Chương 105: Lòng Người (1)Chương 105: Lòng Người (1)
"Không thiếu một chén cơm cho các cháu đâu
Đại bá nương ngăn nàng lại: "Chau cứ ăn ở nhà đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đều là người một nhà, huyết thống từ gia gia truyền lại, ăn cơm có là cái gì
Cho dù thế nào cũng không thể không cho hài tử một miếng cơm ăn
Gia gia nãi nãi của hài tử đều ở đây
"Đa tạ Đại bá nương
Trần Bảo Âm nói
Tuy nhiên, ở lại thì không thích hợp lắm, nếu là một hai bữa thôi thì còn có thể ở lại
Nhưng thời gian còn dài, hôm nay cô ở lại ăn, ngày mai thì sao
Sau này thì sao
"Cháu ăn cơm xong còn phải nghỉ trưa
Nàng nhẹ nhàng từ chối
Đại bá nương nghe xong sắc mặt càng thêm không tán thành: "Nghỉ trưa
Nhà cháu ồn ào như vậy, cháu có thể nghỉ ngơi ở đâu
Mau ngồi xuống đừng đi
Ăn cơm xong cháu vào phòng ta nghỉ ngơi một lát, ta qua phòng nãi nãi
Nói đến nước này, chính là thành tâm giữ người
Trần Bảo Âm không thể từ chối được nữa nên nói: "Vậy làm phiền đại bá nương
"Này, có gì mà làm phiền
Hài tử này thật là đã lễ
Đại bá nương nói, nắm tay nàng đi vào nhà
Chẳng mấy chốc, bữa trưa đã được dọn ra, đại bá nương sắp xếp cho các nhi tức của mình nhường chỗ cho Bảo Nha
Về phần Lan Lan và Kim Lai, cùng với bọn Hạnh Nhi, Ngưu Đản, chúng ngồi xổm trên mặt đất bưng bát trên tay ăn uống ngon lành
Nhưng mà hai đứa nhỏ cũng không thèm để ý, đồ ăn ở nhà đại bá ngon hơn ở nhà, trong bát còn nhiều dầu mỡ hơn, bọn hắn ăn rất vui vẻ
Ăn cơm xong, Lan Lan và Kim Lai trở về
Hai đứa trẻ rất hiếu động, không thích nghỉ trưa nên đã về nhà chơi
Đại bá nương không giữ chúng, bọn trẻ nghịch ngợm, thích làm gì thì làm
Dẫn Trần Bảo Âm đến phòng của bà, trải ra một tấm đệm
"Nghỉ ngơi một chút đi
Đại bá nương trên mặt ôn hòa: "Dạy một đám quậy phá, mệt muốn chết phải không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bảo Âm cười lắc đầu: "Đâu có, bọn nhỏ rất nghe lời
"Này, nghe lời cái gì chứ
Đại bá nương vẻ mặt chán ghét: "Đứa nào cũng lắm mưu ma chước quỷ, cũng không dễ gì quản lý
Không phải một hai, mà là chín đứa trẻ
Muốn cả chín đứa trẻ đều ngoan ngoãn nghe lời là mơ mộng hão huyền
Đại bá nương đứng bên cạnh quan sát, những đứa trẻ này rất lắm trò, lúc thì đá vào ghế đẩu, lúc thì giam con kiến, lúc thì trêu cợt chọc ghẹo người bên cạnh, không nghiêm túc được tới nửa canh giờ
Nàng nhiều lần bắt được, mắng cho một trận, vừa dỗ vừa dọa, nhưng chỉ được một lúc là đâu lại vào đấy
Trần Bảo Âm cười: "Tiểu hài tử nghịch ngợm cũng không sao, chúng rất ngoan khi được dạy viết chữ
Nàng không khó chịu chút nào, đôi mắt dịu dàng, thực sự nghĩ rằng chất tử chất nữ của mình rất ngoan
Tuy thường xuyên xảy ra mâu thuẫn vì những chuyện vặt vãnh, sẽ là ngươi đẩy ta, ta đánh ngươi, không ai chịu nhường ai, nhưng rồi cũng sẽ ổn thôi, không ai oán hận
Sẽ không muốn nhân cơ hội đẩy đối phương vào hố băng, thả rắn độc vào phòng đối phương, đem đồ vật đối phương hiếu kính trưởng bối đổi thành đồ vật bất kính, để đối phương bị trừng phạt, bị chán ghét rồi vứt bỏ
Không ai trong số những hài tử này có suy nghĩ như vậy
Đại bá nương cười, ân cần nói: "Nghỉ ngơi đi, buổi chiều chắc sẽ nhức đầu lắm
Ai lại không thích một người luôn cho rằng hài tử nhà mình tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà bước ra khỏi phòng, quyết định buổi chiều sẽ cắt một quả lê, nấu một nồi canh lê để giải khát cho Bảo Nha và lũ trẻ
"Nương.Nhị tẩu tiến lên, dường như có lời muốn nói
Đại bá nương nhìn nàng ta hỏi: "Có chuyện gì vậy
"Nương, Bảo Nha dạy dỗ bọn nhỏ thật tốt phải không
Nhị tau ánh mắt thăm dò
Đại bá nương "Ừ” một tiếng, nói: "Rất tốt
Mấy hài tử trong nhà thay đổi quá rõ ràng, biết chữ, học thuộc lòng không nói, nhìn qua đã khác hẳn
Biết ý tứ, biết chải đầu, biết rửa mặt, ít leo trèo, lấm lem bùn đất, so với những hài tử cùng trang lứa trong thôn thì khác hẳn
"Nương, con nghĩ..
Nhị tẩu ấp a ấp úng