Chuong 357: Dinh Cu (2)Chuong 357: Dinh Cu (2)
"Mệt
Nhưng hắn lại nói: "Thi chín ngày liền, suýt tí nữa thì ta ngất trong trường thi
Sau khi ra ngoài, muốn tranh thủ thời gian thuê một căn nhà nhỏ, lần sau nàng vào kinh với ta thì không cần ở trong quán trọ, vì vậy không có thời gian sửa soạn
Nói xong, hản bày ra vẻ mặt mong chờ, nói: "Nương tử sẽ không chê ta chứ
Trân Bảo Âm thoáng đấu tranh nội tâm
Sao mà không chê cho được
Râu ria luộm thuộm, thật là xúc phạm đôi mắt
"Tại sao lại suýt ngất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng cổ gảng không tỏ ra chê bai, huống hồ thật sự thì nàng cũng đau lòng: "Thân thể ngươi không phải vẫn luôn khỏe mạnh sao
Cố Đình Viễn nắm tay nàng, tự bóp cánh tay mình, hạ giọng nói: "Rất khoẻ hả
Nương tử thực sự cảm thấy như vậy
Ngay lập tức Trần Bảo Âm nghĩ tới chuyện khác
Xuyên qua gương mặt râu ria xuê xoà này của hản, nhớ lại đêm đại hôn đó, đêm trước khi hắn đi, hắn rất mạnh mẽ
Trên mặt hơi nóng lên, nàng giãy giụa thật mạnh nhưng mấy lần vẫn không thoát ra được, mắng: "Buông rail"
"Nương tử chê ta
Ngay lập tức trên mặt Cố Đình Viên lộ ra vẻ mất mác
Mặc dù râu ria rậm rạp, nhưng cũng không phải quá phong trần mệt mỏi, nên nhìn qua có hơi đáng thương
Lúc xuống xe ngựa, Cố Đình Viễn đã cố tình sửa soạn một chút, để mình không còn bảnh bao như trước, nhưng sẽ tuyệt đối không quá dơ bẩn
Dù sao hắn chỉ muốn Bảo Âm thương xót hắn, chứ không muốn nàng ghét bỏ hắn
Ai chê hắn đâu chứ
Nàng chỉ muốn hắn buông tay
Ban ngày ban mặt, hắn nắm tay nàng, làm động tác lưu manh như thế còn đổ ngược cho nàng
Trần Bảo Âm không thèm mềm lòng nữa: "Đúng vậy, chê chàng đó
Cố Đình Viễn cúi đầu rồi lại ngẩng lên, để lộ ra đôi mắt bàng hoàng
Tuy không nói lời nào nhưng lại giống như nàng bắt nạt hắn thậm tệ vậy
Vốn dĩ Trần Bảo Âm đang cố cứng lòng, nhưng bị ánh mắt đó của hắn nhìn vài lần, dân dân không cứng nổi nữa, nàng rút tay ra nói: "Không có, không chê chàng đâu
Hắn chạy tới chạy lui, nhất định là vất vả, rồi lại thi liền ba vòng, vừa tốn công vừa tốn sức: "Chàng vất vả rồi
Nghe giọng nàng mềm đi, Cố Đình Viễn mỉm cười, vẻ bàng hoàng trong mắt biến mất sạch, nắm chặt tay nàng, nói: "Chỉ một câu này thôi
"Chứ chàng muốn bao nhiêu câu
Trân Bảo Âm hỏi
Cố Đình Viễn liếc sang cái chén trên bàn, nói: "Nàng đút ta uống
Mặt Trần Bảo Âm hơi nóng lên
Cái tên này, không đàng hoàng thì thôi, lại còn làm nũng như thế
"Chàng có uống hay không
Nếu không uống, tức là không khát, nàng không cần xót hắn
Vừa dứt lời, lại thấy Cố Đình Viễn dùng ánh mắt tội nghiệp đó nhìn nàng, giống hệt như con thú nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ
Lòng Trần Bảo Âm mềm nhữn cả ra, không giận dỗi nữa, khoé miệng nhếch lên, bưng chén nước đưa tới bên miệng hắn: "Nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đạt được tâm nguyện, Cố Đình Viễn cúi đầu nắm lấy tay nàng, uống từng hớp nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn ngẩng đầu: "Van còn muốn
Trần Bảo Âm muốn nói: Muốn uống thì tự rót dil
Nhưng bị hắn cọ nhẹ vào lòng bàn tay, nên lời nói chưa kịp ra khỏi miệng đã bị nuốt trở về
Nàng lại đi rót thêm một chén nước, đút cho hắn uống
"Chàng thuê nhà ở kinh thành
Trần Bảo Âm cố gắng để bản thân tỉnh táo một chút nên nói sang chuyện khác: "Chàng chắc chắn sẽ đậu sao
Hay là có dự định khác
Nếu như thi rớt, muốn thi lại phải đợi tới ba năm sau, trở về tiếp tục học mới đúng
Hắn lại thuê nhà ở kinh thành, đây là có tự tin bản thân sẽ thi đậu nên định ở lại trong kinh sao
Trần Bảo Âm chưa từng thấy ai tự phụ tới vậy, cứ thấy là lạ, nhìn vẻ đã tính xong mọi thứ của hắn thực sự không giống một người tự tin kiêu ngạo
"Ta cảm thấy trả lời không tệ
Cố Đình Viễn đặt cái chén trong tay nàng xuống, đứng dậy đi đến phía sau ôm lấy nàng: "Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì có lẽ sẽ đậu
Đôi mắt dịu dàng xet qua tia lạnh lẽo
Hắn nhất định phải đậu, hắn không muốn lại trải qua cuộc sống bị kẻ khác uy hiếp, muốn cướp đi tính mạng của mình nữa