Chuong 117: Quy Tac (3)Chuong 117: Quy Tac (3)
Trần Bảo Âm cười gật đầu: 'Vâng
Tấu ấy là người xấu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôn Ngũ Nương có ấm ức hay không, không quan trọng, trong lòng Trần Bảo Âm, Đỗ Kim Hoa không thể chịu ấm ức: "Nhưng nương hứa với con mãng thì măng nhưng sẽ không giận, tẩu ấy không đáng
Dừng một chút, nàng ôm lấy tay Đỗ Kim Hoa: "Khòng ai đáng để nương giận cả
Ôi
Đồ Kim Hoa vừa rồi vẫn còn tức giận, buồn bã
Mọi người trong nhà đều có tâm tư, bà đã nản lòng thoái chí
Nhưng lúc này, được nữ nhi nhỏ ôm vào lòng, tất cả những điều không vui đều tan biến
Trong lòng cảm thấy vừa ấm áp vừa ngọt ngào
Đôi mắt bà lại nóng lên, lân này là vì hạnh phúc: "Bảo Nha, nếu con luôn ở bền nương thì tốt biết mấy
Nữ nhỉ của bà đó
Nữ nhi tâm can bảo bối của bà đó
Người trong nhà cộng lại cùng không băng Bảo Nhai
Nghĩ đến đây, Đô Kim Hoa muốn khóc
Đôi mắt của Trần Bảo Am cũng cay cay, nàng chớp mắt mấy cái, lại cười lèn: "Con đã về ben cạnh nương mài Đây chính là duyên phận, con sớm tối đều muốn ở bên cạnh nương
"Ừ, ừ' Đồ Kim Hoa cũng không biết nền nói cái gì, chỉ liên tục gật đầu
Những người khác đã ngừng nói chuyện từ lâu, nhìn Trần Bảo Âm dỗ dành Đỗ Kim Hoa
Trong lòng đều cảm thấy rất xúc động, Bảo Nha lại có một tính khí tốt như vậy
"Hừ, lần này coi như bỏ qua
Bảo Nha cầu xin như vậy, tha cho các ngươi
Đỗ Kim Hoa trừng mắt nhìn người nhà: "Trần Nhị Lang, trả lại bạc cho Bảo Nha đi
Trần Nhị Lang nhanh chóng bật dậy nói: "Được, được, con trả ngay
Bạc được giấu trong gối, mỗi tối trước khi đi ngủ Tôn Ngũ Nương phải chạm vào nó một lúc lâu
Nhìn Trần Nhị Lang háo hức đi lấy thỏi bạc kia, Tôn Ngũ Nương cay mắt, mím môi, quay đầu đi không thèm nhìn
Trần Bảo Âm cầm lấy bạc, cười nói: "Nhị ca, nhị tẩu
Lại nhìn sang một bên: "Đại ca, đại tẩu
Cả bốn người nhìn nàng
"Chúng ta đừng cãi nhau vì chuyện tiên bạc
Có ý kiến gì thì cứ nói ra
Người một nhà rất khó có thể hoàn toàn công bằng nhưng vẫn phải cố gắng hết sức để duy trì công bằng
Có như vậy, chúng ta mới là người một nhà, sẽ không bị chia rẽ
Trần Bảo Âm chân thành nói
Ca ca tẩu tẩu đều nghiêm túc và hứa với cô ấy: "Chúng ta sẽ nhớ
Trần Bảo Âm lại nhìn Tôn Ngũ Nương
Tôn Ngũ Nương tưởng mình sắp bị mắng nên kho chiu van veo than the, lai thay Tran Bao Am nhẹ nhàng cười với nàng ta: "Nhị tau rất tốt, có gì nói nấy, chúng ta đều phải học nhị tẩu
Tôn Ngũ Nương lập tức ngừng vặn vẹo, mở to hai mắt nhìn, không dám tin chỉ vào chóp mũi của mình: "Muội, muội đang khen ta sao?”
"Đúng vậy
Trần Bảo Âm gật đầu
Lần này, Tôn Ngũ Nương nhẹ cả người, một tay chống nạnh, một tay nhéo Trần Nhị Lang: "Nghe thấy chưa
Nghe thấy chưa
Trân Nhị Lang bị véo đau, trong lòng không phục
Đã là phụ nữ có chồng sao lại không biết điều như vậy
Hắn đang định nói chuyện vui vẻ với Bảo Nha
Lại nghe thanh âm của muội muội càng thêm lạnh lùng: "Nhị tẩu, muội còn có lời muốn nói với tẩu
Tôn Ngũ Nương nhìn sang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bảo Nha sắc mặt có chút lạnh lùng, bình thường dung mạo nàng xinh đẹp, làn da trắng nõn, xinh đẹp cao quý, giống như một bảo vật quý giá
Lúc này khuôn mặt lại trở nên lạnh lùng, không hiểu sao có chút đáng sợ
Tôn Ngũ Nương xoa xoa cánh tay, thấp giọng nói: "Cái gì, cái gì
"Không cho phép ngỗ nghịch với nương
Trần Bảo Âm bình tĩnh nói, liếc nhìn Đỗ Kim Hoa bên cạnh: “Sau này nương nói cái gì, cũng không được phép trái lời
Nếu có ý kiến gì chờ mọi người đi hết rồi tẩu hỏi lại
Tau có hiểu không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôn Ngũ Nương có chút sợ hãi, cắn môi, khẽ gật đầu: "Hiểu rồi
Bảo Nha là chỗ dựa của bà bà
Lúc này, nàng ta cảm thấy chua xót, ghen tị nhưng cũng có chút ngưỡng mộ
Khi nàng ta già đi, ai sẽ là chỗ dựa của nàng ta đây
Nàng ta còn ghen tị như vậy, huống gì Đỗ Kim Hoa thì không cần phải nói
Trong lòng bà cảm động chỉ muốn ôm nữ nhi vào lòng mà khóc