[Làm Giàu] Thiên Kim Giả Về Quê Làm Ruộng

Chương 356: Trở Lại




Chương 356: Trở Lại (1)Chương 356: Trở Lại (1)
Sau khi trở về trấn trên, Cố Đình Viên khăng khäng gọi đồ ăn ở Xuân Phong lâu, roi đế tiểu nhị mang tới nhà
"Ngàn vãng xài hết còn cỏ thể kiểm trở vê
Huống chỉ chỉ là mua một bàn đồ ăn
Hắn nói: "Nàng vui là được.”
Ngày hôm nay, Trần Bảo Am đã nghe được rất nhiêu lời hay, đã không còn cảm động nữa, nhìn han rồi nói: "Ta thấy là do chàng không muốn nấu cơm
"Nương tử mat sáng như đuốc
Cổ Đình Viễn thừa nhận ngay lập tức: "Vi phu xin được chịu thua
Trần Bảo Âm tức giận tới nỗi đập lên tay hắn một cái
Sau đó kéo tay hản, hé môi, vừa trở về nhà vừa cười nói
Kỳ thi mùa xuân đã gần tới, Cô Đình Viên cũng nhanh chóng soạn hành lý để lên kinh
Trên đường đi không hê bình yên, giống như những gì Đỗ Kim Hoa lo sợ
Có cô nương trẻ tuổi tìm hắn hỏi đường, cũng có nữ nhân lớn tuổi nghe ngóng thử hắn đã có vợ hay chưa
Cố Đình Viễn giải quyết vô cùng thuần thục
Có điều han vân không rõ, vì sao bán thân luôn dính vào mấy thứ này, đã đổi một kiếp rồi vẫn giống như thế
Nếu để Đỗ Kim Hoa nói, thì là bởi vì hắn sinh ra với gương mặt hiền như cục bột, nhìn mềm mại dễ bắt nạt
Người muốn gả làm vợ hắn là bởi vì thích tính tình dịu dàng, biết quan tâm của hắn
Người muốn chọn hắn làm rể, bởi vì không sợ hắn bất hiếu làm việc ác
Kỳ thi mùa xuân có ba vòng, mỗi vòng ba ngày, tổng cộng là chín ngày liên tiếp
Mất thêm vài ngày đi đường, Cố Đình Viễn chạy thêm bốn năm ngày, thuê một cái nhà nhỏ
Chờ tới khi hắn về nhà, đã là đầu tháng ba
"A Viễn trở về rồi
Cố Thư Dung mở cửa viện ra thì thấy là đệ đệ của mình, không được vui cho lắm: "Nói mấy hôm nay rồi, cuối cùng đệ cũng về, sao giờ mới về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải thi xong được mấy ngày rồi hả
Cố Đình Viễn đi vào sân
"Tỷ tỷ" Hắn gọi, nhìn qua sân, thấy một bóng người xinh đẹp đứng dưới gốc cây hồng, trong mắt tràn đầy ý cười: "Bảo Âm
Trần Bảo Âm cũng muốn chạy ra mở cửa
Mấy ngày nay, mỗi khi có tiếng gõ cửa, tim nàng lại đập thình thịch, cứ tưởng là hắn trở về
Nhưng mỗi lần ra mở cửa đều thấy không phải hắn, cho nên lần này nàng chủ quan, vẫn nghĩ không phải hắn nên chậm mấy bước
"Cố Đình Viễn
Nàng vuốt lọn tóc, giọng nói không ngăn được sự vui mừng: "Ngươi về rồi
Cố Thư Dung muốn lấy cái gùi của hắn, nhưng Cố Đình Viễn không buông tay, tự xách vào phòng
Một tay còn không quên ôm vợ, siết nhẹ
"Có chút việc bận
Hắn trả lời câu hỏi trước đó của tỷ tỷ: "Cho nên trễ mất mấy ngày
Để hai người lo lắng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Thư Dung rót cho hắn một ly nước, thấy sắc mặt của hắn vẫn tốt nên cũng yên tâm
Về chuyện hắn thi như thế nào thì nàng ấy không hỏi tới
Khoé mắt nhìn sang bên cạnh, còn có người sốt ruột hơn nàng ấy nhiều
"Trong lò vẫn còn lửa, tỷ đi xem thử
Nàng ấy nói: "Hai người nói chuyện đi
Rồi quay người đi ra ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rốt cục Trần Bảo Âm nhịn không được nói: "Chàng đi làm cái gì mà sao lại thành bộ dạng này rồi
Nhìn gương mặt xanh xao, râu ria xôm xoàm của hắn khiến Trần Bảo Âm thấy nhói trong lòng, tuy nàng không muốn chê hắn nhưng vẫn không nhịn được
Trước đây hắn bảnh bao biết bao nhiêu
Lúc nào cũng sạch sẽ, nhẹ nhàng thoải mái, dịu dàng như gió khiến người ta cảm thấy gần gũi
Bộ dạng bây giờ thực sự thua xal
Cố Đình Viễn tất nhiên biết bộ dạng của mình bây giờ ra sao, hắn cầm tay nàng: "Nương tử thương xót ta, ta vui lắm
"Cuối cùng là xảy ra chuyện gì
Trần Bảo Âm trung han
Chẳng qua vì không có nàng bên cạnh, nên hắn làm biếng chăm chăm sóc bản thân mà thôi
Không phải chỉ là râu thôi sao
Nam nhân nào mà không mọc râu
Huống hồ, thành ra như vậy cũng là để xung quanh yên tĩnh một chút
Hắn trở nên lôi thôi, lúc ra ngoài còn dính vài hạt cơm lên tay áo và vạt áo, để đổi thấy yên tĩnh cho đôi tai

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.