Chương 52: Hiền đệ, nói cho ngươi một tin tức tốt! 【 cầu nguyệt phiếu 】
"Tần nhị ca, đến nếm thử rượu ngon ở đây!" Lữ Bố cảm xúc đến nhanh, đi cũng nhanh, sau khi trò chuyện xong chuyện tắm rửa, hắn quen thuộc lấy từ trong tủ ra một bình Trúc Diệp Thanh, còn cực kỳ chuyên nghiệp cầm bình rượu lắc lắc: "Nhìn xem, không một chút tạp chất, không chỉ sạch sẽ, ngay cả cái bình cũng óng ánh sáng long lanh, đều là rượu ngon nhất đẳng."
Tần Quỳnh cũng là người hảo tửu, vừa nhìn thấy bình rượu, cơn thèm lập tức bị khơi dậy: "Rượu ngon thế này, không bằng đợi Lý hiền đệ tới cùng nhau chia sẻ?"
Lữ Bố lấy ra hai cái bát rượu, một tay vặn nắp bình, vừa rót rượu vừa nói: "Không cần, hắn không uống loại rượu này, thích gì rượu bia, đắng ngắt, chẳng có gì ngon."
Rượu vừa rót, Tần Quỳnh bưng bát rượu lên vừa nghe: "Mùi rượu nồng thật, đúng là rượu ngon."
Tú Hà bưng khay tiến đến đưa đồ ăn, thấy hai người cầm một bình rượu đế tiện nghi soi mói, còn không ngừng khen ngợi rượu ngon, trong lòng nhất thời tràn đầy đồng tình.
Còn tưởng rằng diễn viên sinh hoạt cực kỳ nề nếp, không ngờ mức sống lại kém như vậy, quả nhiên mọi thứ không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài.
Đồ ăn đã đủ, nàng cầm khay đi ra ngoài, vừa vặn đụng phải tiểu Cúc đi đến đưa món đầu cá hầm đậu phụ ở phòng bao lớn, liền nhỏ giọng kể về những gì vừa thấy: "Thật đáng thương mấy diễn viên, một bình Trúc Diệp Thanh mà đã cao hứng như cái gì ấy."
Tiểu Cúc cũng có chút đồng tình: "Chắc là lão bản thấy hai người họ đáng thương, mới mời đến làm diễn viên..."
Trong phòng bao nhỏ, Lữ Bố và Tần Quỳnh còn chưa biết mình đã bị gắn cái mác đáng thương, vẫn đang thưởng thức rượu đế trong chén."Rượu này quả thật cay độc, nhưng lại rất có lực, khó trách Ôn Hầu thích như thế."
Tần Quỳnh uống một chén rượu, gắp một miếng rau trộn gan heo đưa vào miệng, cảm thấy vị cay của rượu giảm bớt đi không ít.
Lại nếm thử các món khác, mỗi món đều khiến Tần Quỳnh không muốn buông đũa: "Tay nghề này, đi Trường An mở khách sạn lớn cũng đủ sức, Lý hiền đệ lại cam tâm ở nơi rừng núi hoang vắng này mở quán, thật có phong cách của ẩn sĩ Ngụy Tấn."
Ngụy Tấn?
Lữ Bố hồi tưởng lại chút kiến thức vừa học, lúc này mới phản ứng được, là triều đại sau thời Tam Quốc.
Hắn gắp một miếng thịt bò tương cho vào miệng, cười ha hả nói: "Tần nhị ca ngươi không biết đó thôi, Lý hiền đệ tuy có phong cách ẩn sĩ, nhưng cũng thích mỹ nhân, ta gần đây đang giúp hắn tìm hiểu tin tức Điêu Thuyền, đã có chút manh mối, đợi một thời gian, nhất định có thể mang nàng đến đây."
Tần Quỳnh ngẩn người: "Điêu Thuyền?"
Hắn nhớ lại cái kết cục của mỹ nữ kia, giúp Lý Dụ giải vây: "Nghe nói trong kịch, Điêu Thuyền ly gián Ôn Hầu với Đổng thái sư sau đó đã bị giam cầm rồi chém đầu, nếu có thể đưa đến đây, Lý hiền đệ có thể phù hộ cho tính mạng của Điêu Thuyền, cũng coi như làm được một việc công đức."
Lữ Bố không tin một mặt: "Có chuyện này à? Vậy ta phải tranh thủ thời gian."
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Lữ Bố vốn tính thích khoe khoang, nghe Tần Quỳnh nói không biết điện thoại liền lập tức móc điện thoại di động ra khoe một trận, còn lấy cả ống nhòm theo người ra.
Nhìn thấy mấy thứ này, Tần Quỳnh rất là động lòng, đáng tiếc hắn đã nhận được quần áo cùng danh đao mà Lý Dụ tặng, không còn dám mong mỏi gì đến điện thoại với ống nhòm nữa.
Lữ Bố thấy vậy cười nói: "Lý hiền đệ ở đây cũng cần chút phí mới có thể sống, nên ta mỗi lần đến đều mang một ít đồ như bánh vàng đến, sau này Tần nhị ca cũng có thể lấy đồ đổi chác."
Nói xong hắn từ trong ngực lấy ra một chiếc bật lửa thông khí, "Tách" một tiếng bật lửa lên: "Đây là cái bật lửa, lúc nào cũng có thể châm lửa, tốt hơn nhiều so với que đóm, ở đây không đáng tiền, nhưng không lâu trước, ta vừa đổi được một cái nhà ở Lạc Dương bằng cái bật lửa này."
Đáng tiếc Lạc Dương phải gặp đại hỏa, nên Lữ Bố nhận nhà chưa được bao lâu thì đã bán tháo lỗ vốn.
Nếu không có đại hỏa thì bây giờ hắn cũng đã chuyển đến nhà mới rồi.
Nói xong những điều này, Lữ Bố rất hào phóng đưa bật lửa cho Tần Quỳnh: "Nhị ca cất kỹ, đây là lễ ra mắt ta tặng cho ngươi, xin vui vẻ nhận cho."
Gã này rất ma mãnh, trực tiếp tặng bật lửa thì có vẻ không đủ giá trị, nhưng lại nói trước chuyện đổi được nhà, đây không chỉ đơn thuần là cái bật lửa, mà còn là cả một căn nhà riêng.
Ừ, ở với Giả Hủ một thời gian dài, ít nhiều gì cũng sẽ chịu một chút ảnh hưởng.
Tần Quỳnh quả nhiên cực kỳ cảm động, trịnh trọng nhận bật lửa: "Cảm tạ Ôn Hầu ban tặng bảo vật mồi lửa này, lần sau đến nhất định ta sẽ mang hậu lễ đến cho Ôn Hầu!""Ta đều là người một nhà cả, không cần khách khí."
Không bao lâu, Tú Hà mang đến cháo thịt nạc rau xanh vừa nấu xong, ngoài ra còn có thịt dê hầm và mấy món xào, cuối cùng là một bát cơm nhỏ, đây là đồ ăn chính của Lữ Bố.
Lý Dụ làm xong việc bếp núc, nói với Tú Hà và Tiểu Cúc: "Đêm nay khách nữ khá nhiều, hai người các cô cứ ở lại đây đi, nếu như khách có gì cần, một lão già như ta không tiện vào phòng họ."
Tú Hà nghe vậy nói: "Vậy để tôi ở lại đi, con tôi ở trường học, ở nhà cũng không có gì việc, lát nữa về lấy hai bộ quần áo, nói với bố mẹ chồng một tiếng là được, nhà Tiểu Cúc con còn nhỏ, buổi tối phải về.""Được."
Nói xong, Lý Dụ bưng bát cơm, đi vào phòng bao nhỏ."Cơm hôm nay thế nào? Có hợp khẩu vị không?"
Tần Quỳnh đang bưng một bát cháo thịt nạc rau xanh ăn, nghe vậy cười đặt bát đũa xuống: "Quá ngon, đặc biệt là cháo này, ta cứ muốn uống mãi thôi."
Lý Dụ ngồi xuống, gắp một đũa ớt xanh thịt vào bát: "Nhị ca mấy tháng rồi chưa ăn được bữa cơm ngon nào, uống nhiều chút cháo, làm trơn dạ dày trước, tránh ăn nhiều đồ dầu mỡ khó tiêu.""Đa tạ hiền đệ!"
Tần Quỳnh chắp tay thi lễ, sau đó mới cầm chén đũa lên ăn tiếp.
Một bữa cơm, Tần Quỳnh không chỉ ăn được món ăn làm êm bụng mà còn nếm được rượu ngon mà thời Tùy không có, trong lòng càng cảm kích Lý Dụ.
Nếu không may mắn gặp được người huynh đệ nghĩa khí này, nói không chừng đã lạc đường ở hoang dã rồi.
Sau bữa cơm, Lý Dụ rót trà nóng vào chén cho hai người.
Lữ Bố nâng chung trà lên hớp một ngụm, rất hài lòng, tiện thể chỉ Tần Quỳnh một vài bí quyết uống trà, sau đó mới cầm điện thoại đưa về phía Lý Dụ: "Hiền đệ, Tần nhị ca là đến từ cuốn tiểu thuyết nào, ngươi tìm giúp vi huynh."
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Lời dạy ân cần của Giả lão sư phải nhớ kỹ trong lòng, không được quên nha!
Tần Quỳnh đang nhâm nhi trà thơm trong chén, nghe vậy tò mò hỏi: "Cái gì gọi là tiểu thuyết? Hai vị đang nói cái gì vậy?"
Lữ Bố cũng không giấu diếm, thản nhiên nói: "Ta thật ra không phải Lữ Bố trong lịch sử, mà là xuất phát từ một quyển tiểu thuyết tên là « Tam Quốc Diễn Nghĩa », còn Võ Tòng hiền đệ đến từ « Thủy Hử truyện », không biết Tần nhị ca đến từ quyển tiểu thuyết nào?"
Lý Dụ nhận lấy điện thoại bắt đầu loay hoay: "Tần nhị ca đến từ « Hưng Đường truyện », kể về câu chuyện các anh hùng Tùy Đường."
Lữ Bố thấy Tần Quỳnh đang ngơ ngác thì tranh thủ tiếp lời, khoe mẽ một lượt kiến thức vừa học, còn rất chu đáo vỗ vai Tần Quỳnh: "Chúng ta có thể đến đây, so với nhân vật khác trong sách đã có nhiều phúc phần trời ban, lát nữa nhờ Lý hiền đệ nói về kịch bản tiếp theo của ngươi, để có đường lối bố cục."
Kịch bản tiếp theo?
Kịch bản tiếp theo của Tần nhị ca rất đơn giản, đi đến Nhị Hiền Trang bán ngựa, ban đầu sĩ diện không chịu tự xưng danh, sau khi lấy tiền rời đi thì gặp Vương Bá Đương, lại được Tạ Án nhận chiếu thư, sau đó nhất quyết phải quay về Sơn Đông, kết quả không lâu thì ngã bệnh ở trước cửa một cái miếu nhỏ, được Ngụy Trưng cùng Từ Thế Tích cứu sống.
Sau đó, Đan Hùng Tín cùng Vương Bá Đương mấy ngày cưỡi ngựa tìm không thấy Tần Quỳnh, dự định đến miếu tìm Ngụy Trưng và Từ Thế Tích để tính sổ, vừa hay gặp Tần Quỳnh, liền đưa hắn về nhà ở hơn nửa năm.
So với Võ Tòng đang phải trải qua võ mười hồi, Lữ Bố sắp nghênh đón mười tám lộ chư hầu thảo phạt Đổng Trác thì Tần Quỳnh mấy tháng tới đều ở lại Nhị Hiền Trang, tương đối đơn giản."Ta thế mà bệnh mấy tháng?"
Tần Quỳnh gãi đầu, thành khẩn thỉnh giáo: "Hiền đệ thấy ta nên làm gì?"
Lý Dụ nói: "Cứ đến Nhị Hiền Trang lộ diện thân phận là được, đừng làm mấy trò vòng vo kia nữa, tiện thể thắp nén hương cho ca ca Đan Hùng Tín, lần trước ngươi cứu Lý Uyên đi quá nhanh, Đan Hùng Trung đi hỏi thăm tình hình, bị Lý Uyên người sợ bóng sợ gió kia bắn một mũi tên chết tươi, hiện giờ Nhị Hiền Trang vừa xong chuyện tang ma, ngươi cứ đem chuyện này kể cho Đan Hùng Tín nghe."
Thật ra sau này Đan Hùng Tín có thể đầu hàng, nhưng hắn từ đầu đến cuối không bỏ được hận thù với Lý gia, nên cuối cùng bị chém đầu.
Mà người áp giải hắn cũng là người giám trảm, chính là La Thành tiểu biểu đệ của Tần Quỳnh.
Từng kết bái huynh đệ tại Cổ gia lâu, cuối cùng lại có kết cục như vậy, phải nói rằng, chuyện của Đan Hùng Tín khiến rất nhiều người bất bình.
Câu nói "Thà học đào viên tam kết nghĩa, không học Ngõa Cương một lò hương" nói chính là những người anh em giả dối không có nghĩa khí này.
Nghe Lý Dụ nói, mặt Tần Quỳnh lộ vẻ hối hận: "Biết Đan Hùng Trung gặp chuyện như vậy thì dù có bị Dương Quảng báo thù, ta cũng không nên đi!"
Đang trò chuyện, ngoài cửa vang lên giọng Trân Trân khách sáo: "Lý Dụ, có thể để vị đại thúc kia ra chụp vài tấm ảnh được không? Bọn tôi trả tiền."
Vừa ăn cơm, họ đã xem mấy bức ảnh chụp và video, thấy Tần Quỳnh trời sinh dáng móc áo, mặc phi ngư phục rất oai phong và tinh tế.
Lý Dụ nhìn sang Tần Quỳnh, nhỏ giọng hỏi ý kiến hắn: "Nếu Nhị ca không có việc gì thì chụp mấy tấm nữa cùng họ nhé?""Được, tại hạ ăn uống no đủ rồi, cũng đang muốn hoạt động gân cốt một chút." Tần Quỳnh nói xong liền hứng thú cầm đao, bước nhanh ra ngoài.
Lý Dụ vừa muốn đuổi theo, Lữ Bố đang loay hoay điện thoại di động đột nhiên thần bí kéo hắn lại: "Hiền đệ, ta có một tin tức tốt phải nói cho ngươi, nghe nhưng ngàn vạn lần đừng có kích động."
Tin tức tốt? Chẳng lẽ là tìm được Tôn Phát Tài rồi sao?
Lý Dụ vội thúc giục: "Mau nói, mau nói, có phải có tin tức của Tôn Phát Tài không?"
