Chương 6: Đa tạ cho ta cơ hội
Thuở ban đầu, các nhà hàng hải sản ở Cửu Long đường sâu trong vịnh thực chất là những thuyền hoa.
Cuối thời Thanh mạt, theo Quảng Châu truyền đến Hồng Kông, kỹ nữ đợi trên thuyền hoa, chờ khách đến vui đùa.
Trên thuyền hoa không chỉ có sắc mà còn có sòng bạc, quán hút thuốc phiện, tiệm rượu, ăn uống và chơi gái đánh bạc liên kết chặt chẽ với nhau, là nơi ăn chơi nổi tiếng của giới giàu có Hồng Kông.
Năm 1935, Hồng Kông cấm kỹ nữ, thuyền hoa ồ ạt chuyển thành nhà hàng hải sản, bắt đầu kinh doanh hải sản trên biển.
Tuy không còn công khai giương cờ thuyền hoa để làm ăn mua bán xác thịt, nhưng các nhà hàng hải sản này vẫn giữ lại lệ ca hát và uống rượu.
Lúc này, ba cô ca kỹ bước vào, mỗi người một vẻ.
Người thì ánh mắt lúng liếng, người thì dáng vẻ yểu điệu, người lại khí chất lạnh lùng.
Các nàng đều có nhan sắc hơn người, không phải loại phấn son tầm thường.
Tống Thiệu Diệu nghĩ rằng có lẽ đây là Ngô Kim Lương cố ý sắp xếp.
Chử Hiếu Tín đánh giá ba cô ca kỹ, còn Tống Thiệu Diệu lại đang đánh giá Chử Hiếu Tín.
Khi thấy mắt Chử Hiếu Tín dừng lại trên người cô ca kỹ vũ mị bên trái, Tống Thiệu Diệu liền lên tiếng: “Tín thiếu, để cô nương bên trái ngồi xuống giúp ngài gắp cua, thấy sao?”“Được.” Chử Hiếu Tín liếc nhìn Tống Thiệu Diệu rồi gật đầu.
Tống Thiệu Diệu không trực tiếp sai ca kỹ mà nhìn sang Ngô Kim Lương, khẽ nhếch cằm ra hiệu.
Ngô Kim Lương hiểu ý, lập tức mời cô ca kỹ mà Chử Hiếu Tín ưng ý đến ngồi cạnh.
Sau khi cô ca kỹ ngồi xuống, Tống Thiệu Diệu nói với Ngô Kim Lương:“Lương ca, ngươi cũng chọn một người rót rượu cho vui.”
Ngô Kim Lương mừng rỡ xoa xoa hai tay.
Ông làm ở Lục Vũ trà lâu nhiều năm, cũng từng đến nhà hàng hải sản Thái Bạch không ít lần, nhưng những chuyện như thế này thì quả là hiếm khi.
Khách và chủ đều cho ông ngồi vào bàn đã là ít, huống chi còn cố ý sắp xếp cho ông một cô ca kỹ hầu rượu thì đúng là quá đáng.
Nên biết, ba cô ca kỹ này lên tầng ba hầu rượu và hát đều có giá không hề thấp, chỉ phục vụ bàn rượu này thôi thì mỗi người cũng đã nhận được năm mươi đồng tiền, tiền thưởng lại còn tính riêng.“Ta...” Ngô Kim Lương giả vờ từ chối một chút, tiếc rằng trước sắc đẹp, ông không tài nào nói được lời không cần.
Chử Hiếu Tín kinh ngạc hỏi: “Sao vậy?
Bữa rượu này là A Diệu mời à?
Ta còn tưởng lão Ngô mời ta, lúc trước hắn đáp ứng giúp ta tìm người, hình như còn đòi ba trăm đồng.”“Là ta mời, ta đến xin Lương ca giúp tìm một phần công, Lương ca chịu giới thiệu Tín thiếu cho ta quen biết.
Ta mời Tín thiếu và Lương ca một bữa rượu, thật có chút keo kiệt.” Tống Thiệu Diệu giọng có chút áy náy nói: “Nếu là lúc gia đạo chưa sa sút, ta nhất định sẽ mời hai vị đến Nhật Bản, thử qua một chút khách sạn tình nhân và nhà tắm một người một phòng.”“Cứ như ngươi ấy…” Tống Thiệu Diệu vừa nói chuyện với Chử Hiếu Tín, thì bên kia Ngô Kim Lương đã đưa tay chỉ vào cô ca kỹ có đôi mắt to tròn, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu ở giữa.
Ba cô bị chọn đi hai, chỉ còn lại cô bên phải, khí chất hơi lãnh đạm, mặc bộ sườn xám màu đỏ thêu viền đen, đường xẻ tà để lộ đôi chân dài trắng như tuyết, trông vô cùng nhẹ nhàng thục nữ.
Cô định bước đến ngồi cạnh Tống Thiệu Diệu thì Tống Thiệu Diệu khoát tay nói: “Không cần, ngồi vào góc kia gảy đàn cho ta nghe chút.”
Không chỉ cô gái nhẹ nhàng thục nữ ngơ ngác mà ngay cả hai cô đang rót rượu cũng ngạc nhiên nhìn Tống Thiệu Diệu, sau đó có chút tiếc nuối nhìn cô kia.
Cùng rượu và hát, đương nhiên cùng rượu sẽ dễ kiếm được nhiều tiền thưởng hơn, còn gảy đàn thì phải ngồi một góc.
Tiệc rượu chưa tàn thì đàn không được ngừng, đó là việc mệt nhất, hơn nữa thường sau khi ăn no nê thì khách cũng sẽ quên mất mà thưởng cho cô ca kỹ gảy đàn khổ cực kia.
Khi cô gái nhẹ nhàng thục nữ đến góc phòng điều chỉnh tỳ bà, Chử Hiếu Tín bị những lời Tống Thiệu Diệu vừa nói thu hút: “A Diệu từng đến Nhật Bản à?
Khách sạn tình nhân, nhà tắm một người một phòng?
Là cái gì vậy?” Theo Ngô Kim Lương giới thiệu, vị nhị thiếu gia nhà họ Chử này tính tình hào sảng, thích phù hoa, phóng đãng không kiêng kỵ.
Tống Thiệu Diệu đã nghĩ sẽ nhắm vào những thứ đối phương yêu thích, thích uống rượu mua vui, thích đi hộp đêm xem biểu diễn, đơn giản là ham mê sắc đẹp.
Vì vậy mà Tưởng Chấn mới nói đến khách sạn tình nhân và nhà tắm một người một phòng ở Nhật Bản.
Quả nhiên, Chử Hiếu Tín hứng thú bừng bừng nhìn Tống Thiệu Diệu, chờ Tống Thiệu Diệu giải thích cho hắn.“Hồi còn có tiền, ta từng đến đó mấy lần.
Cái gọi là khách sạn tình nhân, tên như ý nghĩa, là một khách sạn, nhưng trong mỗi phòng đều có một ‘tình nhân’ mà ngươi chưa từng thấy.
Nàng sẽ phục vụ ngươi thay quần áo, tắm rửa, đi ngủ và cùng ngươi chung gối.” Tống Thiệu Diệu chậm rãi nói với Chử Hiếu Tín: “Điều hấp dẫn nhất ở khách sạn tình nhân chính là khi ngươi cầm chiếc chìa khóa từ tay bà chủ khách sạn rồi đi về phòng.
Trong khoảng thời gian đó, ngươi không hề biết ‘tình nhân’ đêm nay sẽ thế nào.
Có thể nàng sẽ duyên dáng hút hồn, có thể lại dịu dàng như ngọc, hoặc uyển chuyển thướt tha, hoặc e ấp dịu dàng.
Cảm giác ấy sẽ lên đến đỉnh điểm vào khoảnh khắc ngươi dùng chìa khóa mở cửa phòng.” Không chỉ Chử Hiếu Tín và Ngô Kim Lương nghe chăm chú mà cả hai cô ca kỹ đang gắp cua cũng nghe đến xuất thần.
Cho đến khi tiếng tỳ bà vang lên trong góc phòng, Chử Hiếu Tín mới hồi phục tinh thần và nói với Tống Thiệu Diệu:“Nghe xong mà ta hận không thể đi Nhật Bản ngay bây giờ để biết thử.
Một phòng một tình nhân, oa, nghĩ thôi đã thấy ghiền.
Còn nhà tắm một người một phòng là thế nào?”“Nhà tắm một người một phòng cũng giống như khách sạn tình nhân.
Bãi tắm có hơn chục phòng tắm, trong mỗi phòng đều bố trí một cô nhân viên xoa bóp.
Người tắm muốn dùng gì để chà xà phòng?” Tống Thiệu Diệu nhếch mép cười hỏi.“Chà người, đương nhiên là khăn mặt rồi?” Chử Hiếu Tín vừa nuốt miếng gạch cua mà cô ca kỹ bên cạnh đưa cho, vừa nói: “Chẳng lẽ để cô nhân viên xoa bóp dùng khăn mặt lau người cho ngươi?”“Cái hấp dẫn ở đây là các nhà tắm ở Nhật Bản không cung cấp khăn mặt chà xà phòng.
Cô nhân viên sẽ bôi xà phòng lên người rồi dùng chính cơ thể mình làm khăn, xoa lên người cho khách.
Tín thiếu, mùi hương mềm mại của n·g·ự·c nàng, chắc không cần ta nói nhiều chứ?
Hả?” Tống Thiệu Diệu vừa cười vừa liếc mắt đưa tình với Chử Hiếu Tín.
Chử Hiếu Tín tưởng tượng ra khung cảnh đó, mắt hắn như muốn lóe ra cả tia lửa.
Hắn chỉ thiếu mỗi đôi cánh, bằng không đã bay thẳng đến Nhật Bản để chiêm ngưỡng hai chốn gió trăng mà Tống Thiệu Diệu vừa kể.“Đợi có dịp, ngươi cùng ta đến Nhật Bản, ta nhất định phải đi biết cho bằng được.
Nghĩ tới thôi mà đã thấy thèm rồi.
Người Nhật đúng là biết cách ăn chơi.” Chử Hiếu Tín thoát khỏi những ảo tưởng của mình và hưng phấn nói với Tống Thiệu Diệu.
Tống Thiệu Diệu nói: “Hay là chờ ta kiếm được tiền lương, ta sẽ mời Tín thiếu đi Nhật Bản vui vẻ.” Những lời này đã kéo Chử Hiếu Tín trở về với thực tại.
Tống Thiệu Diệu đang chờ đợi quyết định của mình.
Hắn suy nghĩ rồi hỏi Tống Thiệu Diệu: “A Diệu, ta nói thật với ngươi, ta sợ nhất là phiền phức.
Nhưng trong thương hội, chuyện phiền phức thì lại quá nhiều.
Cho nên ta muốn tìm người giúp ta làm những việc đó.
Ngươi từng làm ở thương hội Ma Cao, vậy ngươi thử nói xem, ta làm thuốc thì phải kiếm tiền như thế nào?”
Tống Thiệu Diệu hít một hơi sâu.
Màn dạo đầu đã xong, liệu hắn có thuyết phục được Chử Hiếu Tín hay không, thì phải xem những lời tiếp theo: “Ta nghe Lương ca kể, thương hội của Tín thiếu làm về thuốc tây, nhập hàng từ công ty Bayer của Đức và công ty La thị của Mỹ, rồi bán lại cho khu vực Châu Á ngoài Hồng Kông, những nơi nghèo như Việt Nam, Miến Điện, Philippines, Lào.
Tại sao lại không thể bán ở Hồng Kông?
Mà nhất định phải ra nước ngoài?
Đó là do quy định của pháp luật thuộc địa Hồng Kông.
Các thương hội kinh doanh dược phẩm được phép tiêu thụ những dược phẩm chưa đăng ký ở Hồng Kông, lại không cần toa thuốc ở địa phương.
Nhưng điều kiện tiên quyết là dược phẩm chỉ có thể bán ở các thị trường bên ngoài Hồng Kông.
Nghĩa là chỉ được nhập hàng vào Hồng Kông, rồi xuất khẩu sang nước khác.
Cho nên những dược phẩm này chỉ được bán ở bên ngoài Hồng Kông.
Còn những ai cần những loại thuốc này ở Hồng Kông thì chỉ có thể mua tại các phòng thuốc tây được đăng ký chỉ định của cục y tế chính phủ thuộc địa.
Mà các phòng thuốc tây đó lấy thuốc từ đâu?
Đương nhiên là từ những công ty phân phối thuốc do chính phủ chỉ định, đều là do ‘quỷ lão’ mở.
Người Anh đang tự kiếm tiền của người Hồng Kông đấy thôi.” Nếu như Tín t·h·iếu muốn dùng khả năng chữa bệnh của mình để k·i·ế·m tiền một cách kiêu ngạo, có hai con đường, một nhanh, một chậm.
Con đường nhanh là buôn lậu.
Hiện tại, nội địa và Triều Tiên đang khan hiếm dược phẩm.
Chỉ cần ngươi đưa dược phẩm đến vùng biển họ chỉ định, đối phương sẽ trả tiền mặt ngay tại chỗ, giá cả lại cao mà không cần báo thuế, một tháng là xong.
Con đường chậm là lấy tiền đi mua một cửa hàng thuốc tây đã đăng ký, rồi mở thêm một bệnh viện.
Cách này có thể tốn hơn mười vạn, nhưng nếu bỏ ra số tiền đó, không đến hai năm, hiệu thuốc của ngươi chắc chắn sẽ là hiệu thuốc có lợi nhuận cao nhất cảng, hơn nữa hoàn toàn hợp p·h·áp, không thể tìm ra sơ hở.” Ngô Kim Lương nghe mà mờ mịt, ngược lại Chử Hiếu Tín thì có chút hiểu, chỉ là hắn không quá rành, cuối cùng do dự một chút, hướng Tống t·h·i·ê·n Diệu nở một nụ cười: “A Diệu xem ra đã thấm thía bài học rồi.
Ta thì lại sợ nhất phiền phức, thích kết bạn.
Ta coi trọng chữ tín khi giao hữu.
Ta tin ngươi, ngươi tin ta.
Hôm nay ngươi nói với ta muốn tìm một công việc, ta sẽ cho ngươi cơ hội, với thời hạn ba tháng.
Ba tháng này, tiền lương là 230 tệ.
Nếu làm tốt, tháng thứ tư tiền lương sẽ tăng.
Nếu làm không tốt, chúng ta cũng không muốn mất hòa khí, ngươi tự động rời đi.” “Nếu ta làm không tốt, ba tháng lương cũng không cần nhận đúng không?
Cái ta cần không phải là tiền mà là cơ hội.” Tống t·h·i·ê·n Diệu nâng ly rượu: “Vì vậy, đa tạ Tín t·h·iếu đã cho ta cơ hội tối nay.
Sau khi ăn xong bữa cơm này, chúng ta hãy đến hộp đêm ở Bắc Giác nghe nhạc u·ố·n·g ·r·ư·ợ·u, ta mời.”
