Chương 33: Người nghèo phú quý, lòng người hiểm độc (cầu hoa tươi, cầu Like ~)
Trong phòng khách, ánh đèn bừng sáng.
Dáng vẻ của lão thái thái và lão đầu cũng một lần nữa khôi phục lại như lúc ban đầu.
Làn gió mát thoảng mang theo mùi đàn hương nhàn nhạt, ngay sau đó cũng khiến thương thế trên người lão đầu khôi phục hơn phân nửa.
Vũng nước trên sàn nhà biến mất, hơi ấm một lần nữa lan tỏa khắp căn phòng này.
Ngô Lượng vô cùng hoảng sợ nhìn Lạc Trần, không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Muốn tiến lên, nhưng lại không dám.
Cả gian phòng cứ thế im lặng một hồi lâu.
Cuối cùng, lão đầu và lão thái thái đi tới trước mặt Lạc Trần, rất cung kính cúi lạy Lạc Trần một cái.“Đa tạ vị đại nhân này đã nương tay.” Bọn họ tuy không biết Lạc Trần rốt cuộc có thân phận gì, nhưng cũng không dám có bất kỳ hành động lỗ mãng nào.
Lạc Trần khẽ gật đầu, mỉm cười.“Không phải ta nương tay, trong cõi u minh tự có thiên ý. Các ngươi khi còn sống có công đức che chở, gặp được ta cũng coi như có chút duyên phận. Nói đi, đã xảy ra chuyện gì, đêm nay ta chỉ là một vị khách mà thôi.” Hai con quỷ cũng biết sinh tử của mình chỉ nằm trong một ý niệm của vị này, nên cũng chẳng có gì phải đề phòng nữa.
Sau khi an ủi con gái vài câu, họ liền trực tiếp ngồi bệt xuống đất, bắt đầu từ từ kể lại chuyện của mình.
Phần đầu câu chuyện, Lạc Trần cũng đã biết đại khái.
Hai vị lão nhân này thời trẻ cơ hàn, cô đơn lẻ bóng, đến tuổi trung niên mới phất lên, khi gần bốn mươi tuổi mới sinh hạ được một cô con gái.
Hai người đối với đứa con gái muộn này tự nhiên là hết mực yêu chiều.
Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến năm con gái họ hai mươi lăm tuổi, đối với một cô nương, tuổi này cũng đã trưởng thành.
Hai ông bà tuổi tác cũng ngày một lớn, liền nghĩ để con gái tìm một tấm chồng, giải quyết xong chuyện đại sự cả đời.
Mà cô con gái cũng rất nghe lời, hiểu được tâm tư của cha mẹ, nên cũng chủ động bắt đầu tìm hiểu những người khác phái.
Việc quen biết Ngô Lượng cũng xem như duyên phận. Ngô Lượng ban đầu cũng được coi là một tài năng trẻ tuổi tốt nghiệp từ trường danh tiếng.
Sau khi tốt nghiệp, hắn đến làm việc tại công ty của hai ông bà, và cũng làm quen được với cô con gái rượu của vị chủ tịch này.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, qua lại một thời gian, hai người dần dần nảy sinh tình cảm.
Hai ông bà đều thấy hết mọi chuyện, cũng đã bí mật quan sát Ngô Lượng một thời gian dài. Thấy hắn trẻ tuổi, lanh lợi, đáng tin cậy, hai ông bà cũng rất hài lòng.
Bởi vì nhà Ngô Lượng còn có hai người em trai.
Dứt khoát cho hắn ở rể nhà mình luôn.
Khi kết hôn, hai ông bà vốn xưa nay tiết kiệm cũng không hề tiếc tay, chuẩn bị xe sang, biệt thự cho đôi vợ chồng mới cưới.
Mà Ngô Lượng cũng thuận lý thành chương trở thành quản lý cấp cao của công ty.
Thời gian đầu, Ngô Lượng cũng tỏ ra là người chăm chỉ, đáng tin.
Ông bà coi chàng rể này như con trai ruột của mình.
Nhưng một sinh viên bình thường, đột nhiên giàu sang, đổi lại là phần lớn người đều tuyệt đối không thể kiềm chế nổi.
Và Ngô Lượng cũng vậy.
Cảm nhận được sự phú quý của xã hội thượng lưu, Ngô Lượng như được mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.
Những thứ trước kia không có được, nay trở nên dễ như trở bàn tay.
Những người phụ nữ trước kia không với tới được, nay cũng đều tự nguyện tìm đến.
So sánh ra, dù vợ mình trông cũng không tệ, nhưng ai lại chê nhiều phụ nữ đẹp chứ?
Vì vậy, tiếp theo đó những chuyện như trăng hoa ong bướm, bao nuôi tình nhân, Ngô Lượng cũng tự thông thạo.
Vợ hắn vẫn còn đắm chìm trong sự ngọt ngào của tân hôn, thêm nữa từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay, làm sao thấy được lòng người hiểm ác?
Nhưng hai ông bà đã lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, gây dựng được sản nghiệp lớn như vậy, hạng người nào, thủ đoạn nào mà chưa từng gặp qua?
Tự nhiên cũng dần dần nhận ra sự thay đổi của Ngô Lượng.
Cuối cùng, trong một lần Ngô Lượng ăn vụng đã bị bắt quả tang.
Hai ông bà giận tím mặt, không đời nào ngờ được chàng rể do chính mình chọn lựa lại biến thành thế này.
Liền mắng chửi, quát tháo Ngô Lượng một trận.
Ngô Lượng nào dám làm càn trước mặt bố vợ, mẹ vợ, liên tục cam đoan thề thốt, nhất định sẽ hối cải.
Mà hai ông bà cuối cùng cũng nghĩ đến con gái sẽ đau lòng, nên đành cho qua.
Từ đó về sau, Ngô Lượng cũng coi như thu mình lại không ít. Nhưng thứ này tựa như thuốc phiện, không dính vào thì thôi, một khi đã dính vào rồi thì đâu dễ nói bỏ là bỏ.
Ngoan ngoãn được một thời gian, Ngô Lượng vẫn không nhịn được lại lén lút giở trò.
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Sau khi bị phát hiện lần thứ hai, hai ông bà cũng hoàn toàn thất vọng. Còn chưa kịp nói thẳng với con gái, thì lại nhận được tin con gái mắc bệnh nan y.
Lần này hai ông bà hoàn toàn suy sụp.
Tự nhiên cũng không dám tiết lộ tin tức này cho con gái biết.
Còn Ngô Lượng thì trước mặt vợ mình luôn tỏ ra ân cần chăm sóc. Hai ông bà bất đắc dĩ, đành phải một lần nữa tìm Ngô Lượng nói chuyện.
Lần này, hai ông bà không quát mắng như lần trước, chỉ bình tĩnh nói với Ngô Lượng một loạt điều kiện.
Chỉ cần Ngô Lượng có thể ở bên con gái mình trong những ngày tháng còn lại.
Hai ông bà hứa rằng, sau khi mình về hưu, nếu Ngô Lượng có thể tiếp quản công ty, sẽ giao lại cho hắn.
Hơn nữa còn sẽ đền bù thêm một ít cổ phần cho Ngô Lượng.
Niềm vui bất ngờ như vậy, Ngô Lượng đương nhiên không có lý do gì từ chối!
Dù sao hiện tại hắn ở công ty căn bản không đứng vững được, một khi rời khỏi hai ông bà, hắn sẽ chẳng còn gì cả.
Nay có được lời hứa, Ngô Lượng cũng hoàn toàn yên tâm, vài năm thời gian, hắn vẫn chờ được.
Cả hai bên liền duy trì mối quan hệ hòa thuận trong nhà.
Nhưng Ngô Lượng lại phát hiện, hai ông bà thấy đứa con gái duy nhất của mình sắp chết, con rể lại như vậy, thêm nữa con gái cũng không có con cái nối dõi.
Đối với công ty cũng dần lơ là, chỉ mải mấy năm trời không ngừng làm cái gọi là việc thiện, tích âm đức cho con gái mình.
Hy vọng ông trời mở mắt.
Ngô Lượng nhìn thấy mà sốt ruột trong lòng, nhưng lại không có cách nào.
Cuối cùng, cách đây không lâu, cô gái trẻ lại nhập viện, bệnh tình chuyển biến xấu, bác sĩ chẩn đoán nhiều nhất chỉ còn vài tháng.
Hai ông bà cố nén đau buồn, ban ngày ở viện dưỡng lão chăm sóc con gái, buổi tối tranh thủ đến công ty xử lý công việc.
Vụ tai nạn rơi xuống sông từ cây cầu lớn xảy ra mấy ngày trước, chính là trên đường họ tan làm về. Ngô Lượng và hai ông bà dù sao vẫn còn mối quan hệ ràng buộc qua người con gái trẻ này.
Vẫn chưa hoàn toàn trở mặt.
Hôm tan làm đó, cũng là Ngô Lượng chủ động như thường lệ, đưa hai ông bà về nhà.
Vốn cũng không có gì khác thường, nhưng khi đi ngang qua sông Lạc Thủy, tai nạn xe cộ bất ngờ ập đến, không ai lường trước được.
Cũng như Lạc Trần đã nghe trước đó, xe của họ rơi xuống cây cầu lớn.
Nhưng xem như mạng không đến đường cùng, vị trí xe rơi xuống cũng không quá sâu.
Lúc đó, hai người ngồi ở vị trí gần cửa sổ xe, tuy bị thương nhưng đứng trước lằn ranh sinh tử, họ vẫn dốc hết toàn lực bơi ra khỏi xe.
Nhưng Ngô Lượng lại không may mắn như vậy, ghế lái của hắn bị một tảng đá kẹt cứng.
Vẫn là hai vị lão nhân chung sức mới kéo được Ngô Lượng ra ngoài.
Ngay lúc hai ông bà tưởng rằng lần này cũng coi như đại nạn không chết, sắp sửa ngoi lên mặt nước.
Lại bị một đôi tay túm lấy cổ chân!
Kết quả tiếp theo, việc chỉ có Ngô Lượng một mình sống sót đã nói rõ tất cả.
Hai ông bà cuối cùng sức cùng lực kiệt, vĩnh viễn chìm dưới đáy nước.
Đây vốn là một vụ tai nạn ngoài ý muốn, hai ông bà chết, chỉ có thể đổ tại bất hạnh.
Hung thủ Ngô Lượng không những không nhận bất kỳ sự trừng phạt nào, mà còn sẽ kế thừa sản nghiệp của họ.
Bọn họ không cam lòng, thật sự quá không cam lòng.
Trời có mắt, họ cũng không ngờ sau khi chết lại có thể giữ được linh trí, lúc này mới có thể nói ra chân tướng.
Lão nhân nghẹn ngào kể xong câu chuyện, trong phòng khách càng thêm tĩnh lặng.
Cô gái trẻ cắn môi, toàn thân run rẩy.
Trong mắt Ngô Lượng tràn đầy oán độc và phẫn hận.
Lạc Trần lại không hề bất ngờ, chỉ khẽ thở dài.
Khi nhìn thấy hai lão nhân, hắn đã hiểu rõ, mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Hắn tuy bây giờ có thần vị.
Nhưng dù có thể nhìn thấu Cửu U, cuối cùng cũng không thể nhìn thấu lòng người.
Tựa như một câu chuyện xưa vẫn lưu truyền từ ngàn đời.
Người biết quỷ đáng sợ, Quỷ lại tỏ tường lòng người hiểm độc.
