Chương 445: Bão Tuyết (4)Chương 445: Bão Tuyết (4)
Nhưng Đỗ Kim Hoa yêu nàng, hết lần này tới lần khác muốn nói cho nàng nghe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mỗi lần gặp nàng đều phải nói
"Nương, mau nói cho con biết nương nhớ con đi
Nàng dựa vào trong lòng Đỗ Kim Hoa, úp mặt vào bụng bà, ngửi mùi dầu mỡ cùng mùi bồ kết còn sót lại trên quần áo bà: "Nương không nghĩ rằng con không có ý định sinh hài tử
Đỗ Kim Hoa: '..
Bà giơ tay lên, nhưng nhìn thấy thân hình nữ nhỉ mảnh khảnh yếu ớt, lại không khỏi thở dài, đôi thành ôm lấy nàng: "Nương ngày ngày nhớ con, đêm đêm cũng nhớ con, ăn cơm cũng nhớ, cho gà ăn cũng nhớ
Bà chỉ có mỗi một nữ nhi này, lại gả đi xa, sao có thể không nhớ
Nữ nhi này thông minh, lại bướng bỉnh, còn tâm cao khí ngạo, Đỗ Kim Hoa lo lắng nàng chịu thiệt thòi, bị người ta khinh bỉ
Trần Bảo Âm nghe vậy không khỏi nheo mắt lại, nhe răng cười, ôm chặt lấy bà nói: "Con không nhớ nương, nương chịu thiệt rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hi hi
Đỗ Kim Hoa không chút nào buồn bực, cụp mắt nhéo nàng một cái, nói: "Nếu con nhớ ta mới là không có có tiền đồ
Kinh thành phồn hoa như thế nào chứ
Con còn là quan viên phu nhân, nếu có thời gian nghĩ đến nương thì đúng là không có tiền đồ, rảnh rỗi đến mức không có việc gì làm, nương nhất định phải mắng con
"Cái gì vậy chứ
Trần Bảo Âm ngược lại trở nên không vui, ngồi dậy nói: "Nương không biết đó thôi, con rất có tiền đồ đó
Nàng viết thoại bản, kiếm được rất nhiều tiền, nhiều người đã viết thư nói thích đọc nó
Nàng còn đi yết kiến hoàng hậu, được hoàng hậu yêu thích
Nếu nói nàng không có tiền đồ thì như thế nào mới gọi là có tiền đồ
Trân Bảo Âm không vui nói: "Con nhớ nương
Làm gì cũng nhớ nương
Ăn thịt ăn bánh cũng nhớ nương
Xem kịch cũng nhớ nương
Vào cung gặp quý nhân cũng nhớ nương
Con còn chưa cho nương hưởng phúc đâu
Đỗ Kim Hoa đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của nàng
Dưới ánh nến, ánh mắt nàng mềm mại như bông, đường nét khuôn mặt dịu dàng đến khó tin, bà nhẹ nhàng nói: "Bảo Nha, nương sẽ hưởng phúc của con
Kinh thành
Lại một trận tuyết dày rơi xuống, mái hiên ngọn cây phủ đầy tuyết trắng, nam phụ lão ấu ra ngoài đều mặc quần áo thật dày, tiểu hài tử còn đội đủ loại mũ bông
Một thanh niên cao gầy, dáng đi mạnh mẽ, chỉ mặc một lớp áo mỏng di trên đường, đặc biệt bắt mắt
Tóc hắn ta lòa xòa vài sợi, nhìn qua mười phần phóng túng
Mang theo một cái túi dài, bẩn thỉu, không biết đựng cái gì
Rau ria xôm xoàm, mặt mũi phong trần, nhìn qua không phải người tốt lành gì
"Tiểu tử, ngươi tìm ai
Người hàng xóm nhìn thấy một người dừng lại trước cửa nhà Cố gia liền lên tiếng hỏi thăm
Trương Cẩn nhìn ổ khóa trên cánh cửa tiểu viện nhà họ Cố, nụ cười trên miệng nhạt đi, hắn ta quay đầu lại trả lời: "Ta là người hầu của Trương gia, phụng mệnh chủ nhân tới tặng lễ vật cho một vị phu nhân họ Cố
Tặng lễ vật
Ai lại để lễ vật một chiếc túi bẩn thỉu như vậy
Hàng xóm nghi hoặc, nhưng vẫn là trả lời: "Có lẽ ngươi nhớ lầm, gia chủ này họ Cố, nhưng không có phu nhân họ Cố nào cả
Trương Cẩn khẽ giật mình, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất
Cố Thư Dung đang ngồi trong sân, Kim Quất nằm dưới chân nàng ấy, nàng ấy một tay nhẹ nhàng gãi lưng Kim Quất, lặng lẽ nhìn lên màn đêm
Có tiếng pháo nổ, trong thôn người lớn trẻ nhỏ hò hét ầm ï, khiến cho khung cảnh vô cùng náo nhiệt
Nhưng nàng ấy không tham gia, cũng không muốn tới nơi náo nhiệt
Nhìn những ngôi sao trên khắp bầu trời, mỗi ngôi sao thật nhỏ bé, không ai chú ý tới
Giống như nàng ấy chỉ là một hạt bụi trên thế gian này
Mà một hạt bụi như nàng ấy lại có phiên não không giống như hạt bụi
Năm nay, nàng ấy đã hai mươi tám tuổi
Ở tuổi này nếu là chồng con đề huề thì không có gì phiền não
Nhưng mà..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nội tâm nàng ấy trống rỗng, hoang vắng mờ mịt, chỉ cảm thấy mình như cánh lục bình trên mặt nước, không thể bén rễ