Chương 50: Tần Quỳnh + Phi ngư phục = Vạn người mê 【 cầu nguyệt phiếu 】
Lý Dụ lấy bộ phi ngư phục xuống, vừa vặn là loại có lót bông, mặc được trong mùa này
Tiếp đó lại lấy ra một bộ quần áo lót bên trong, ngoài ra còn có giày, bao tay, thắt lưng các thứ, tất cả đồ dùng lấy đủ, hắn dẫn Tần Quỳnh lên lầu
“Nhị ca vào đi, tối nay ngươi cứ ở phòng này nhé.”
Lý Dụ dùng thẻ phòng quẹt mở một gian phòng bên cạnh thư phòng, đây là phòng dự bị của nhà trọ tư nhân, chỉ dùng đến khi có đủ khách thuê
Gian phòng được trang trí cực kỳ tao nhã, Tần Quỳnh theo vào nhìn ngó đánh giá xung quanh
Lý Dụ bấm ba lần công tắc đèn trên tường, đèn hút nổi lập tức tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ
Tần Quỳnh ngẩng đầu, chăm chú quan sát đèn hút nổi: “Bên trong có nến à?”
“Không có, đây là đèn điện.”
Tần Quỳnh thấy mắt cũng trợn tròn, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại cười khổ lẩm bẩm một câu: “Tại hạ thật quê mùa, để hiền đệ chê cười.”
Lý Dụ ném quần áo lên giường, lại đi đến giữa các tủ ở sát vách lấy ra một bộ áo thu quần dài lót nỉ: “Bình thường thôi, ta mà đi tới thời đại các ngươi sinh sống, cũng sẽ đủ điều không quen.”
Bộ áo thu quần này vốn dĩ là Lý Dụ chuẩn bị cho Võ Tòng, ai ngờ Nhị Lang lâu vậy mà chưa đến, vậy thì cứ để Tần Nhị ca thử trước xem sao, dù sao cũng là hạng nhì, coi như có duyên phận
Giảng giải cho Tần Quỳnh cách mặc quần áo một lần, lại hướng dẫn sử dụng khóa cửa, đèn điện, Lý Dụ mở cửa phòng tắm, bắt đầu giới thiệu cách tắm gội
“Chỉ cần bấm vào nút này, nước nóng sẽ ào ào chảy ra, trong bình là dầu gội, chuyên dùng để gội đầu, ấn một chút là ra, còn đây là xà bông thơm mỡ dê, xoa lên người sẽ rất sạch.”
Cũng không biết Tôn Phát Tài sống ở Tam Quốc kiểu gì… Lý Dụ vừa giảng giải, đột nhiên nghĩ đến bạn thân xuyên không đến thế giới Tam Quốc, tò mò không biết vào cái thời không có sữa tắm, dầu gội thì bạn mình tắm rửa kiểu gì
Tần Quỳnh ngẩng đầu nhìn vòi hoa sen, như một học sinh ham học hỏi: “Hiền đệ, vì sao vừa chạm vào vật kia, trên đó lại có nước chảy xuống?”
Lý Dụ kiên nhẫn nói: “Giải thích rõ ràng vấn đề này thì cần rất nhiều thời gian, dù sao ngươi chỉ cần nhớ bấm vào thì sẽ có nước, nếu thấy nóng thì xoay cái này, bên trái là nước nóng, bên phải là nước lạnh, có thể điều chỉnh được.”
“Được, tại hạ đã nhớ.”
Tần Quỳnh chắp tay, lại dán vào tường phòng tắm mà đứng, cẩn thận bấm thử nút tắm
“Bụp...”
Nước từ vòi sen lập tức phun ra những tia nước nhỏ li ti
“Nước lại còn ấm áp, thật thần kỳ.”
Tần Quỳnh đưa tay hứng nước thử, hưng phấn như một đứa trẻ hơn ba mươi tuổi
Lý Dụ thấy hắn đã học được, lúc này mới chỉ vào khăn tắm: “Nhị ca cứ tắm trước đi, tắm xong thì dùng cái khăn này lau khô nước trên người, rồi mặc quần áo vào, ta đi chuẩn bị đồ ăn tối, để ngươi ăn no nê.”
Tần Quỳnh đã có chút nóng lòng muốn thử: “Vậy hiền đệ cứ đi đi, tại hạ đã bệnh mấy tháng nay, quả thực nên tắm rửa một trận thật kỹ.”
Lý Dụ ra khỏi phòng, đi xuống bếp xem nồi đồ ăn hầm, lại lấy từ tủ lạnh hai cái đùi dê tươi ướp đá, cắt thành miếng lớn, rửa sạch ngâm một lát, rồi bỏ vào nồi nấu tiếp
Nhị ca Tần lần đầu tiên tới đây, phải làm cho hắn một bữa thật ngon mới được, như vậy sẽ dễ lôi kéo làm thân hơn
Ừm, thịt dê là mượn của đường ca, ngày mai mua đồ ăn sẽ trả lại, hắn sẽ không ý kiến gì đâu
Ngoài món thịt dê hầm nước trong, Lý Dụ nghĩ Tần Quỳnh mới ốm dậy, không thích hợp ăn đồ dầu mỡ, bèn lấy nồi đất nấu cháo gạo, dự định làm món cháo thịt băm rau xanh
Rồi phối thêm mấy món đồ ăn kèm nữa, đảm bảo Tần nhị ca được một bữa ăn ra trò
Để cháo sang một bên, Lý Dụ bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho đám khách trọ Trân Trân
Lúc chuẩn bị món nguội, mỗi món đều cố ý lấy ra một ít để lát nữa Tần Quỳnh nếm thử, để hắn mang chút ơn, như vậy về sau bảo hắn lấy đồ từ bên kia về sẽ dễ hơn
Không nói đâu xa, chữ ký của Nhị Phượng đồng chí cũng là cả một vấn đề rồi đó, phải lấy một phần về mới được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn có văn vật và tư liệu văn hiến thời Tùy, mấy thứ này cũng rất quan trọng, có thể dùng làm vốn, tránh để sử gia đời Đường sửa lại hết
« Hưng Đường truyện » kể đến đoạn Lý Thế Dân lên ngôi là kết thúc, giữa truyện còn có sự kiện Huyền Vũ môn, dù chỉ là lược qua, nhưng dù sao cũng là một sự kiện lớn lưu danh trong lịch sử
Ừm, phải bảo Tần Quỳnh mang cho Nhị Phượng đồng chí hộ ít vũ khí trang bị, tăng thêm cảm giác tham gia
Mặt khác còn phải khuyên nhủ Tần Quỳnh, đừng thề thốt linh tinh
Hắn đi đày đến phủ Bắc Bình, cùng người cô phụ La Nghệ nhận nhau, đây vốn dĩ là chuyện tốt, nhưng khi luận võ cùng La Thành, lại cứ phải thề nếu giữ lại thì sẽ thổ huyết mà chết
Mà thiếu niên anh hùng La Thành cũng tuyên bố, dám gian dối thì vạn tiễn xuyên tâm
Cuối cùng hai anh em họ này người cầu thì có nhân đến nhận, chẳng phải hồi mã thương La Thành bị bắn thành tổ ong vò vẽ, mà Tần Quỳnh gian dối lúc tuổi già cũng thổ huyết oằn oại, cho đến khi lìa đời
“Ông chủ, họ đã đi thuê phòng, có thể bưng đồ ăn lên chưa ạ?”
Tú Hà cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Dụ
Hắn liếc nhìn đồng hồ trên tường, chỉ vào các món nguội đã chuẩn bị sẵn: “Bưng lên đi, lát nữa ta sẽ bắt đầu xào rau.”
Cũng đã nửa tiếng rồi, Tần Quỳnh chắc cũng đã tắm rửa sạch sẽ rồi, phải lên xem một chút, tránh để hắn táy máy đồ điện trong phòng gây ra điện giật hay hỏa hoạn
Nhà trọ này là do vay mà xây, không thể xảy ra bất trắc gì được
Đi lên lầu, Lý Dụ vừa rút thẻ phòng, cửa đã đột ngột mở ra
Tần Quỳnh đã thay xong bộ phi ngư phục màu đậm từ bên trong đi ra
Dáng người hắn trông vẫn còn hơi gầy yếu do mới khỏi bệnh, nhưng tắm nước nóng xong, hai mắt trở nên sáng ngời có thần, lại thêm bộ phi ngư phục vừa vặn, trông hắn quả thực chẳng khác gì Cẩm Y Vệ thiên hộ xuyên không từ triều Minh tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Bộ phi ngư phục này hợp với nhị ca thật đấy.”
Lý Dụ thật tâm khen một câu, tiện tay lấy điện thoại ra chụp mấy tấm hình
Đại anh hùng thời Tùy Đường mặc bộ phi ngư phục thời Minh do xã hội hiện đại chế tạo, loại cảnh tượng vượt cả ba thời đại thế này thật đáng để kỷ niệm
Chờ chút… Hình như còn thiếu chút gì đó
Lý Dụ nghĩ ngợi, xoay người đi vào thư phòng, lấy một thanh đao rèn Trương Quốc An đưa tặng, đưa cho Tần Quỳnh đang soi gương ở cửa
“Nhị ca, cây đao này phối với bộ quần áo này, tặng cho ngươi.”
Đáng tiếc là không có Tú Xuân đao, nếu có thì kiểu gì cũng thành Thẩm Luyện trong phim mất thôi
Phải quay đầu liên hệ với Trương Quốc An, nhờ anh ấy rèn cho một thanh Tú Xuân đao mới được
Tần Quỳnh vẫn chưa tìm hiểu ra tấm gương trên tường vì sao lại chiếu hình rõ như thế, đã bị cây đao Lý Dụ đưa hấp dẫn
Hai tay hắn đón lấy, nắm lấy vỏ đao rồi bật mạnh ra, mắt lập tức sáng lên: “Đao tốt!”
Tuy chưa thử, nhưng chỉ nhìn lưỡi đao sáng như gương cũng đủ biết đao này không tầm thường
Bất quá Tần nhị ca dù gì cũng là người trọng sĩ diện, tuy rất thích cây đao này, vẫn đưa lại: “Hiền đệ, tại hạ công chưa lập được chút nào, bộ quần áo này đã làm tại hạ xấu hổ không chịu nổi, lại còn muốn thêm thanh thần binh này, thật sự trong lòng không an.”
Mục đích của ta là để ngươi trong lòng không an đó… Lý Dụ như một con sói xám dụ dỗ một con thỏ trắng nhỏ: “Nhị ca cứ dùng đi, nếu cảm thấy băn khoăn, về sau có thể lấy đồ của các ngươi đến trao đổi, đồ vật ở thế giới của ngươi, đem đến đổi được vật tư bên này.”
“Thật sao
Đồ thời Tùy có ích với hiền đệ à?”
Lý Dụ gật nhẹ đầu: “Có thể giúp ích cho việc nghiên cứu lịch sử, một vài tác phẩm nghệ thuật còn bán được giá cao, chuyện này cứ từ từ rồi nói, đi thôi, đi ăn cơm đã.”
Nghe tới chuyện ăn cơm, Tần Quỳnh cũng thấy đói bụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn treo đao lên thắt lưng, đi theo Lý Dụ xuống lầu
Vừa đến phòng ăn, Văn Tĩnh đang gọi điện thoại ở cổng nhà trọ, lập tức thốt lên một tiếng kinh hô: “Oa, Cẩm Y Vệ thiên hộ!”
Nàng không nói hai lời liền cúp điện thoại, tiến về phía Tần Quỳnh tạch tạch tạch một tràng lia máy
“Hiền đệ, nàng đây là ý gì?”
Tần Quỳnh giật mình vì cảnh tượng này, nhất là ánh đèn flash máy ảnh cứ chớp nháy không ngừng, cứ như ám khí, nếu không phải có Lý Dụ ở đây, hắn đã rút đao rồi
“Đây là khen ngươi đẹp trai đó nhị ca, ngươi đợi lát nữa sẽ quen thôi.”
Vừa dứt lời, Khách Trân Trân từ trong phòng khách chung đi ra, miệng lẩm bẩm: “Văn Tĩnh em có thể nào im lặng chút… Oa, bộ phi ngư phục này đẹp trai quá, Đan Phản, Đan Phản của chị đâu
Mau lấy đến mau lấy đến!”
Khá lắm, vừa nãy còn chê Văn Tĩnh đấy thôi, kết quả Trân Trân vừa nhìn thấy Tần Quỳnh mặc phi ngư phục, trong nháy mắt cũng biến thành fan cuồng, lấy máy ảnh ra từ trong phòng, lại một trận chụp lia lịa
Tần Quỳnh há hốc mồm, không biết phải nói gì, đành phải ôm quyền chắp tay hành lễ
Động tác dứt khoát này của hắn, cùng với vẻ mặt chính trực, lại khiến hai mỹ nữ reo lên: “Không hổ là diễn viên được mời về, quá đỉnh nha.”
“Đúng thế đúng thế, mấy cậu nam sinh không có cảm giác ống kính mặc Hán phục, chẳng biết phải tạo dáng như thế nào, không giống vị chú này, giơ tay nhấc chân đều rất chuyên nghiệp.”
“Em thích mấy chú menly như thế này, bộ râu đẹp trai quá.”
Rất nhanh, mọi người trong phòng khách chung đều ùa ra, thi nhau chụp hình Tần Quỳnh
Thấy nhiệt tình của mọi người ngày càng tăng cao, Lý Dụ bất đắc dĩ đành phải dẫn Tần Quỳnh ra sân chơi trước nhà múa đao cho mọi người xem
Vừa hay trời vừa tạnh mưa, không khí trong lành, rất thích hợp hoạt động ngoài trời
“Đao pháp đẹp trai quá!”
“Không ngờ chú này võ nghệ thâm hậu vậy, đao pháp quá đẹp mắt!”
“Lát nữa em muốn chụp hình chung với chú, mấy người đừng giành nhé.”
“Đừng nói chuyện nữa, đang thu hình đây, toàn tiếng rì rầm của mấy người.”
Tần Quỳnh được đao tốt, vốn dĩ định múa vài đường cho vui, giờ mọi người thích xem thì càng kích thích nhiệt tình trong lòng, các kiểu nhảy nhót, vung vẩy con đao trong tay hổ báo sinh phong
Lúc mọi người đang xem náo nhiệt ngoài sân, cửa sau chợt có một luồng không khí dao động, Lữ Bố cưỡi ngựa Xích Thố đến xã hội hiện đại
Hắn xoay người xuống ngựa, dắt con Xích Thố cao lớn uy mãnh vào chuồng ngựa: “Hiền đệ đã xây xong chuồng ngựa, ta cố ý mang nó đến cho ngươi trải nghiệm..
A
Sao ở đây lại có một con ngựa còm vậy?”