mừng khôn xiết.
Gay go..
Bằng không, cho dù hắn có là chủ của một tỉnh, cũng chưa chắc có ma lực và năng lượng như vậy.
Trong lòng ngươi có chút tự mình hiểu lấy mình đi được không?
Chu Lão Tứ không nói một lời, không chút do dự quỳ phịch xuống đất: "Các vị ca ca, xin bỏ qua cho ta..."
Trong căn phòng nhất thời tràn ngập không khí vui vẻ.
Mấy người đều là trọng tội, nhưng chỉ trong vài ngày, cứ như vậy mà nhẹ nhàng cho qua.""Lưu dân vương?"
Phan Nguy Mẫn liếc nhìn Lưu Khải Hải ở bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Đó là cái gì?" Lưu Khải Hải suy nghĩ một chút, nói: "Cũng là dân tị nạn thôi.""Ồ."
Phan Nguy Mẫn trầm ngâm nói.
