Chuong 127: Gap Mat (3)Chuong 127: Gap Mat (3)
"Sao ngươi lại tới đây
Đô Kim Hoa đi ra, đứng trước mặt, lông mày nhíu lại dò xét hắn từ trên xuống dưới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy ngày rồi không thấy han
Lúc trước còn ghét bỏ hản tới quả thường xuyên, mấy ngày này lại không thây tới nữa
Nghĩ đến việc hản nhờ bà mối Trần làm mai mối, trong lòng Đỗ Kim Hoa lúc đó đã do dự, cảm thấy Bảo Nha gả cho hắn sẽ chịu thiệt thòi
Hôm nay nhìn lại hán, vóc dáng gầy gò, tính tình có phân nhu nhược, trong lòng bà cảm thấy nguội lạnh
Bộ dạng hắn như thế này, làm sao có thế bảo vệ Bảo Nha
Nhìn cái người kia, người đến tử kinh thành, xem qua đã biết không dê đụng vào, một quyền đã có thể đánh bay Cố Đình Viễn
Thân han còn chưa lo xong, sao có thể bảo vệ Bảo Nha được
"Vấn bối tới tặng đô cho Trần tiểu thư
Không biết vì sao, mẹ chồng có vẻ tâm tình sa sút, Cố Đình Viên ngập ngừng hỏi: "Đại nương, vấn bối thấy hình như người đang co chuyện phiền lòng thì phải
Còn không phiền sao
Đỗ Kim Hoa trong lòng tự nhủ
Bà nhướng mi hỏi: "Ngươi đến tặng cái gì
Cố Đình Viễn thấy nhạc mẫu không muốn nói, cũng không dám hỏi thêm gì nữa, gỡ rương sách xuống, từ trong đó lấy ra hai cái túi giấy, cầm trong tay đưa tới: "Một túi là điểm tâm, bánh hoa quế và đậu vàng, là cho Trần tiểu thư
Túi còn lại là mơ chua và đường phèn, là cho đại nương
Đỗ Kim Hoa đang định đưa tay nhận, nghe vậy dừng lại: “Cái gì
Cho ta?”
"Vâng
Cố Đình Viễn đáp: "Mùa thu khô hanh, người lấy mơ chua và đường phèn đun nước uống, có thể trừ khô, thanh miệng, nhuận phổi
Cái này..
Đỗ Kim Hoa mím môi, có chút không thoải mái
Thư sinh này cũng thật cẩn thận
Đưa tay cũng không thể đánh khuôn mặt tươi cười, thư sinh muốn lấy lòng, Đỗ Kim Hoa không thể làm bộ mặt ủ rũ, ánh mắt dịu dàng hơn, nói: "Ngươi thật có lòng
Chưa nói tới mơ chua, đường phèn rất đắt
Một túi nhỏ này cũng tốn rất nhiều tiền
"Không có gì
Cố Đình Viễn cười cười, tựa như trong lúc lơ đãng thuận miệng nói ra: "Vãn bối chỉ là vẽ cho người ta một bức tranh, đối phương liền thưởng cho vãn bối năm lượng bạc xem như thù lao
Cái gì
Đỗ Kim Hoa trợn to hai mắt, bất giác cao giọng nói: "Ngươi lặp lại lần nữa
Cố Đình Viễn vẫn mỉm cười, nụ cười rộng hơn hai phần: "Đó là một vị viên ngoại trên trấn, ông ấy mời van bối vẽ một bức chân dung của lão phu nhân trong phủ
Kiếm được tiền, làm sao phải che giấu chứ
Nếu không nói ra, nhạc mẫu làm sao biet han co the nuoi noi Bao Am
"Sau khi vãn bối vẽ xong, Vương viên ngoại rất hài lòng nên thưởng cho năm lượng tiền thù lao
Nói xong còn bổ sung: "Bánh hoa quế cũng là ông ấy đưa cho vãn bối
Đỗ Kim Hoa tay run run, ông trời ơi
Không công bằng, cái này là không công bằng
Bảo Nha của bà dạy dỗ một đám tiểu tử, vất vả cả năm cũng chỉ thu được sáu lượng bạc
Tên thư sinh yếu đuối này, gió thổi cũng bay, chỉ vẽ một bức tranh đã được trả năm lượng bạc sao
Bà mở to mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới: "Ngươi không lừa ta chứ?”
"Không dám, không dám
Cố Đình Viễn vội vàng nói: "Vãn bối không dám lừa gạt đại nương
Hỏi vậy thôi chứ Đỗ Kim Hoa tin hắn
Dù sao, bà đã từng nhìn thấy bữa tranh hoa mẫu đơn mà Cố Đình Viễn vẽ cho nữ nhi bà, chúng thực sự rất đẹp
Năm lượng
Năm lượng
Ánh mắt bà trở nên yêu thích hẳn lên, bắt đầu cảm thấy mặc dù hắn có chút yếu đuối, còn chưa có công danh, nhưng cũng không phải không thích hợp
Hắn có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, để hắn vẽ thêm vài bức tranh, chẳng phải cũng đủ thuê gia nhân phục vụ Bảo Nha à
Kể cả là hắn cả đời không đậu cử nhân, cũng chẳng vấn đề gì
Đỗ Kim Hoa chỉ muốn Bảo Nha có cuộc sống tốt hơn sau khi kết hôn
Những thứ khác không quan trọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đại nương, Trần tiểu thư có đây không
Thấy nhạc mẫu nhìn mình bằng ánh mắt ân cần, Cố Đình Viễn lấy hết dũng khí hỏi