Chương 435: Sớm (1)Chương 435: Sớm (1)
Cố Đình Viễn không muốn ra ngoài ngủ, kiếp trước và kiếp này hắn đều chưa từng ra ngoài ngủ, cùng lắm thì ngủ dưới đất, đây là kiên trì sau cùng của hắn
"Nàng hiểu lầm ta
Hắn ỷ lại, giải thích: "Ta, ta nằm mơ, mộng thấy nàng mang bầu, ta, ta sợ nàng quả thực mang bầu, bên trong giấc mộng kia, mười phần rõ ràng, ta không nhịn được..
Kiếp trước, hắn cùng nàng có một đứa con, đặt tên gọi Cố Ý An
Theo ngày sinh suy tính, chính là tháng này mang thai
Nhưng mà, thời gian kiếp trước khi bọn họ lập gia đình không giống như kiếp này
An nhi còn có thể đầu thai vào nhà bọn họ nữa không
Cố Đình Viễn vừa chờ mong, lại lo lắng
Không nhịn được mà ngắm bụng thê tử, muốn biết An nhỉ có tới không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
k.u
Trần Bảo Âm cười lạnh nói: "Vậy ở trong mộng chàng, có phải ta mang trai nhi tử không?”
Cố Đình Viễn vừa muốn gật đầu, đúng vậy
Ánh mắt chạm tới ánh mắt thê tử, bỗng nhiên phát lạnh phía sau lưng: "Không, không phải..
Nhung da cham, Tran Bao Am keo cang khuon mặt, chỉ vào phía ngoài nói: "Ra ngoài
"Ta không
Cố Đình Viễn trầm trầm nói
Biết giảng giải vô dụng, dứt khoát ôm lấy chăn mền, chân dài một bước, xuống giường
Đem chăn mền trải xuống đất, cả người liền nằm lên
Chăn đệm một đống, bọc mình thành nhộng, người đã đưa lưng về phía nàng, vẫn nói: "Nàng đã oan uổng ta
Hắn không muốn hài tử, cũng không muốn nhi tu
Trần Bảo Am thấy hắn ylaitren mặt đất không đi, đập xuống giường, bỗng nhiên nằm xuống lại, cũng đưa lưng về phía hắn, hờn dỗi nhắm mắt lại
Xú nam nhân, miệng lưỡi trơn tru, rõ ràng là có ý xấu, nhưng lại làm ra bộ dạng tủi thân, giống như nàng cố tình gây sự vậy
Trần Bảo Âm cực kỳ tức giận, nhưng mà vào đêm, nghe được trên mặt đất truyền đến tiếng hắt xì thì vẫn là không chịu được mềm lòng
Bắt đầu mùa đông, trên mặt đất lạnh, cơ thể của hắn lại không đủ khỏe mạnh, nếu như bị bệnh nhưng làm sao đây
Mặc dù giận hắn nhưng mà vẫn nói: "Ngươi lên đây đi
Cố Đình Viễn lập tức nhảy dựng lên, ôm lấy chăn men liên lên giường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng không cần thời gian 1 nháy mắt liên nằm ngửa đắp kín mền, lúc này mới mang theo giọng mũi nhỏ nhẹ nói: "Đa tạ nương tử
Ai muốn hắn tạ
Trần Bảo Âm mặc kệ hắn
Nhưng bên người bên cạnh truyền đến khí lạnh, vân khiến nàng không nhịn được duõi ra một chân, đá đá hắn: "Đứng lên
"Nương tử có gì phân phó
Cố Đình Viễn quay đầu nhìn qua
Một mảnh đen kịt bên trong, con ngươi hắn hơi hơi tỏa sáng, lộ ra sự ướt át
Trong ngày thường nhìn thân thể cao gầy, đắp chăn nhô lên như một ngọn núi nhỏ lại lộ ra thô kệch trầm trọng
Giống một con chó lớn nằm úp sấp
"Ngươi xuống chạy vài vòng
Trần Bảo Âm thu hồi chân, dịch dịch chăn mền, đem 6 chăn bảo vệ tốt, mới nói: 'Chạy cho nóng người
Cố Đình Viễn nhìn nàng, chậm rãi cong miệng: "Được, đa tạ nương tử quan tâm
"Phi
Trần Bảo Âm ghét bỏ nói: 'Ít tự mình đa tình thôi
Cố Đình Viễn mới không tranh cãi chuyện này với nàng, nàng lo lắng hắn cảm lạnh, cho nên để hắn xuống chạy nóng rồi ngủ tiếp, trong lòng của hắn biết
Nhảy xuống giường, mang giày xong, chạy loanh quanh cái bàn trong phòng
Trần Bảo Âm nghe thấy tiếng di chuyển, tự nhiên không ngủ được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng quay sang một bên, một tay chống má, nhìn hắn chạy
"Chạy sang bên trái
"Xoay người
"Đổi lại
"Chạy ngược lại
Đợi đến khi Cố Đình Viễn thở hồng hộc, tiếng bước chân không còn ăn khớp, bắt đầu thất tha thất thểu thì mới khẽ cong khóe miệng: "Lên đây đi"
"Đa tạ nương tử thủ hạ lưu tình
Cố Đình Viễn chắp tay, mới cầm khăn lau mồ hôi, tới bên cạnh bàn rót chén nước ấm
Trần Bảo Âm thấy hắn uống thì cũng thấy có chút khát nước, vì vậy nói: “Rót cho ta một ly
"Được
Cố Đình Viễn rót chén nước, bưng đến bên giường
Trần Bảo Âm ngồi xuống, muốn nhận cái chén, nhưng hắn giơ cái chén lên, âm thanh khàn khàn: “Nước có chút nguội
"Lạnh cũng không sao
Trần Bảo Âm nói, đưa tay đi lấy cái chén