Chương 354: Thổ Lộ (2)Chương 354: Thổ Lộ (2)
Hừ, nương không chỉ bảo nàng phải đối xử tốt với hản, còn bắt nàng theo dõi hẳn, đừng để người khác đoạt đi
"Ta có đoán đúng không
Cố Đình Viễn thấy nàng không nói gì, liền hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không đúng
Trân Bảo Âm quay đầu đi nói
Đừng nói không đoán trúng, cho dù đoán trúng, nàng cũng sẽ không thừa nhận
Cố Đình Viễn năm tay nàng, nói: "Ta không cần nàng đối tốt với ta
Chỉ cần nàng đối xử thật lòng, ta đã thấy mỹ mãn rồi
Lạnh thì đợi hắn, mắng hắn, giận dỗi hắn, cãi nhau với hắn, đều là thật tình thật lòng
Hắn thích Bảo Âm như vậy, hắn không cần một hiền thê đối xử tốt với hản, săn sóc khắp nơi, nhưng dù không vui cũng phải giả vờ vui, giả làm một thê tử hoàn mỹ không tỳ vết
Sở dĩ nghĩ như vậy, là bởi vì hãn phát hiện thái độ của nhạc mẫu đối với hắn, có chút bất đồng với kiếp trước
Kiếp trước, lúc hắn cưới Bảo Âm, vẫn chưa thi được công danh
Nhạc mẫu nhìn hắn, có chút không vừa mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng một đời này, nhạc mẫu lại khách khí với hắn hơn rất nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiếp trước, sau khi hắn làm quan thì bắt đầu kiêu ngạo, Bảo Âm cũng khách khí với hản rất nhiều
Nhưng han nhìn ra được, nàng không muốn khách khí, là do có người nói gì đó với nàng, khiến nàng nghĩ đến thân phận nông nữ của mình, không nên đối xử với hắn theo kiểu gọi là đến đuổi thì đi
Có khi nàng tức giận đến nỗi rưng rưng nước mắt, còn phải nhịn không cãi nhau với hắn
"Nếu ta chọc giận nàng, nàng cứ mắng ta, đánh ta cũng được
Cố Đình Viễn nói: "Nếu nàng lo cho ta cứ việc nhìn chằm chằm ta, nhìn ta
Ta thích được nàng nhìn chằm chằm
Giống như kiếp trước, nàng thường thường theo dõi hắn, hắn cũng không tức giận
Ngược lại, hắn nghĩ rằng đây là thú vui khuê phòng
Nói nhiều như vậy, Trần Bảo Âm vốn dĩ không để trong lòng, cho đến khi một câu cuối cùng rơi vào trong tai, nàng không khỏi nói: "Được nhai"
Tránh tay hắn, nhéo lỗ tai hắn, mày liễu dựng thẳng: "Nhìn chằm chằm chàng
Nhìn chàng
Có phải còn cần giữ chàng lại hay không
Hứt
"Ta nói cho chàng biết, chàng muốn làm thế nào thì làm, nếu còn liếc chàng một cái thì ta thua
Dùng sức vặn lỗ tai hắn nửa vòng, đau đến nỗi sắc mặt hắn thay đổi, mới thả lỏng tay
Hừ một tiếng, đi nhanh về phía trước
Hắn là ai chứ
Ai muốn giữ hắn
Ai không yên tâm về hắn
Còn nói gì mà Thích được nàng nhìn chằm chằm”, hừ
Hắn cho rằng như vậy là có thể che giấu sự ngạo mạn của hắn hay sao
Chắc là hắn không nghi rang, nang nen van phan si tinh, ga cho han rồi thì cả đời này đều là người của hắn, từ nay về sau trong lòng trong mắt đều chỉ có hắn đó chứ
Nằm mol
Cố Đình Viễn không biết chọc nàng chỗ nào, mới khiến nàng nổi giận đùng đùng như thế, làn váy tung bay kịch liệt, như mây bay cuồn cuộn
Sợ run một cái, vội đuổi theo
"Ta đoán sai rồi sao
Cố Đình Viễn đi theo sau nàng, nhắm mắt theo đuôi: "Vậy phạt ta nấu ăn cho nàng được không
Buổi tối nàng muốn ăn cái gì
Trần Bảo Âm bước đi, không thèm để ý
"Còn muốn ăn cá chua ngọt không
Cố Đình Viễn hỏi
Trần Bảo Âm không trả lời
"Tào phớ?”
"Cánh gà kho?”
"Mì thịt dê?”
Thấy Trần Bảo Âm vẫn không đáp lời, hắn lại nói: "Vậy ta dẫn nàng đi Xuân Phong Lâu ăn, có được không?”
Kỳ thật, lúc Cố Đình Viễn nói đến cánh gà kho, Trần Bảo Âm đã bị câu ra con sâu thèm ăn rồi
"Đi Xuân Phong Lâu làm gì
Không tốn bạc sao
Nàng quay đầu lại, trừng mắt liếc hắn một cái
Cố Đình Viễn thấy cuối cùng nàng cũng chịu nói chuyện, nhẹ nhàng thở ra: "Bạc tiêu rồi vẫn còn kiếm lại được, nàng vui vẻ là tốt rồi
"Sợ ta không vui đến vậy sao
Trân Bảo Âm xem xét hắn
Cố Đình Viễn gật gật đầu: "Ta rất sợ nàng không vui, sợ nhất là nàng không vui vì ta
Trần Bảo Âm có chút mềm lòng
Nam nhân này, biết cách nói lời ngon tiếng ngọt lắm
"Chàng..
Trần Bảo Âm có chút ngượng ngùng, khó có thể mở miệng: "Chàng thích ta, đơn giản là vì nhìn ta xinh đẹp thôi hay sao?”