Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Kinh Khủng Khôi Phục: Ta Tại Cửa Hàng Giá Rẻ Đánh Dấu Thần Minh

Chương 39: Quỷ xe buýt, lên xe nam nữ ( cầu hoa tươi cầu đánh giá ~)




Chương 39: Xe buýt ma, đôi nam nữ lên xe (cầu hoa tươi, cầu đánh giá ~)

Đêm khuya yên tĩnh.

Đường phố trống trải.

Trăng đỏ treo đầu.

Ánh đèn xe buýt rạch ngang mặt đường, xe bắt đầu từ từ khởi động.

Quách Thần tò mò nhìn những vị trí trên xe gần như đã kín chỗ.

Rất kỳ lạ.

Giờ này.

Bình thường vào thời điểm này, trên xe buýt có được bảy tám người cùng tăng ca đã là đông rồi.

Phần lớn thời gian đều chỉ có một mình hắn trên xe mới đúng.

Còn nhìn xem nơi này mà xem.

Học sinh, thanh niên, người phụ nữ ăn mặc diễm lệ, còn có cả lão giả tóc bạc phơ.

Chậc chậc, tối nay là dịp gì đặc biệt sao? Mở tiệc à?

Vừa lên xe, trên xe đã thoang thoảng một mùi kỳ quái, khó tả.

Như thể đủ thứ mùi hôi thối trộn lẫn vào nhau.

Quách Thần nhăn mũi, nhưng nhìn vài lần rồi cũng thu lại ánh mắt.

Ngoại trừ mùi vị khó chịu, Thật ra đông người cũng tốt, Ấm áp biết bao, tan ca muộn thế này còn có người bầu bạn.

Hắn bắt đầu đi về phía sau.

Các ghế phía trước đều đã kín người, chỉ có phía sau còn ghế trống.

Ừm?

Vừa đi đến giữa xe, Quách Thần bỗng nhiên lảo đảo, suýt nữa thì ngã.

Xe vẫn đang chạy đều đều, ổn định.

Cũng không phải do xe phanh gấp khiến hắn đứng không vững.

Quách Thần quay lại.

Nhìn về phía sau dò xét một chút.

Hành khách trên xe buýt đều đang yên lặng ngồi trên ghế của mình.

Nhưng vừa rồi rõ ràng cảm giác có người đẩy mình một cái từ phía sau.

Mình mới bị lảo đảo.

Quách Thần nhíu mày, đoán chừng có kẻ nào đang trêu đùa hắn.

Thiệt tình, đêm hôm khuya khoắt còn bày trò đùa chẳng vui chút nào thế này.

Hắn không nói gì.

Tiếp tục đi về phía sau.“Ái ui.” Quách Thần bỗng nhiên ôm đầu kêu đau một tiếng.“Mẹ kiếp! Là ai!” Hắn đột ngột xoay người, nhìn quanh bốn phía.

Xung quanh chẳng có gì bất thường cả.

Vậy mà rõ ràng có người vừa giật tóc mình.

Da đầu hắn giờ vẫn còn đau điếng.

Đúng là gặp quỷ mà.

Quách Thần không nói nữa, mà bước nhanh đến một ghế trống phía trên.

Ngồi thẳng xuống.

Mẹ kiếp, lúc làm việc bị coi thường còn chưa đủ, tan ca rồi mà còn bị trêu chọc!“Đừng để ta tóm được ngươi là đứa nào!” Quách Thần thầm mắng trong lòng.

Lúc này, xe buýt dừng lại.

Bên đường có một nam một nữ đang đứng.

Hai người đứng ở bến chờ, ôm nhau thắm thiết như chốn không người.

Nữ tử ngồi trên người nam nhân, mãi đến khi xe buýt đến gần mới đứng dậy lên xe.

Quách Thần nhìn bọn họ một chút, nam nhân tướng mạo bình thường, đeo khuyên tai, nữ nhân thì mặc quần đùi với tất đen, vóc dáng xinh đẹp.

Đêm hôm khuya khoắt thế này không về nhà, đoán chừng tối nay muốn 'uống sữa đậu nành' đây.

Quách Thần liếc mắt, đúng là cải trắng tốt để heo rừng ủi.

Đợi hai người lên xe, xe buýt lại tiếp tục chạy.

Một nam một nữ này tình cờ lại ngồi cách Quách Thần không xa.

Vừa ngồi xuống, hai người đã ôm chặt lấy nhau, như thể cặp song sinh dính liền vậy.

Quách Thần thầm mắng trong lòng, quay người đi, nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng lúc này, hắn nghe thấy giọng nữ tử khe khẽ vang lên.“Đêm ca, ngươi có nghe nói vụ xe buýt Lạc Thủy gần đây không?” Chàng trai đeo khuyên tai miệng nhai kẹo cao su, giọng điệu ra vẻ.“Đương nhiên biết, trên mạng thành phố Từ của chúng ta chẳng phải đã lan truyền từ sớm rồi sao, mấy hôm trước có một chiếc xe buýt trên cầu lớn đột nhiên mất kiểm soát, đâm vào mấy chiếc xe con.” “Chết nhiều người lắm đó, còn có hai người là lão Đổng của công ty Sơn Thủy.” Nữ tử giật mình.“Thật hay giả? Lão Đổng công ty Sơn Thủy ư? Chủ tịch của họ là doanh nhân có tâm nhất thành phố Từ chúng ta mấy năm gần đây đấy.” Người thanh niên đeo khuyên tai ngạo nghễ nói: “Ta còn lừa ngươi làm gì? Ngươi có biết chú Hai ta chính là phó cục trưởng cục cảnh sát, chính chú ấy phụ trách vụ này, tối hôm kia chú ấy đến nhà ta ăn cơm còn kể về chuyện này nữa đó.” Nữ tử cười duyên dáng, nịnh nọt nói: “Kể gì thế, nói cho ta nghe với.” Chàng trai đeo khuyên tai bỗng nhiên căng người, không còn vẻ ta đây như lúc nãy nữa.“Thôi thôi, đêm hôm khuya khoắt thế này đừng nghe thì hơn.” “Sao thế, có gì mà không nghe được chứ, ta muốn nghe~ ta muốn nghe~” nữ tử nũng nịu.

Chàng trai đeo khuyên tai nhìn vào ngực nữ nhân, chần chừ một lát rồi hạ giọng.“Chiếc xe gây tai nạn không phải là xe buýt bình thường.” “Đó là một chiếc xe buýt ma!” “Xe buýt ma?” Giọng nữ tử đột nhiên cao lên mấy phần.

Ngay cả thân thể Quách Thần cũng bất giác run lên một cái.

Nửa đêm nửa hôm trên xe buýt mà nói chuyện ma quỷ, hai người các ngươi cũng giỏi thật!

Chàng trai đeo khuyên tai vội vàng bịt miệng nữ nhân lại, liếc nhìn xung quanh.“Nói nhỏ thôi, nói nhỏ thôi.” Nữ tử chớp mắt gật đầu lia lịa, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng, vẻ mặt vô cùng hứng thú.“Rốt cuộc là chuyện gì vậy, xe buýt ma? Lẽ nào lại là một vụ án linh dị nữa sao?” Chàng trai đeo khuyên tai khẽ gật đầu.“Chắc chắn rồi, chú Hai ta nói chú ấy làm cảnh sát nửa đời người rồi mà chưa từng gặp chuyện nào tà ma đến vậy.” “Không thể nào, nếu rõ ràng là chuyện linh dị, chú Hai ngươi còn dám kể ra sao?” Nữ tử có chút không tin.

Chàng trai đeo khuyên tai giải thích: “Bình thường thì dĩ nhiên chú ấy không nói đâu, nhưng chú Hai ta lại là người thích uống rượu, hôm đó cha ta uống với chú ấy cả buổi tối, lúc đó chú ấy uống cũng kha khá rồi mới kể cho bọn ta nghe chuyện này.” “Mau kể đi, mau kể đi.” Nữ tử thúc giục.“Vậy ngươi hôn ta một cái đi.” Chàng trai đeo khuyên tai cười gian.“Chụt.” Hai người lại hôn nhau một cái như chốn không người, khiến Quách Thần ngồi phía sau cũng đang hóng chuyện thiếu chút nữa chửi thề.

Mãi đến khi hai người hôn xong, chàng trai đeo khuyên tai mới tiếp tục kể.“Chiếc xe buýt ma đó, không phải lần đầu gây chuyện đâu.”

Tái bút: Hôm nay hơi mất ngủ, ta tiếp tục đăng chương mới! Cho xin ít hoa tươi, ít phiếu đánh giá.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.