[Làm Giàu] Thiên Kim Giả Về Quê Làm Ruộng

Chương 128: Tiếng Cười




Chương 128: Tiếng Cười (1)Chương 128: Tiếng Cười (1)
Đỗ Kim Hoa đột nhiền nghiêm mặt lại
Một nửa là bởi vi hắn, nửa còn lại là do nữ nhi bị người ta gọi di
"Không có ở đây
Bà vừa định nói
Cách đó không xa lại truyền đến tiểng thiếu niên giọng khàn khàn cười nói vui vẻ, làm cho người ta cảm giác không đứng dan
Đỗ Kim Hoa lập tức nhìn sang, liền thấy thiếu niên áo đỏ và Bảo Nha một trước một sau đang đi tới, thiểu niên đi phía trước, dài tay dài chân, hoạt bát như khỉ, còn nữ nhi đi phía sau, Nàng cầm cành cây trên tay, không biết thiếu niên nói gì, nàng dường như không thế nhịn được quất han ta một cái
Đỗ Kim Hoa đầu tiên cảm thán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trời ơi
Bảo Nha dám quất người tal
Sau đó bà mới nghĩ lại
Lúc nãy doạ bà sợ chết khiếp, hóa ra người này không phải tới gay chuyện mà là bäng hữu của Bảo Nha đến chơi với nàng
Cổ Đình Viên đứng một bên nhìn thấy cảnh này, đồng tử nhíu chặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng như bị đổ một bình giấm, trong vô tức năm chặt lấy rương sách
Đây là người phương nao tới
Người này là ai lại có thế cười cười nói nói với Bảo Âm, nhìn qua lại quen thuộc thân thiết như vậy
Cố Đình Viễn nhìn người này, quần áo cách ăn mặc của hắn ta không giống người thường, đột nhiên nghĩ đến khoảng thời gian Bảo Âm bị đánh tráo
Mười lăm năm nay nàng sống ở kinh thành, người lui tới chơi đùa đều là con em nhà quyền quý
Lại nhìn quý công tử này, hắn hiểu chuyện gì đang xảy ra
Hắn hơi căng thẳng, người này tới tìm Bảo Âm làm gì
Bảo Âm tốt như thế nào, hắn biết rất rõ, không có lý do gì để người quen biết nàng từ nhỏ lại không biết
Hắn thấy hai người dường như rất thân quen, vừa nói vừa cười, trong lòng chua xót, không khỏi hoảng hốt
"Nuong" Trần Bảo Âm đã đi đến gần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Buông váy xuống, ném cành cây đi, nhìn Đỗ Kim Hoa kêu lên
Về phần Cố Đình Viễn ở bên cạnh Đỗ Kim Hoa, nàng chỉ liếc hắn một cái, liền dời ánh mắt đi vào trong sân
Mà Cố Đình Viễn được nàng liếc nhìn, lập tức trở nên vui vẻ
Hắn mím môi, cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên
"Đại nương
Tào Huyễn dắt ngựa, suy nghĩ một chút, sau đó chào Đỗ Kim Hoa một tiếng
Vừa rồi hắn ta không biết bà là mẫu thân của Trần Bảo Âm nên không tôn trọng bà lắm
Cũng may Trần Bảo Âm không biết, nếu không nhất định đã hung hăng đánh hắn một trận
Mặc dù nàng chỉ là một tiểu cô nương, nhưng đánh người vẫn rất đau
Nghĩ đến cảm giác mỗi lần bị nàng đánh, Tào Huyễn thầm cảm thấy may mắn
Đỗ Kim Hoa thận trọng gật đầu: "Ư”
Mặc dù là bằng hữu của Bảo Nha, nhưng Đỗ Kim Hoa vẫn không quên bộ dạng vừa rồi của hắn ta
Vị quý công tử này, không thể đắc tội
Tào Huyễn chào một tiếng rồi nhìn đi chỗ khác, không quan tâm liệu Đỗ Kim Hoa có sợ hắn ta hay không
Hắn ta quay đầu lại nhìn vào trong sân, chờ Trần Bảo Âm mang đậu ra
Ánh mắt hắn ta rơi xuống mảnh sân bừa bộn, có cả những nam nhân tay không làm việc, những căn phòng bằng đất thấp lè tè, đôi mắt sáng ngời dần tối lại, khuôn mặt dần trở nên căng thẳng, cơ bắp trên má phồng lên
Như thế này, nàng vì cái gì mà không đi cùng hắn ta
Khi Trân Bảo Âm bước ra, nhìn thấy khuôn mặt của Tào Huyễn rất nghiêm túc, u ám
Nàng cũng tram mặt, thấy Đỗ Kim Hoa vẻ mặt lo lắng sợ hãi liền bước nhanh tới: "Ngươi lại đây
Cầm lấy đi đi
Tào Huyễn đưa tay ra, nàng đập nắm đậu vào lòng bàn tay hắn ta
Đôi mắt hắn ta mở to, khuôn mặt tuấn mỹ trở nên trống rỗng, chỉ còn lại sự hoang mang
"Ngươi, ngươi cứ như vậy đưa cho ta
Tiểu công gia sắp phát điên
Không có túi để đựng, lấy khăn tay bọc lại cũng tốt mài
"Thì sao
Trần Bảo Âm rút tay lại, lườm hắn ta một cái: "Còn muốn lấy khăn tay cho ta sao?”
Tào Huyễn không thể nhịn được nữa: "Ta đường xa tới gặp ngươi, tới một cái khăn tay ngươi cũng không nỡ cho à?”
"Khăn tay của khuê nữ sao có thể tuỳ tiện đưa cho người khác được
Đỗ Kim Hoa nghe vậy không chịu nổi, lớn tiếng nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.