Chương 1: Về Nhà (1)Chương 1: Về Nhà (1)
Sáng sớm cuối thu
Liên tiếp hai ngày mưa phùn, đêm qua vừa mới tạnh
Hơi nước của sương, của mưa phùn bao phủ quanh vùng trời thôn Trần gia, hít vào một hơi có chút lành lạnh
"Người, trả vê cho các người đấy
Giọng nói kiêu ngạo, xoi mói, khinh miệt, tràn đầy cái vẻ cao cao tại thượng của phụ nhân tuyền ra từ trong ngôi nhà phôi đất
Phụ nhân: Người phụ nữ đã có chồng
Nhà phôi đất: nhà được xây bằng đất ngày xưa
Bên ngoài nhà phôi đất là một cái sân nhỏ được quét dọn gọn gàng sạch sẽ, hàng rào tre bên ngoài sân cũng được cắm chỉnh tê ngay ngắn
Mọi người đứng kín bên ngoài
Nam có nữ có, già có trẻ có, vây chặt một cái xe ngựa được bọc bằng tơ lụa màu vàng sậm, người nào người nấy mắt sáng rực, tai vểnh lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôi chao
Ai mà ngờ được, con gái nhà Trần lão nhị hoá ra lại thiên kim của Hầu phủ
Nói như vậy cũng không đúng lắm
Nên nói là, cô con gái bọn họ nâng trong tay, yêu chiều nuôi nấng mười lăm năm, hoá ra là thiên kim tiểu thư lưu lạc bên ngoài của Hầu phủ
Con của hai nhà, không biết như thế nào mà lại bế nhầm
Không lâu trước đây, một chiếc xe ngựa xa hoa chạy vào thôn, mấy lão gia, thái thái phú quý bước xuống, mang tới cái tin tức khiến người ta kinh ngạc này
Người trong thôn đều rất kinh ngạc, này cũng quá trùng hợp rồi đi
Giống như lời hát trong hí văn vậy
Hí văn: là một loại hình hí kịch phát triển sớm nhất Trung Quốc
"Ta đã nói rồi, Lâm Lang không giống hai vợ chồng họ
"Cả nhà họ đều là thể chất cường tráng, Lâm Lang lại nhỏ nhắn, nào cso giống người một nhà
"Chi hai nhà họ Trân phạm phải chuyện lớn như vậy, không biết có liên luy đến chúng ta không
Có người lo lắng nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu Hầu phủ không nói lý, e rằng cả thôn Trần gia đều bị dính líu
Từ khi Lâm Lang được đón đi, các thôn dân liên bắt đầu lo lắng, mãi đến hôm nay mới có người tới
Vô số ánh mắt căng thẳng, sợ hãi đan xen với to mò, hăng hái hướng vào bên trong ngôi nhà phôi đất
Mà bên trong ngôi nhà giờ phút này lại tính lặng đến nỗi có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi
Gian nhà chính không rộng, các con trai, Trần Hữu Phúc và con trai con dâu đứng chen nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đỗ Kim Hoa, vợ ông ấy đang ngồi cạnh cái bàn vuông đã dùng rất nhiều năm, bị mài mòn bóng loáng, tiếp khách quý đến từ kinh thành
Chính là một vị quản sự ma ma họ Vương đến từ Hầu phủ Hoài Âm
"Lâm hỗn loạn huyết mạch Hầu phủ là phạm phải tội lớn, các ngươi có biết không
Vị quản sự ma ma này vẻ mặt nghiêm khắc, uy nghiêm quát lên
Bà ta ăn mặc giàu sang, trên đầu cài trâm vàng, cổ tay cũng đeo vòng vàng, ngón tay còn đeo nhẫn ngọc chói mắt
Tuy không đập bàn nhưng rất có khí thế, doạ người nhà họ Trần run lên, người nào người nấy đầu gối nhữn ra, lúc này liền muốn quỳ xuống
Trần Hữu Đức đã quỳ đến một nửa, thấy vợ mình còn ngồi cạnh bàn, không kìm nổi lộ ra vẻ mặt lo lắng và sợ hãi, chìa tay kéo bà ấy
Kéo một cái nhưng chẳng an thua
Đỗ Kim Hoa căng chặt môi, ngồi vững
Không nhìn Vương ma ma, cũng chẳng nhìn ai, chỉ nhìn chằm chằm vách tường