Làm Công Tiên Tri

Chương 663: Đắc thủ




Chương 663: Đắc thủ
Juan và những người khác rời đi khoảng một tuần, theo yêu cầu của đại tư tế Quintus, họ không hề gây ồn ào, mà đi rất yên tĩnh
Thậm chí cờ hiệu của gia tộc Arias cũng không giương lên, mà chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng Thỏ tiểu thư đã phái họ hộ tống một nhân vật quan trọng đến Kim Cốc Địa
Còn Donia của gia tộc Singleton sau đó cũng không xuất hiện ở Lục Dã nữa, nên đại đa số người đều cho rằng nhân vật quan trọng kia chính là cô ta
Cho đến một tuần sau, nữ lãnh chúa và Juan mới liên lạc lại được với nhau qua điện đài vô tuyến
Giọng của người sau vì quá kích động mà có chút run rẩy, “ta… Chúng ta bắt được hắn rồi, chúng ta bắt được hắn rồi
Chúng ta bắt được hắn rồi!!
Thưa đại nhân Irea.”
Thỏ tiểu thư lúc đầu đang buồn ngủ vì hơi nóng từ chậu than, nhưng sau khi nghe Juan lặp lại câu nói kia ba lần, cô lập tức tỉnh táo hẳn, hưng phấn hỏi, “Các ngươi thành công rồi ư?
Thật sao, các ngươi đã bắt được Herodotos?”
“Chắc chắn trăm phần trăm, đại tư tế Quintus đã tìm vài người từng quen biết với Herodotos đến xác nhận rồi, đó đúng là Herodotos thật, không phải kẻ thế thân nào cả
Chúng ta đã tìm thấy hắn ở một ngôi làng nhỏ, đó là một cứ điểm quan trọng của Hội Huyết Nguyệt, nhưng Herodotos rất giảo hoạt, hắn phái bảy vị tư tế đi thay mình bí mật truyền đạo ở khắp nơi, kích động bạo loạn, còn mình thì trốn đi, không lộ diện trước người khác, hơn nữa còn thay đổi chỗ ẩn náu bất thường.”
“Vì vậy các lãnh chúa ở Tây Cảnh cùng lắm cũng chỉ bắt được các tư tế truyền đạo, chứ không làm gì được Herodotos, mà dù cho bảy vị tư tế kia có bị bắt hay bị giết thì Herodotos cũng có thể tuyển người mới khác.”
“Lần này may mắn nhờ có nội gián do đại tư tế Quintus phái đi, trà trộn vào Hội Huyết Nguyệt, nếu không thì rất khó mà bắt được Herodotos.” Juan nói, “Bây giờ chúng ta đang áp giải Herodotos về hướng Đa Lân thành, giáo hội Ngân Nguyệt sẽ tổ chức thẩm phán hắn ở đó.”
“Ừm, ta biết rồi, vậy các ngươi trên đường cũng cẩn thận một chút.”
Sau khi tắt điện đài, tâm tình của Thỏ tiểu thư vẫn chưa hết xao động
Trong hơn một năm qua, Herodotos đã như một cơn ác mộng đối với giới quý tộc ở Tây Cảnh
Hắn phản bội giáo hội Ngân Nguyệt và thành lập Hội Huyết Nguyệt, một tay tạo nên thảm án ở Đa Lân thành, hạ độc giết chết mấy vị đại tư tế còn lại của giáo hội cùng với rất nhiều quý tộc
Hắn cưỡng ép xuyên tạc «Ngân Nguyệt Thánh Điển» và cải tạo giáo hội mới thành một tổ chức cực đoan đầy thù hận và cố chấp
Hắn dùng thủ đoạn đe dọa, ám sát, hạ độc để tùy ý thanh trừng những người bất đồng chính kiến, khiến cả Tây Cảnh chìm trong bóng tối kinh hoàng
Mà giờ đây con quái vật hai tay nhúng đầy máu tươi đó cuối cùng đã bị bắt, mà quá trình lại diễn ra thuận lợi như vậy, không khỏi khiến Thỏ tiểu thư cảm thấy như đang mơ
Nhưng khi nghĩ đến việc đại tư tế Quintus đã mất gần một năm trời để bày mưu tính kế cho chuyện này, còn phái nội gián trà trộn vào Hội Huyết Nguyệt, tìm mọi cách tiếp cận Herodotos để tạo ra cơ hội ra tay quý giá này, thì việc cuối cùng có thể đắc thủ cũng không phải là một chuyện quá bất ngờ
Nhiều người vì xuất thân của Quintus, cái vẻ ngoài đen sạm, khuôn mặt trông như lão nông của ông ta mà khinh thường ông, cho rằng ông ta không bằng đại tư tế Martina về danh vọng, và cũng không so được với đại tư tế Reeves về mưu lược
Nhưng Quintus có một ưu điểm mà hai người kia không bì được, đó chính là sự kiên cường của ông
Cỏ dại trông thì nhỏ bé không đáng chú ý, nhưng lại có thể sinh trưởng trên vách đá cứng rắn, từ từ làm nứt những tảng đá xung quanh
Và Quintus cũng nhờ vào sự kiên cường này mà đã bắt được Herodotos, người mà không ai có thể bắt được
Lúc này, Herodotos bị xiềng xích trói chặt tay chân, đang ngồi trên một con ngựa
Juan sau khi nói chuyện xong với nữ lãnh chúa thì quay trở lại, nhảy lên ngựa, ngồi phía sau Herodotos, còn kỵ binh của gia tộc Arias thì vây hai người vào giữa
Juan cảnh cáo Herodotos, “Đừng giở trò gì, cũng đừng trông chờ tín đồ của ngươi có thể đến cướp ngươi đi, ta đã được đại tư tế Quintus cho phép, nếu tình thế nguy cấp, ta có thể lựa chọn không đưa ngươi về Đa Lân thành, mà sẽ trực tiếp xử tử ngươi.”
Herodotos dù bị bắt, nhưng sau khi kinh ngạc lúc đầu thì cũng không lộ ra vẻ bối rối nào, ngược lại còn hứng thú hỏi, “Ngươi vừa đi làm gì vậy
Ta thấy ngươi giống như đang nói chuyện với không khí ấy.”
“Việc đó không liên quan gì đến ngươi.” Juan nói
Herodotos lại nhìn về phía tu sĩ ở sau lưng, còn có cái bọc sau lưng của hắn
“Kia là Thánh khí của giáo phái Song Tu ư, vừa rồi ngươi đã dựa vào Thánh khí đó để nói chuyện với người khác, để ta đoán xem ai đang nói chuyện với ngươi nào, là Merlin sao?”
“Ta đã nói là chuyện này không liên quan gì đến ngươi, từ bây giờ đến khi về đến Đa Lân thành tốt nhất ngươi nên im miệng.” Juan rất cẩn thận, phái hai đội nhỏ đi tuần tra xung quanh, xác nhận không có nguy hiểm gì mới dẫn mọi người lên đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng đi được chưa bao xa thì bị người ta chặn lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chặn họ lại là dân làng kia, có cả đàn ông lẫn phụ nữ, trong đó có cả người già và trẻ nhỏ, không ít người trong tay đang cầm vũ khí
“Thưa tước sĩ Juan, bọn họ đều là chiến sĩ của Hội Huyết Nguyệt, giết sạch đi thôi.” Một vị tư tế của giáo hội Ngân Nguyệt bên cạnh lên tiếng
Ông ta là Jacques, do đại tư tế Quintus phái đến để hỗ trợ bắt người, trước kia từng là học trò của Herodotos
Juan nghe vậy nhíu mày, đám dân làng trước mặt tuy có ý đồ không tốt, nhưng vũ khí trong tay lại rất sơ sài, gần như toàn là nông cụ
Hơn nữa tuổi tác chênh lệch lớn như vậy, rõ ràng đều chỉ là dân làng bình thường, không phải chiến sĩ gì cả, nên Juan không muốn động thủ với họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng nếu họ cứ khăng khăng không tránh ra, hoặc chủ động tấn công để cứu người, thì Juan cũng không thể không ra lệnh tấn công thuộc hạ của mình
Ngay lúc bầu không khí đang trở nên căng thẳng, Herodotos đột nhiên ho nhẹ một tiếng, nói với Juan, “Có thể cho ta nói vài lời với họ được không
Yên tâm, ta không phải là đang cầu cứu, huống hồ bọn họ cũng không phải đối thủ của các ngươi, căn bản là không cứu được ta, mà chỉ tự tìm đường chết thôi.”
“Ta cứ tưởng ngươi không quan tâm đến sống chết của người khác chứ.” Juan nói
“Ta đương nhiên là có quan tâm.” Herodotos mỉm cười, “chỉ là đôi khi chúng ta buộc phải hi sinh một chút, tuy ta giết không ít người, nhưng đều có mục đích cả, ta cũng rất ghét những cái chết vô nghĩa, giống như bây giờ đây.”
Juan không biết rốt cuộc mấy phần trong lời của người trước mặt là thật, mấy phần là giả, nhưng nếu có thể tránh được xung đột, thì ông cũng ngầm cho phép đề nghị của Herodotos
Thậm chí còn điều khiển ngựa tiến lên phía trước vài bước
Herodotos mở miệng, ôn tồn nói, “Hỡi các con của ta, hãy nghe lời ta trở về đi, đây là ý chỉ của nữ thần, các ngươi không cần lo lắng, vì đây chỉ là bóng tối cuối cùng trước bình minh…”
Lời hắn còn chưa nói hết thì bị tiếng “BỐP” cắt ngang, chiếc roi quất vào người Herodotos, để lại một vết máu trên ngực hắn
Jacques quát, “Herodotos, tên phản đồ nhà ngươi, sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn hồ ngôn loạn ngữ, mượn danh nữ thần để lừa gạt đám nông dân ngu muội này!”
Herodotos quay đầu nhìn Jacques một cái, hắn không nói gì, nhưng Jacques vẫn sinh ra một cảm giác bối rối khó hiểu, nhưng hắn nhanh chóng đè ép cảm giác đó xuống
Herodotos đã không còn là thầy của hắn, hơn nữa đã là tù nhân của giáo hội, không còn sống được bao lâu nữa, hắn hoàn toàn không cần phải cảm thấy sợ hãi trước một kẻ hấp hối sắp chết như vậy
Thế là hắn trừng mắt nhìn lại, nhưng phát hiện Herodotos đã sớm thu lại ánh mắt, và lại nhìn về phía đám dân làng, “Đi đi, đừng chống lại ý chỉ của nữ thần.”
Đám dân làng nhìn nhau một lúc, cuối cùng vẫn lùi sang một bên, nhường một lối đi cho đoàn người của Juan rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.