Lâm Bắc Thần lúc này mới bất giác phản ứng lại."Ngươi ... ngươi là ai?.
Sợ ta như vậy à?
Sắp chết, sắp chết, sắp chết.
Hắn tiếp tục giả chết.
Không!"
Nàng nói xong, đột nhiên lại liếm nhẹ vào dái tai của Lâm Bắc Thần.
Hoa phong không đúng.
Trên giường?
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng một cặp núi nhô lên mềm mại phía sau đang áp vào lưng hắn, một đôi tay trắng nõn lạnh buốt từ phía sau vòng qua ôm lấy ngực hắn.
Mẹ nó.
Hình như ta.
Hả?
Nhưng sau ba giây, đã thất bại rồi.
Hơi thở của thiếu nữ ngọt ngào, mang theo mùi thơm ngọt như xạ hương, tràn vào mũi Lâm Bắc Thần.
Hắn giật mình.
Lâm Bắc Thần bị ném lên giường."Ha ha, muốn đẩy ngược Lâm Bắc Thần ta ư, đâu có dễ như vậy.
Trong đầu của Lâm Bắc Thần đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ cực kỳ khủng khiếp..
Dù sao thì ngay cả bản thân hắn cũng choáng váng.
Bây giờ cơ thể đã bị đông cứng lại, hoàn toàn không còn chút sức lực phản kháng.
Sao hôm nay lại có chút giống như bị hồ ly chín đuôi nhập vậy?.
Nàng ghé sát bên tai Lâm Bắc Thần, cười duyên nói: "Cái gọi là một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa, chúng ta ở trong thần trì, dây dưa chết đi sống lại, bây giờ lại sợ ta như vậy, tên tiểu tử nhà ngươi không hổ là ăn chơi trác táng, thật sự là cặn bã.
Biến thái.""A, đúng đúng đúng, một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa."
Nói xong, mái tóc đen dài của nàng cuốn lấy Lâm Bắc Thần từ trên chiếc ghế tựa lôi vào trong căn lều lộng lẫy.
Cái chạm nhẹ vào má khiến Lâm Bắc Thần chỉ cảm thấy linh hồn của mình sắp lìa khỏi xác...
Toi rồi.
Đây là đang thăm dò ta sao?
Khi mà thực lực của mình yếu nhất, nữ thần này lại không biết xấu hổ đến tập kích..
Thời gian trôi qua."Này này này?
Dạ Vị Ương!..
Tiếng áo choàng bị xé rách.‘Dạ Vị Ương’ cười nhẹ một tiếng, thè lưỡi, liếm một cái vào má Lâm Bắc Thần.
Hình như có gì đó không ổn.."
Nụ cười quyến rũ của Dạ Vị Ương dần dần trở nên lạnh lùng hơn, giống như chất vấn: "Nếu như không phải Vọng Nguyệt hạ thuốc, không lẽ ngươi sẽ không có chút động lòng sao?."
Hắn nắm bắt tất cả cơ hội, mạnh mẽ vung nồi.
Hàn ý đập vào người."
Lâm Bắc Thần liền sững sờ.
Phát hiện này khiến đầu óc của Lâm đại thiếu bình tĩnh lại một chút..
Lâm Bắc Thần giật mình trong lòng."'Dạ Vị Ương' chậm rãi mặc y phục vào.
Chuẩn bị tìm thời cơ then chốt nhất để phát động tấn công chế ngự 'Dạ Vị Ương'..
Lần này hoàn toàn toang rồi." Nhưng âm thanh hoàn toàn không thể truyền ra ngoài..
Hả?
Cho đến khi trời sáng, hắn vẫn giả vờ còn bị khống chế.
Ngoài trừ mới đầu có chút đau lưng, càng về sau đã nhanh chóng có được hiệu quả thần bí.
Âm Dương Giao Cảm Đại Bi Phú này quả nhiên là thần kỳ.
Lại đến một lần nữa, hắn phát hiện.."
Một tiếng cười khẽ kỳ dị."Hi hi.
Trong lúc lặng yên không một tiếng động, hắn đã giải trừ phong ấn đóng băng trên người mình, lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.
Hắn suy nghĩ cẩn thận."Thế nào?"
Lâm Bắc Thần nói: "Ngươi muốn làm cái gì vậy?
Cứu mạng."
Hắn lớn tiếng hỏi..
Mồ hôi lạnh ngay lập tức từ trên trán của Lâm Bắc Thần chảy xuống.‘Dạ Vị Ương’ quá giỏi tán tỉnh.
Là giọng của Dạ Vị Ương."
Lâm Bắc Thần cười lạnh một tiếng, áp chế dục vọng trong lòng, hoàn toàn không phản ứng lại gì cả.
May mắn thay, vào thời khắc then chốt, hắn đã thi triển Âm Dương Giao Cảm Đại Bi Phú- đây là cuốn bí thuật song tu được lấy từ Âm Dương thư sinh, trước đây chưa từng sử dụng qua, không ngờ rằng hôm nay dưới tình huống này lại có đất dụng võ.
Không biết đã qua bao lâu, bầu trời bên ngoài căn lều đã dần dần sáng lên.
Chính xác mà nói, là giọng nói của Kiếm Chi Chủ Quân tiền nhiệm.
Mồ hôi thuận theo gò má chảy xuống..
Cẩu nữ thần này, không lẽ muốn trước X sau X, rồi lại X, XX rồi giết à?
Vào trong lều, đôi mắt của Lâm Bắc Thần chú ý thấy Thiến Thiến và Thiên Thiên đều đang ngồi bất tỉnh trên ghế, hơi thở bình thường, xem ra không nguy hiểm đến tính mạng.
Chờ đã.
Tình huống không giống như ta tưởng tượng.
Bị đẩy ngược rồi?
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng y phục trên người mình bị lột sạch một cách dã man thô bạo, chẳng mấy chốc đã không còn một mảnh vải....
Vừa nhớ đến trong thần điện lúc đó, cẩu nữ thần này hận không thể khiến mình chết băm chết dầm, Lâm Bắc Thần liền cảm thấy hôm nay mình có lẽ là lành ít dữ nhiều rồi.
Giọng nói này ."
Mái tóc màu đen xõa xuống cọ qua má Lâm Bắc Thần, hơi ngứa..'Dạ Vị Ương' lúc trước lạnh lùng như băng tuyết, hận không thể chém mình thành ngàn mảnh cho hả giận.
Đôi mắt của Lâm Bắc Thần bị mái tóc đen dài che khuất.
Lâm Bắc Thần cũng không biết bản thân đã mai nở mấy đợt rồi.
Đầu lưỡi dính mồ hôi.
Chờ đã?."'Dạ Vị Ương' sững sờ một hồi, sau đó lại nở nụ cười nhiếp hồn đoạt phách: "Có lẽ .
Xoẹt xẹt!
Chẳng lẽ tư sắc của ta như vậy còn không thể khơi gợi thú tính của ngươi sao?
Lâm Bắc Thần kinh ngạc đến mức lông toàn thân dựng đứng cả lên."Ha ha, xem ra là đã nghe ra rồi.
Cái tên này, đến khi nào vậy?
Bang!
Này?
Lâm Bắc Thần choáng váng..
Sau đó, một cơ thể mềm mại nhẵn nhụi từ từ dính lên.
Hắn giật mình trong lòng, còn chưa kịp nói gì.""Đường về nhà?
Hắn thăm dò nói: "Ngô thần vĩ đại vào cao quý, hôm nay ngài đến tìm con cừu non mất phương hướng như ta, là muốn chỉ dẫn đường về nhà cho ta sao?'Dạ Vị Ương' nở nụ cười: "Vốn dĩ muốn một chưởng đánh chết ngươi, nhưng mà."
Giọng cười nhẹ nhàng của nàng rất giống với phối âm của hồ ly chín đuôi Ali, nữ anh hùng trong trò chơi Liên minh huyền thoại nổi tiếng trên trái đất, mềm mại đến tận xương tuỷ, mê hoặc đến cực điểm.
Người phía sau chậm rãi kề cận người, mặt nghiêng sát bên tai Lâm Bắc Thân, nhả khí như lan, giọng nói trong trẻo: "Thế nào, không nghe ra sao?"Thế à?
Lâm Bắc Thần không khỏi cảm khái."
Lâm Bắc Thần vội vàng nói: "Lúc đó ta là bị Vọng Nguyệt đại giáo chủ bỏ thuốc, không thể trách ta, ngươi nghe ta giải thích, nghe ta giải thích.
Tiếng thở hổn hển mê hoặc liên tục không ngừng trong căn đại trướng hoa lệ. cứ coi như vậy đi.."Ha ha, sớm đã khôi phục rồi, hà tất phải giả vờ chứ?. đột nhiên có chút không nỡ."
Nói xong, nàng xoay người bước ra khỏi lều, biến mất vào trong khoảng không phía xa xăm."Nhớ kỹ, ngươi là của ta."
Giọng nói của nữ thần từ phía xa truyền vào tai Lâm Bắc Thần, chỉ có một mình hắn mới có thể nghe thấy.
