“Ngươi thật sự có cách giúp gia tộc Arias đánh thức linh hồn cổ xưa sao?” Thỏ tiểu thư kinh ngạc hỏi
“Nếu ngươi nhất quyết, với ta mà nói đó chỉ là chuyện nhỏ
Nhưng nó có lẽ sẽ không giống như ngươi mong đợi, thứ kia rất khó cho ngươi được bất kỳ trợ giúp nào.”
“Chỉ cần được tận mắt nhìn thấy linh hồn cổ xưa, đó đã là vinh dự vô thượng đối với một người Arias rồi.” Irea nghiêm nghị nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vậy được.” Lý Du dừng một chút rồi hỏi, “Chúng ta còn bao xa nữa mới đến được đất phong Lục Dã của ngươi?”
Rõ ràng chỉ là câu hỏi đơn giản, không hiểu sao mặt Thỏ tiểu thư lại đỏ lên, ấp úng nói, “nhanh…cũng nhanh thôi.”
“Cũng nhanh là bao lâu
Ta không thể ở thế giới này quá lâu, nên nếu muốn ta cùng ngươi về Lục Dã, thì phải cho ta biết ngày chính xác, để ta còn sắp xếp hành trình.”
“Ừm, nhanh hơn nghĩa là nhanh hơn…
Hơn chậm một chút xíu.” Thiếu nữ mặt đỏ bừng, cố gắng mãi mới nói ra đáp án vòng tròn có 5 cạnh thì nhiều hơn vòng tròn 4 cạnh một cạnh
Lý Du đột nhiên nghĩ ra gì đó, hơi nhíu mày, “Này, ngươi… có phải lạc đường rồi không?”
Irea không đáp lời, bụng của nàng trước đói kêu ùng ục lên
… … … …
Nhìn Irea một bên điên cuồng gặm lương khô hắn mang theo, Lý Du còn nghi ngờ liệu mình đến chậm thêm chút nữa, thì vị tân chủ Lục Dã này thật sự có thể đã toại nguyện nhìn thấy linh hồn cổ xưa của gia tộc
“Đây là cái gì… vị cũng không tệ
Ặc, ặc ặc ặc…”
Nửa câu đầu là Thỏ tiểu thư khen sản phẩm quân sự thế kỷ 21, nửa câu sau là vì nàng ăn quá nhanh, bị nghẹn giữa chừng
Lý Du bất đắc dĩ dùng đến phương pháp Heimlich cấp cứu học được trên các trang tin tức, giúp nàng người nghiêng về trước, dang hai chân, tay phải nắm thành nắm đấm để trên rốn hai ngón tay rồi liên tục nhanh chóng ấn hướng lên trên phía sau
Cuối cùng thì nàng cũng nhả được miếng lương khô suýt cướp mất mạng
“Quá… quá đáng, có dư không?”
“Tự đi tìm suối mà uống đi, chỗ ta không phải tiệm tạp hóa 24 giờ cái gì cũng có đâu.” Lý Du nói
“Tiệm tạp hóa 24 giờ là gì?” Thỏ tiểu thư khiêm tốn thỉnh giáo
“Đó là một gian phòng nhỏ, bên trong đầy đồ ăn thức uống, bất kể lúc nào tới đều mở cửa, muốn ăn gì tùy ý lấy, những cửa hàng này ở quê hương ta đâu đâu cũng thấy.”
“Đâu đâu cũng có?” Thiếu nữ cảm thấy rung động
Thứ Lý Du vừa nói nghe giống như thần khí ‘Bội Thu Bình’ của thần Julius Đại Địa và Ngũ Cốc, nghe đồn bên trong bình gốm chứa đầy ngũ cốc vàng óng, lấy thế nào cũng không hết, cho tất cả thần minh và anh linh trong Thần quốc tùy ý hưởng dụng
Nhưng ‘Bội Thu Bình’ chỉ có lương thực, không có nước, mà quan trọng nhất là nó chỉ có một cái duy nhất, chứ không thể có ở khắp mọi nơi
Xem ra, thế giới của tên Thứ Bảy này cũng không tệ đấy chứ
Ý nghĩ vừa chợt lóe lên, Thỏ tiểu thư vội vàng xua nó khỏi đầu
Nàng là tín đồ của Ngân Nguyệt Nữ Thần, lại ở trong miếu chờ đợi lâu như vậy, mỗi ngày đều được tắm mình trong ân sủng của Ngân Nguyệt Nữ Thần, thành kính nhất, sao có thể vì vài ba lời của dị giáo đồ mà bị mê hoặc chứ
Quên đi, phải lập tức quên đi thôi
Lý Du không biết lúc này Irea đang nghĩ gì, hắn chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ
“Ngươi bao lâu rồi chưa ăn gì
Còn lương khô đâu, ta nhớ lúc hai ta rời Nham Tuyết thành, trên chợ ta có mua bánh mì kẹp thịt khô mà… Hơn nữa mấy ngày nay ta không có ở đây, chẳng lẽ mình ngươi ăn hết chừng ấy thứ rồi sao?”
Không giống nước hoa, gói lương khô đó chỉ là Lý Du mang theo để phòng bất trắc
Khi nhận ra nơi công tác điều kiện tương đối gian khổ, Lý Du cũng về nhà chuẩn bị chút, ra siêu thị mua sắm đồ dùng, rồi sáng nay mang tới công ty
Nhưng vì giới hạn trọng lượng, hắn cuối cùng không mang được tất cả, chỉ có thể lựa chọn chút ít, lương khô độ ưu tiên xếp sau, không ngờ vừa đến đã dùng tới
Vừa nhắc đến, vành mắt Irea lại đỏ lên
Lý Du không ngờ trong mười mấy tiếng mình rời đi, Thỏ tiểu thư cũng trải qua không ít chuyện
Mất đi cố vấn lại bị muỗi quấy rầy cả đêm, cùng với việc nằm ở đâu cũng cảm thấy không bằng phẳng trên đất, khi mặt trời vừa lên ngày thứ hai, nàng vẫn quyết định theo kế hoạch đã định, lên đường đến lãnh địa của mình
Nàng đi giữa rừng cây sớm mai, dưới chân là đất xốp cùng tiếng lá khô xào xạc mỗi khi dẫm lên, ánh nắng len lỏi qua kẽ lá, chiếu lên mái tóc và bờ vai, nhiệt độ thật dễ chịu
Cùng với những bông hoa dại không tên mang theo hạt sương bên đường, với tiếng chim hót líu lo quanh quẩn, Irea bỗng thấy chuyến đi này dường như không vất vả lắm
Nhưng chẳng bao lâu thì ngày tháng êm đềm của nàng đã chấm dứt
Khi thiếu nữ đi ngang một vũng bùn, nàng gặp phải một con lợn rừng nóng tính, rõ ràng chẳng làm gì nó, vẫn bị nó đuổi cho chạy một hơi mấy dặm
Y phục của nàng bị cây bụi cào rách lúc bỏ chạy, còn đôi giày thì bị đánh mất vào thời điểm đó
Đến đường cùng, Irea bị buộc phải leo lên một cái cây nhỏ, con lợn rừng vẫn cứ quanh quẩn bên dưới không chịu đi, thỉnh thoảng dùng thân thể to lớn của mình chà xát vào thân cây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thỏ tiểu thư vừa ôm chặt lấy cành cây, vừa kêu cứu mạng
Đến khi thể lực sắp cạn kiệt, kỳ tích lại xảy ra
Một nữ thợ săn đi săn gần đó nghe thấy tiếng kêu của nàng liền chạy đến, giết chết lợn rừng, cứu Irea lúc đó sắp hết hơi
Biết thiếu nữ một mình một bóng, nữ thợ săn chủ động ngỏ ý muốn cùng nàng đi chung một đoạn
Thỏ tiểu thư vui mừng đáp ứng, có người quen thuộc khu rừng này dẫn đường, mãi đến khi mặt trời lặn thì Irea không gặp thêm nguy hiểm gì nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi màn đêm buông xuống, nữ thợ săn thậm chí còn tìm được một hang động nhỏ không có dã thú lui tới làm chỗ nghỉ, đồng thời còn hào phóng cho thiếu nữ một nửa mồi lửa mình mang theo
“Thảo nào ngươi có thể đốt lửa, vậy cô ta đâu rồi?” Lý Du hỏi
“Đừng nói nữa!” Thiếu nữ nghiến răng, “Cô ta tuy cho ta mồi lửa, nhưng sáng hôm sau khi ta tỉnh dậy, tất cả tiền và hành lý đều không cánh mà bay, tên trộm đáng chết kia thậm chí còn lấy luôn chiếc áo choàng ta đang đắp, nếu không phải con dao găm ta cất kỹ bên người, nó không tìm được cơ hội ra tay, thì giờ ta đã sạch túi rồi.”
“…”
“Dù sao thì ít ra nó cũng không lấy mạng của ngươi, chỉ là tham tiền, hơn nữa trước đó cũng đã cứu ngươi rồi, trước khi đi còn để lại mồi lửa, coi như ngươi cũng không bị thiệt thòi.” Lý Du an ủi
“Nói thì nói vậy,” Thỏ tiểu thư cụp hai tai xuống, “nhưng nó muốn tiền thì có thể trực tiếp nói với ta mà, ta cũng sẽ cho nó thôi, nếu nó chịu đưa ta về Lục Dã, thì số tiền nhận được không phải còn nhiều hơn sao
Ai, mụ mụ nói không sai… ngoài kia quả nhiên toàn là người xấu.”
Thỏ tiểu thư vừa dứt lời, bụi cây gần đó bỗng vang lên tiếng sột soạt
Sau đó, một cái đầu chó đen thui ló ra.