[Làm Giàu] Thiên Kim Giả Về Quê Làm Ruộng

Chương 29: Giang Bai




Chuong 29: Giang Bai (3)Chuong 29: Giang Bai (3)
Rốt cục, một mặt đất bằng phẳng được hình thành
Nàng thu chân lại, giấu dưới làn váy, xoay người nghiêng thân, vạch một khung hình vuông trên mặt đất, bên trong viết chữ "Trần
"Chữ này, phát âm là "Trân", là họ của chúng ta
Viết xong, nàng ném cành cây sang một bên du6i thẳng eo
"Các con có biết trong triều có bao nhiêu quan lớn họ Trần không
Nàng gắp hai viên đậu rang bỏ vào miệng, hỏi hai hài tử
Kim Lai vốn là thèm ăn đậu, nhưng nghe đến lời này sự chú ý trong nháy mắt bị dời đi, hai mắt sáng lên: “Có bao nhiêu người?”
Trần Bảo Âm không trả lời, nhưng lại nhìn Lan Lan
Cô bé trông có vẻ buồn bã ỉu xìu, đôi mắt lơ đãng, như thể đang trong cơn mê
Vết thương mới trên lỗ tai bị tóc cào, dường như hơi ngứa, vô thức đưa tay ra gãi
"Lan Lan” Trần Bảo Âm gọi to "Con đoán xem
Lam Lam bị gọi tên, lập tức tỉnh táo lại, bối rối chớp mắt: "A
"Cô cô hỏi tỷ, trong triều có bao nhiêu người họ Trần
Kim Lai lớn tiếng nhắc nhở
Lan Lan vặn vẹo bàn tay nhỏ bé, thuận miệng nói đại một con số: "Năm người
Ai ngờ, Trân Bảo âm mặt lộ vẻ khen ngợi, vuốt cằm nói: "Đáp án chính xác
"A
Lan Lan đột nhiên cảm thấy ngại ngùng, trong mắt hiện lên hưng phấn cùng xấu hổ, hai tay nhỏ bé càng nắm càng chặt
"Cô cô kể cho các con nghe về những vị Trần đại nhân này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bảo âm nhìn đi chỗ khác chậm rãi nói "Dinh thự họ ở, y phục họ mặc, mỹ thực họ ăn, bao nhiêu người hầu xung quanh họ
Nàng một tay bưng bát to, khẽ nâng cằm, lộ ra cổ trắng nõn thon dài
Thanh âm trong trẻo mà bình thản, kể vê cuộc sống giờ đã trở nên xa xôi
Nghe lời kể của cô cô, cả Kim Lai và Lan Lan đều sửng sốt, trong mắt tràn ngập khát khao
Trong tâm trí nhỏ bé của mình, tưởng tượng ra hòn giả sơn, hàng lang uốn lượn, hồ bán nguyệt, trong nhà có thể chèo thuyền chèo hái đài sen, bao nhiêu y phục đẹp, bao nhiêu món ăn ngon..
Nói được nửa chừng, Trần Bảo Âm đột nhiên ngừng lại, nhìn chằm chằm hét lớn: "Chỉ biết nghel Chữ 'Trân viết như thế nào, đã nhớ kỹ chưa
Kim Lai lập tức mắt trợn tròn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lan Lan cũng sửng sốt, há to cái miệng nhỏ nhắn
"Nhớ nhanh
Trần Bảo Âm không nể mặt mũi nói 'Khi nào viết được, cô cô sẽ kể tiếp
Kim Lai ngay lập tức ngồi xổm xuống, nhặt cành cây mà cô cô vừa ném xuống đất, cặm cụi học cách viết chữ "Trần"
Canh cây quá dài, kéo kéo không tiện, hắn bẻ ra, tu mình cam một đoan, đưa cho Lan Lan một cái khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lan Lan nhận lấy, cũng ngồi xổm xuống hý hoáy
Nàng đã sớm không nhớ rõ tâm sự trước đó, trong đầu nàng tràn ngập cuộc sống thần tiên của các đại nhân vật được cô cô kể lại, cảm xúc háo hức dâng tràn trong lồng ngực
Trần Bảo Âm khế mỉm cười
"Bảo Nha, trong triều thật có nhiều người họ Trần như vậy sao
Chẳng biết lúc nào, Trần Nhị Lang đã đến đây, rất kích động, khuôn mặt đỏ bừng
"Vâng
Trần Bảo Âm chững chạc đàng hoàng
Cho dù không đủ, tính cả trí sĩ, tiên triều, nhân vật lịch sử đã qua đời, chẳng lẽ còn không đủ
Trân Nhị Lang càng kích động, lẩm bẩm trong miệng, một hồi sau cười hắc hắc
Trần Bảo Âm không cần đoán, cũng biết hắn cười cái gì
"Bảo Nha nhà chúng ta thật là hiểu biết
Đỗ Kim Hoa đứng cạnh nàng cũng vô cùng kiêu ngạo
Khi Trần Bảo Âm nói tới "những vị Trần đại nhân", những người khác trong nhà quây quần lại để nghe
Thật mới mẻ
Bọn họ cả đời cũng chưa từng nhìn thây những thứ đó, nghe thấy thích cực kỳ
"Không tính là gì
Trần Bảo Âm nhẹ nhàng cười nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.