Làm Công Tiên Tri

Chương 38: Về nhà




Vanessa cả đêm không chợp mắt, sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, nàng liền sai người nhóm lửa nấu cơm, làm công đánh Trà Bôi bảo tiến hành chuẩn bị cuối cùng
Còn người phụ nữ có đôi tai rủ xuống thì tự mình ở trong lều giúp con trai vừa tỉnh ngủ mặc quần áo
Từ khi thua trận tuyển cử, tinh thần của Blanco sa sút làm người lo lắng, gầy đi không ít, cả người nhìn sợ sệt rụt rè, không dám đối diện với người khác, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay liền bị dọa khóc lớn, chui vào lòng mẹ, khiến Vanessa rất đau lòng
Người phụ nữ có đôi tai rủ xuống trước tiên cởi áo ngủ của con trai, thay quần bò cùng một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, sau đó xỏ hai chiếc tất vào hai bàn chân của Blanco, nhét ống quần vào trong tất, đồng thời buộc tất trên lưng quần
Sau đó lại mặc thêm một chiếc áo choàng dài, lấy một chiếc thắt lưng có trang trí hình thỏ kim loại cố định, khoác thêm áo choàng trùm đầu
Vanessa vừa cài trâm bạc lên ngực con trai vừa an ủi: “Đừng lo lắng, Blanco, hôm nay chúng ta nhất định có thể trở về tòa thành, đến lúc đó con chính là chủ nhân Lục Dã, giống như cha con vậy.”
“Có thể, nhưng mà, tỷ tỷ Irea của con...….” Cậu bé vừa nhắc đến cái tên này liền không khỏi run rẩy: “Nàng đã được Coulomb hầu tước bổ nhiệm làm gia chủ gia tộc Arias, chẳng lẽ chúng ta lại muốn chống lại mệnh lệnh của hầu tước sao?”
“Lời của hầu tước đương nhiên phải nghe, gia tộc Arias đời đời trung thành với gia tộc Figueroa, đến đời con cũng không ngoại lệ, nhưng một vị minh chủ như hầu tước cũng có khả năng bị gian thần che mắt, lúc này làm thần tử liền phải nói thẳng can gián, thậm chí chủ động ra tay, kịp thời bình định lại trật tự.”
Blanco do dự rất lâu, vẫn lấy hết dũng khí nói ra câu giấu kín trong lòng: “Mẹ, con không muốn làm lãnh chúa.”
“Vì sao?” Vanessa nghe vậy dừng động tác trên tay, ánh mắt cũng lạnh xuống: “Ai dạy con nói như vậy
Bà cố của con, kỵ sĩ Javier, hay là...…?”
“Không ai cả,” Blanco nghiến răng nói, “Chính con muốn nói, mẹ, mẹ không thể dừng lại sao
Chỉ cần tỷ tỷ còn muốn chúng ta ở lại lâu đài, người một nhà chúng ta lại trở về cuộc sống trước đây, chẳng lẽ không tốt sao, mẹ cũng đâu phải không có chút tình cảm nào với tỷ tỷ, trước đây mẹ còn nói với con tỷ tỷ không có mẹ, muốn con đừng chọc giận nàng.”
“Đứa ngốc, lại nói lời ngốc nghếch.” Người phụ nữ có đôi tai rủ xuống xỏ giày vào chân con trai, lùi lại hai bước quan sát một chút, hài lòng gật đầu nhẹ
Sau đó nàng ngẩng mặt lên thản nhiên nói: “Chuyện này một khi bắt đầu thì không thể dừng lại được nữa
Trong tương lai con sẽ trở thành một lãnh chúa tốt, Blanco.”
Nàng còn muốn nói tiếp, nhưng lúc này ngoài trướng truyền đến một giọng nam trầm thấp hùng hậu: “Phu nhân, có thể nói chuyện một chút không?”
“Ta ra ngay đây, kỵ sĩ Javier.” Vanessa nói xong, lại nói với Blanco: “Con ở đây đợi ngoan, đừng nghĩ lung tung, lát nữa chúng ta sẽ về nhà.”
Vừa ra khỏi lều, người phụ nữ có đôi tai rủ xuống đã thấy cố vấn quân sự của mình đang đi đi lại lại, đến nỗi đám cỏ trước cửa lều cũng sắp bị giẫm nát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vanessa vừa mới ló mặt, hắn đã vội vàng tiến lên đón: “Phu nhân, ta nghe nói ngài...….”
Người phụ nữ có đôi tai rủ xuống ra hiệu cho hắn, hai người lại đi ra xa hai mươi mét mới dừng lại
“Ta nghe nói ngài cho người trói vợ, con trai, cháu gái, cháu rể của kỵ sĩ Tống Chung, còn đem cả đứa bé vừa sinh của bọn họ cũng mang theo tới.” Người kỵ sĩ hơi mập vừa lau mồ hôi trên trán vừa nói
“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”
“Ta còn nghe nói ngài tính dùng họ uy hiếp Alfred, nếu hắn không chịu mở cửa thành ra, ngài sẽ ra lệnh chém đầu bọn họ.”
“Ta quả thật có nói vậy.”
“Ngài nói thật chứ?” Vẻ mặt của kỵ sĩ Javier nghiêm túc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đương nhiên.” Vanessa nói, “Đừng vì ta chỉ là một phụ nữ mà nghi ngờ quyết tâm của ta.”
“Ta không có nghi ngờ quyết tâm của ngài, chỉ là cảm thấy việc này có lẽ có chút sơ suất.”
“Sơ suất chỗ nào
Alfred tên nghịch tặc kia có thể làm thì ta không thể làm sao
Đừng quên là hắn làm trước, dùng người thân làm con tin để uy hiếp những người trong lâu đài giúp hắn giữ thành.” Người phụ nữ có đôi tai rủ xuống lạnh lùng nói
“Hành động của Alfred quả thật đã làm mất danh dự của một kỵ sĩ,” Javier suy tư tìm từ, “Nhưng ít nhất theo những tin tức truyền ra từ trong thành thì, hắn cũng không thực sự giết hại bất cứ ai, cho dù là kỵ sĩ Pablo một mực không chịu khuất phục, hắn cũng chỉ nhốt lại thôi, ngày ăn hai bữa đầy đủ.”
“Ngươi muốn nói gì?” Vanessa nhìn thẳng cố vấn quân sự của mình
Mồ hôi của người sau tuôn ra càng nhiều, nhưng vẫn nói: “Ta muốn nói, thân là ngài kiên trì làm như vậy có vẻ không hay cho lắm, nhất là còn có một đứa bé chưa đầy tháng, hiện tại người phía dưới cũng đã có không ít người bàn tán.”
“Ngươi cho rằng ta thích làm như vậy chắc
Nếu như ngươi có thể làm tốt chức trách của mình, sớm giúp ta đánh chiếm được tòa thành phía trước kia, thì hết thảy đã không xảy ra.” Người phụ nữ có đôi tai rủ xuống cắt ngang lời kỵ sĩ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nếu biện pháp của ngươi không được thì bây giờ chỉ còn cách đổi sang biện pháp của ta mà giải quyết, còn những lời đồn đại nhảm nhí kia, chờ chúng ta chiếm được Trà Bôi bảo thì ta sẽ dạy cho bọn họ thế nào là tôn trọng.”
Kỵ sĩ Javier thở dài, hắn biết khuyên can cũng vô ích, Vanessa quyết tâm phải đánh hạ tòa thành vào hôm nay, vì vậy không tiếc mang tiếng xấu
Kỳ thực quan hệ giữa hắn và Alfred cũng không thân thiết cho lắm, trước đây hai người ít khi qua lại, mới ba ngày trước thôi, Alfred còn bắn hắn một mũi tên
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, bây giờ thấy người nhà của Alfred sắp gặp nạn, cũng là một kỵ sĩ của gia tộc Arias, Javier cũng không khỏi cảm thấy bi thương
Chờ khi hắn trở về trong quân, mấy tên kỵ sĩ khác cũng vây quanh lại, nhao nhao hỏi thăm kết quả
Javier lắc đầu, nói với những đồng liêu của mình: “Phu nhân đã quyết ý rồi, mọi người vẫn nên nghĩ cách thuyết phục Alfred mở cửa thành đi.”
“Nếu Alfred mà chịu mở cửa thì không phải là Alfred nữa rồi.” Một kỵ sĩ biệt hiệu Hoa Tử Tước nói, “Lão già đó tính tình rất bướng bỉnh, hơn nữa chỉ nghe lẽ phải cứng nhắc
Hắn là kỵ sĩ bảo hộ của Irea, chỉ nghe lời cô bé đó thôi.”
“Cho dù tính mạng người nhà của hắn bị uy hiếp?”
“Cho dù các ngươi mang hết đồ nhà hắn tới mà hắn chỉ còn một mình, thì hắn cũng không mở cửa đâu.” Hoa Tử Tước nói
“Trời ạ!” Một kỵ sĩ khác biệt hiệu Kim Xà nói: “Chẳng lẽ chúng ta cứ trơ mắt nhìn bi kịch xảy ra sao?”
“Hết cách rồi, ai bảo Alfred ra tay trước, công chiếm Trà Bôi bảo thuộc về gia tộc Arias đâu, Vanessa phu nhân coi hắn là nghịch tặc, cho dù giết cả họ hắn cũng không có gì sai.” Có người đưa ra ý kiến khác
“Nếu từ lập trường của Vanessa phu nhân thì nói không sai, nhưng nếu các ngươi chịu đổi góc nhìn mà xem….…
Hắn chỉ là tuân lệnh chủ nhân Lục Dã, chiếm thành trước mà thôi.”
“Ta còn tưởng vấn đề này chúng ta đã thống nhất ý kiến, Irea không thích hợp cai quản mảnh đất này, Russ cũng nghĩ vậy nên mới đưa nàng đi thần miếu.” Lại một vị kỵ sĩ mở miệng
“Nhưng hiện tại xem ra, người mẹ kế kia cũng không vừa đâu.” Hoa Tử Tước nói, “Ta không biết mọi người nghĩ gì, nhưng mà ta nói thật, giữa ngu xuẩn và điên cuồng, ta tình nguyện chọn cái trước.”
“Điên cuồng hơn nữa còn tuyệt vọng.” Kim Xà bổ sung, “Nàng thấy mình sắp thua trận chiến này, cho nên mới chọn chơi tất tay.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.