[Làm Giàu] Thiên Kim Giả Về Quê Làm Ruộng

Chương 217: Để Gặp Một Người




Chương 217: Để Gặp Một Người (3)Chương 217: Để Gặp Một Người (3)
Chảng mấy chốc, hắn đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc phát ra từ nhà bên cạnh, nói: "Huynh đệ của ta đã về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảm ơn sự tiếp đãi của người
Ta đi đây, thưa người
Ồ, người không cần tiên đâu
Vài ngày nữa ta sẽ mang đến cho người một bao
Trân Nhì Lang đang được người hàng xóm nhiệt tình tiễn ra ngoài
Khi nhìn thấy Cố Đình Viễn và tỷ tỷ của hẳn, Trần Nhị Lang cười rạng rỡ nói: "Cố huynh đệ, ngươi đã về rồi
Khi họ không có nhà, han đã gõ cửa nhà hàng xóm, ngôi chờ ở đó
Ngoài trời lạnh quá nên không thế đứng ở ngoài để lạnh cóng đúng không
"Vào đi, vào đi
Cổ Thư Dung vội vàng mở cửa nói
Người nhà của Bảo Âm thực sự rất nhiệt tình, nàng ấy cảm thấy ấm áp trong lòng
Cố Thư Dung cũng cảm thấy biết ơn vì Trần Nhị Lang bất chấp thời tiết lạnh giá đã đánh chiếc xe kéo đến, thật may man khi Cố Đình Viên đã không thuê một chiếc xe bò theo lời của nàng ấy
"Ta đi đun nước
Cố Thư Dung đặt bánh ngọt Vương gia đưa cho xuống, vội vàng đi vào phòng bếp
Trần Nhị Lang lớn tiếng kêu lên: "Không cần vội
Không cần vội
"Không sao đâu, không sao đâu
Cố Thư Dung nói
Trân Nhị Lang lái xe la vào cửa
Đây là lần đầu tiên hắn đến Cố gia nên tò mò nhìn xung quanh
Cảm thấy khoảng sân nhỏ thật tỉnh xảo đẹp de, hắn hỏi:"Đồ gì đó
Bây giờ chúng ta di chuyển luôn đi
"Không vội, Nhị ca, nghỉ ngơi trước đi
Cố Đình Viễn nói
Trân Nhị Lang là một người nhanh nhẹn nên đã lập tức xắn tay áo nói: "Không cần khách sáo
Đi thôi, chúng ta cần chuyển đồ gì
Trân Nhị Lang đã ngồi ở nhà bà hàng xóm nên không cảm thấy lạnh hay mệt mỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Đình Viễn nhìn thấy hắn nhiệt tình như vậy không thể không nói: "Trong phòng của ta có hai cái rương, hai cái bọc
"Vậy thì đi thôi
Trần Nhị Lang nói
Cố Đình Viễn dẫn hắn vào phòng
Mọi thứ đã được sắp xếp sẵn sàng
Hai chiếc rương đựng sách, cái bọc thì chưa buộc lại
Cố Đình Viễn nhanh chóng gói giày, khăn trải giường, chậu rửa và khăn tắm vào bọc
Trần Nhị Lam không nhúng tay vào, đứng sang một bên nhìn mọi thứ
Trong lòng thầm ngưỡng mộ căn phòng khang trang
Thật sạch sẽ và ngăn nắp
"Huynh đệ à, sau khi ngươi dọn đi, căn nhà này sẽ để trống sao
Trần Nhị Lang hỏi
Cố Đình Viễn vẫn đang tập trung vào việc buộc các cái bọc, trả lời: "Khó nói khi nào ta sẽ quay lại, vì vậy nếu cho thuê sẽ không tốt
"Thật đáng tiếc
Trân Nhị Lang nói
Cố Thư Dung đã đun nước xong, mang nó vào phòng khách, nhưng nàng ấy lại không thấy ai ở đó: "Người đâu rồi
Nàng ấy cố lắng nghe một chút, đặt cốc xuống rồi đi vào phòng đệ đệ, nói: "Ồ, mọi thứ đã được thu dọn xong chưa?”
Trần Nhị Lang đang cố nâng một cái rương nặng trịch, hắn nghiến răng nói: "Chuyển đi càng sớm càng tốt, tránh phải gặp loại người không biết xấu hổ
Đối với Trần Nhị Lang, có vay mà không có trả là vô liêm sỉ
Hơn mười lượng bạc
Hắn đánh xe cả tháng, có thể kiếm được khoảng hai trăm đồng
Mà nương hắn chỉ cho hắn khoảng một phần mười là hai mươi đồng tiền tiêu vặt
Phải đánh xe đến khi nào thì hắn mới kiếm được hơn mười lượng cơ chứ
Vì vậy, Trân Nhị Lang không thích Lý Chu, cảm thấy rằng Cố Đình Viễn quá nhân hậu
Vừa khiêng một chiếc rương ra ngoài, Trần Nhị Lang vừa nói: "Khi cưới Bảo Âm ngươi trở thành người nhà của ta, nên để cho nàng quản lý tiền bạc, ngươi quá nhân từ, sẽ phung phí gia sản của chúng ta
Cố Đình Viễn vác một cái rương khác lên, những đường gân trên trán hắn nổi lên
Hắn nghiến răng: "Được
"Ta nói nghiêm túc
Mặc dù Trần Nhị Lang cũng lười biếng không thích làm nhiều việc, nhưng hắn khá khỏe
Khiêng chiếc rương nặng trịch nhưng vẫn còn sức để nói: "Muội muội ta thông minh thật đấy, có tiền trong tay sẽ không phạm một sai lầm nào đâu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.