[Làm Giàu] Thiên Kim Giả Về Quê Làm Ruộng

Chương 447: Chữa Trị




Chương 447: Chữa Trị (2)Chương 447: Chữa Trị (2)
Nghĩ thôi cũng biết họ chỉ đổi chỗ nói chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Muốn nói nhưng không dám nói ra lời không hay ở đây
Nhưng Cố Thư Dung lúc này đã không còn để ý tới nữa
Nàng ấy khoát khoát tay, đứng lên, do dự nói: "Bảo Âm..
"Tỷ tỷ đừng để những lời đàm tiếu đó trong lòng
Trần Bảo Âm sáng mắt nhìn nàng ấy: "Bọn họ chẳng có việc gì làm mới đi nói những lời đó
Nếu tỷ tỷ để trong lòng, mới là nghĩ quẩn
Họ về nhà hầu hạ nam nhân hài tử, sớm cũng quên những chuyện ngôi lê đôi mách này từ lâu rồi
Mắc gì chúng ta cứ để trong lòng
Cố Thư Dung cảm động, Bảo Âm thực sự là một cô nương tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng ấy muốn nói, được rồi, không nghe họ
Nhưng làm thế nào có thể không nghe chứ
Đây là Trần gia thôn, nàng ấy có thể không nghe, trở về kinh thành thì sao
Hàng xóm cũng nói những lời này
"Ôi
Nàng ấy không khỏi thở dài, lắc đầu cười khổ
Trần Bảo Âm không đành lòng
Đi tới, nắm lấy tay nàng ấy nói: "Tỷ tỷ, mạnh mẽ lên một chút
Ai nói tỷ, tỷ cứ đáp lại, lâu dần sẽ không ai dám nói trước mặt tỷ nữa
Cố tỷ tỷ là tính tình quá hiên hậu, coi trọng thể diện
Cuộc đời vốn không phải như vậy, thông suốt được mọi chuyện trong ngoài, mới có thể không bị khinh bỉ
"Làm sao đáp lại được
Cố Thư Dung thấp giọng nói
Nàng ấy cũng muốn vậy chứ, lúc trước nàng ấy cũng một cô gái nương thẳng thắn, nhưng đối với chuyện này nàng ấy không có tự tin, luôn cảm thấy xấu hổ không dám mở miệng
Trần Bảo Âm nói: "Tỷ không phải là không ga đi được, đúng không
Có gì mà không nói lại được
Hơn nữa, tỷ không gả đi được sao
Tỷ là không muốn gả
"Không kết hôn thì sao?"Nàng nhướng mày, lộ ra vẻ rất lợi hại: 'Không có cơm ăn không có nước uống sao
Không có nhà ở, không cóp đường đi sao
Sợ gì chứ
Ai nói tỷ, tỷ cứ trả lời như vậy
Không muốn ga đi, trong nhà có đệ đệ nuôi, cả một đời không lo ăn uống, về già cũng có người hầu hạ, không cần ai quan tâm
Cố Thư Dung nhìn nàng, khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt tràn ngập ánh sáng cực kỳ rực rỡ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tỷ tỷ, muội không phải trù ẻo ty" Trần Bảo Âm vội vàng giải thích, sợ Cố Thư Dung hiểu lầm, giữ lại cái gai trong lòng
Lời đã nói đến vậy rồi, không cần phải che giấu nữa, dứt khoát nói ra điều đã kìm nén trong lòng bấy lâu nay: "Chúng ta có thể định được một hôn sự tốt đẹp là tốt nhất
Nếu không được, chúng ta cứ nghĩ thoáng chút
Không phải chỉ là một lão cô bà trong nhà sao
Vậy thì đã sao chứ?”
Nàng thực sự không cảm thấy lão cô bà có gì không tốt
Cố Thư Dung nắm tay nàng, run rẩy dữ dội, môi mấp máy nói: "Bao Âm..
Lời vừa ra khỏi miệng, nước mắt liền ứa ra, ướt đẫm khuôn mặt
Nàng ấy đợi câu nói này, không biết đã bao lâu rồi
Chỉ có trong mơ mới dám nghĩ tới
"Tỷ không trách muội, tỷ không trách muội, tỷ không trách muội
Nàng ấy sợ Bảo Âm hiểu lầm, cố nén khóc: "Tỷ chỉ là không ngờ tới, không nghĩ tới..
Nàng không ngờ Bảo Âm lại tốt như vậy
Bảo Âm thực sự đã nói với nàng ấy những mời chỉ có trong mơ cũng muốn nghe, trong mơ mới dám nghĩ đến
"Muội muội..
Nàng ấy nghẹn ngào không biết nên nói gì: "Tỷ tỷ cám ơn muội
Nàng ấy đạt được kết quả, kết quả tốt đến không thể tin được
Nhưng những giọt nước mắt nóng hổi nhỏ giọt trên mu bàn tay, khiến nội tâm nàng ấy bỏng rát
Nàng ấy biết rằng đây không phải là một giấc mơ
Tảng đá lớn trong lòng nàng ấy rơi xuống đất
Trái tim vốn bị áp bức đến mức không thể đập nổi bỗng nhiên tràn đầy sinh lực bắt đầu đập mạnh
Cố Thư Dung cảm thấy một cuộc sống mới, nàng ấy như sống lại, từ đây có thể sống một cách thản nhiên, tự tin, không sợ hãi bất cứ điều gì
Thấy nàng ấy khóc sướt mướt như mưa, Trần Bảo Âm hoảng sợ, ôm nàng ấy vào lòng an ủi: "Tỷ tỷ, Cố Đình Viễn và muội là người thân của tỷ, bọn muội đều hy vọng tỷ sống tốt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.