Chương 267: Năm Mới (2)Chương 267: Năm Mới (2)
"Tỷ thấy Cố huynh đệ thật không thông mình” Tôn Ngũ Nương ngồi xếp bằng can hạt dưa, nói: "Co hội kiếm tiên tốt như vậy, han lại không cần, nói đọc sách
Đang đọc sách gì chứ
Chậm một chốc một lát này thì sao chứ
Trần Bảo Âm đang viết câu đối trên bàn
Người đến cầu chữ quá nhiêu, nàng không thể viết xong ngay được nên đã gọi người trở về, viết xong lại đi đưa đi
Nghe đến đây, lông mi nàng rũ xuống, không trả lời
Ngược lại Tiên Bích Hà nói: "Tỷ nhìn Cố huynh đệ chưa chäc đã ngốc nghếch
Nói xong, nàng liếc mắt nhìn Bảo Nha Nhi một cái
Tôn Ngũ Nương nhất thời còn chưa nghĩ rõ ràng, đợi Tiền Bích Hà nháy mắt, nàng ấy bồng nhiên mở to hai mat chợt nhận ra nói: "Ai dat" Nàng ấy vô đùi một cái: "Cổ huynh đệ thật rất thú vị nhat"
Trần Bảo Âm cúi đầu, khế rit một tiếng, không nỏi gì
Người nọ, có thể phỏng đoán tâm ý của người khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sắp Tết rồi, gia đình phải chuấn bị màn thầu, bánh bao, thịt viên để ăn Tết
Tôn Ngũ Nương chưa bao giờ làm việc, bat đầu cũng rất phiền toái nên không để cho nàng ấy làm
Đỗ Kim Hoa và Tiền Bích Hà thì nhào bột cán vỏ để làm bánh bao
Đỗ Kim Hoa cán bột mỏng, lúc này cúi đầu không nói một tiếng
Tôn Ngũ Nương liếc mắt một cái, bỗng nhiên cười nói: "Mẫu thân, người hài lòng hay là không hài lòng?”
Cố huynh đệ là người tốt như vậy, mặt mẹ chồng cũng không lộ ra vẻ tươi cười
Nàng ấy không thể nhịn được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đỗ Kim Hoa ngước mắt lên, tức giận nói: "Nhàn rỗi không có việc gì làm à
Cho gà ăn đi
Tôn Ngũ Nương võ vỗ tay, luống cuống xuống giường: "Vâng
Không phải là cho gà ăn thôi sao
Công việc nhẹ nhàng
Đỗ Kim Hoa một lần nữa cúi đầu xuống, cán bột, khóe miệng mím lại, nhìn không vui vẻ lắm
Tiền Bích Hà ở đối diện bà, ngước mắt thật cẩn thận liếc mắt một cái, không dám lên tiếng
Lúc này mẹ chồng không vui
Tiền Bích Hà nhìn thoáng qua bên cạnh, trong lòng thâm nghĩ, không giống như vì Bảo Nha Nhi
Vậy thì tại sao
Suy nghĩ của Đỗ Kim Hoa đã bay xa, nhưng đôi tay làm việc nhà đã mấy chục năm, đang nhào bột một cách chính xác, không hề sai sót
Bây giờ bà đang nghĩ gì vậy
Bà nhớ đến Lâm Lang
Trước kia mỗi khi đến Tết, đều là Lâm Lang dẫn bọn nhỏ chơi, chơi một lát, bà sợ nàng mệt nên đã gọi vào trong nhà ngồi, pha nước đường đỏ cho nàng uống, bảo nàng cắn hạt dưa
Nhớ tới những thứ này, dáng vẻ cười tum tỉm của đứa nhỏ kia đã in ở trong đầu làm cho Đỗ Kim Hoa cảm thấy khó chịu trong lòng
Cũng không biết bây giờ nàng sẽ như thế nào
Ở kinh thành sống tốt không
Đó là nhà của nàng, chắc là không đến mức quá kém
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng, nghĩ đến ngày Bảo Nha Nhi trở về, Vương mama tác oai tác quái, Đỗ Kim Hoa lập tức cảm thấy Hầu phủ là một đầm nước, ở nơi đó cũng không dễ sống qua ngày
Khác với Đỗ Kim Hoa lo lắng, cuộc sống của Từ Lâm Lang ở Hầu phủ không tồi
Nàng là thiên kim thật, chui ra từ trong bụng Hầu phu nhân, lại ở nông thôn chịu mười mấy năm khổ sở
Hầu phu nhân thương tiếc nàng, cũng không để cho người ta bỏ bê nàng
Mà bản thân nàng, cũng khác với tính cách của Trần Bảo Âm, nàng khiêm tốn cẩn thận, lanh lợi khéo léo, từ trên xuống dưới đều rất tốt
Không ai nói xấu nàng, cũng không ai ngáng chân nàng
Chỉ có điều, Từ Lâm Lang cũng nhớ tới những ngày ở Trần gia
Ở Hầu phủ chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá nhàm chán một chút
Ở nông thôn, nàng đứng ở đâu cũng có thể nghe thấy những điều thú vị
Ở Hầu phủ, mỗi người đều kín như bưng, giống như dùng một vẻ ngoài xinh đẹp bao lấy, lời nói chú ý, hành vi can than
Nhưng Từ Lâm Lang biết, không ai thật sự chú ý đến điều này, sau lưng luôn nói xấu người khác
Nhưng đó là sau lưng, đóng cửa lại rồi nói với những người gần gũi với mình
Từ Lâm Lang thì sao
Nàng trở vê nửa chừng, không có ai gần gũi