[Làm Giàu] Thiên Kim Giả Về Quê Làm Ruộng

Chương 184: Bắt Đầu




Chương 184: Bắt Đầu (2)Chương 184: Bắt Đầu (2)
"Con quá to gan rồi
Đỗ Kim Hoa muốn cho nàng một bàn tay, cuối cùng chỉ võ nhè nhẹ trèn chăn: "Sao con có lá gan to như thể
Con tham một trăm mẫu đất kia làm gì
Người trong nhà thiếu con chuyện ăn uống sao
Hay là con chê nhà ta nghèo..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phía sau bà khong muốn nói, cũng cũng không nói ra được, bởi vì hai cánh tay của khuê nữ đang che lên miệng bà, còn thut thít rơi nước mat khóc òa lên
Đỗ Kim Hoa không nói được nữa, kéo hai cánh tay nàng ra, giáo huấn: "Khóc cái gì mà khóc
Vừa nói vừa cầm tay áo lau nước mắt cho nàng
Trần Bảo Âm trực tiếp nhào trên người bà, mặt vùi vào hõm vai bà: "Nương
Hức hức hức
"Gon chỉ muốn nương sống tốt hơn chút thôi
"Lão thái bà họ Triệu kia thật đáng hận, thế mà bắt nương phải uống rượu phạt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà ta dựa vào đâu chứ
"Nương con vừa tốt bụng vừa xinh đẹp, là lão thái thái tốt nhất trên đời này, con muốn thái thái cũng được làm địa chủ, sống tốt hơn bà ta
Đứa nhỏ này
Đứa nhỏ này
Đỗ Kim Hoa chỉ cảm thấy trong lòng có một dòng nước đường chảy vào, sao có thể có đứa nhỏ khiến người ta yêu thương đến thế
Đỗ Kim Hoa đã nghe qua khá nhiều lời như vậy
Khi còn là đứa bé như Trân Đại Lang nàng cũng sẽ ôm đầu gối bà, nói lời dễ nghe để lấy lòng bà
Đứa bé kia thật sự rất tốt, dù không thực hiện được
Nhưng mà Bảo Y Nhi nói cái gì thì con bé cũng có thể làm được
"Nương không muốn con thông minh
Đỗ Kim Hoa chịu đựng đủ loại cảm giác, vuốt ve đỉnh đầu của nàng: "Bảo Y Nhi à, con vẫn là cô nương, con còn quá nhỏ, lại xinh đẹp như vậy
Nương ở nông thôn, con quá thông minh sẽ gây sự chú ý quái Nương, nương không bảo vệ được conl"
Khuê nữ to gan lại thông minh, không giống nha đầu nông gia chút nào, lúc trước Đỗ Kim Hoa còn có thể kiêu ngạo, nhưng lần này cũng chỉ có sợ hãi
Lúc này Trân Bảo Âm cũng biết tại sao Đỗ Kim Hoa tức giận, trong lòng nàng hơi mờ mit bởi vì thật sự không nghĩ tới, nương rất sợ nàng "Thông minh"
Lúc đâu nàng không ý thức được mình "Thông minh”, nhưng Đỗ Kim Hoa nói như vậy, nàng cũng kịp phản ứng
"Nương, sau này con không dám nữa
Nàng nhỏ giọng nói
Nàng đi bước này quá lớn
Sau này đi từng bước nhỏ thôi
Đỗ Kim Hoa không nói chuyện, chỉ nhẹ nhàng sờ đầu của nàng, trong mắt đều là nỗi ưu sầu
Ánh mắt của một đứa trẻ thông minh sẽ không giấu được đâu
"Bảo Y Nhi, con cảm thấy Tiểu Cố thế nào
Cuối cùng bà mở miệng lần nữa: "Lần sau lo lại có gia đình đến cầu hôn, nương đồng ý cho con được hay không
Đến rồi
Đáy mắt Trần Bảo Âm tối sầm lại, mím chặt bờ môi
Nàng biết chuyện Triệu gia này sẽ khiến cho Đỗ Kim Hoa nghĩ mà sợ, nghĩ mau cách định hôn sự của nàng
"Chờ hắn trúng cử nhân đã" Trần Bảo Âm nói: "Nếu như hắn có thể trúng, con đồng ý với hắn
Lúc này không phải thời cơ thích hợp để từ chối Đỗ Kim Hoa
Nói mình không muốn gả cho người †a cũng không thích hợp
Vậy thì kéo dài vậy
Lòng người khó dò, chờ Cố Đình Viễn trúng cử nhân, tiền đồ giống như gấm, chẳng lẽ còn để ý nàng
Đến lúc đó hắn chỉ cần làm gì đó, Đỗ Kim Hoa sẽ do dự vụ hôn nhân này
"Cũng được
Đỗ Kim Hoa tỉnh táo lại, trong đầu đã không còn một trăm mẫu đất nữa, chỉ có hôn sự của Bảo Y Nhi: "Nếu như hắn có công danh còn thích con, nương cũng yên hơn tâm chút
Tạm thời nói chuyện chính đến đây
Trần Bảo Âm khit cái mũi nói: "Nương, con khó chịu, nương vừa tức giận với con
"Bụp
Đỗ Kim Hoa hung hăng đập vào chăn, phát ra một tiếng lớn: "Nương còn chưa đánh con đâu
Tức giận với con
Không nên tức giận với con sao?” Tran Bao Am cuoi ninh not dua dau vao dau bà: "Không nên
Không nên
Nương chỉ được thương con
Không thể tức giận với con
"Đi đi đi
Ngân Lai ba tuổi cũng không dính người như thế này, Đỗ Kim Hoa vừa bực mình vừa buồn cười: "Con vê phòng đi
Ngủ đi
Ngày mai không cần lên lớp à

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.