Chương 13: Thân Y Này Là Của Ta Đúng Không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(1)Chương 13: Thân Y Này Là Của Ta Đúng Không
(1)
Tất nhiên không thể thiếu Trương Xuân Phân
Nàng ta mười bảy, ở tuổi này lẽ ra đã sớm nên lấy chồng có con
Nhưng nàng ta được Diệp Trương thị nuông chiêu đến mức không coi ai ra gì, cao không được thấp không phải nuôi ở Diệp gia
Chuyện hôn nhân đã kéo tới tuổi này đã cực kì gấp gáp, nhìn thấy Trình Phong mọi thứ đều tốt chẳng phải sẽ thèm khát sao
Trương Xuân Phân cũng thâm bảy tỏ tình cảm của mình, nhưng Trình Phong không thích nàng ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện này đúng lúc Diệp Thanh Hà xảy ra chuyện
Diệp gia vì kiếm tiền mà sứt đầu mẻ trán, Trình Phong lại đi vận chuyển, Trương Xuân Phân giật dây Diệp Trương thị xúi giục Diệp Đồng Sinh đẩy Diệp Gia ra ngoài đổi tiền
Hai người cũng bởi vì chuyện này mà trở mặt
Diệp Gia lập tức lạnh mặt: "Tẩu tử, tướng công đang bệnh, không đi được
Ai chỉ một lát thôi
Cũng không làm chậm trễ chuyện gì của ngươi
Diệp Trương thị lập tức vội vàng
Cha chông muốn đuổi Xuân Phân ra khỏi nhà, nếu như Diệp gia không quay về khuyên nhủ, muội tử của nàng ta phải làm sao đây
Muội muội của nàng ta cũng đã mười bảy, đang ở thời điểm quan trọng để làm mai: "Gia nương à, khi ngươi ở nhà tẩu tử đối xử với ngươi không tệ mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Coi như ngươi nể mặt tẩu tử đi
Sợ Diệp Gia không về, nàng ta lập tức muốn quỳ xuống Diệp Gia
Diệp Gia sao có thể để nàng ta quỳ
Tất nhiên là kéo lên
Diệp Trương thị nhân cơ hội bật khóc: "Tẩu tử của nhà mẹ ta không phải người tốt, nếu như Xuân Phân bị trả vê, không chừng sẽ bị nàng ta bán đi
Không sống được ngày nào tốt lành
Hai ngươi trước kia rất thân thiết, tỷ muội nhiêu năm như thế, ngươi thật sự nhẫn tâm để nàng thành lão cô nương sao?”
"Gia nương, nàng phạm sai lâm, ta đã đánh cũng đã mắng
Xuân Phân đã thật sự biết sai..
Diệp Trương thị nói chuyện thích dùng tay, sức lực của nàng ta lại lớn, kéo cho Diệp Gia đứng không vững
Thực sự bị kéo cho hết cách, chỉ có thể đồng ý qua loa, đuổi người đi
Diệp Trương thị thấy nàng đồng ý, trong lòng tràn ngập vui vẻ rời đi
Diệp Gia quay đầu trở vê phòng, người trên giường đã tỉnh
Bốn mắt nhìn nhau, dây cột tóc của người kia bị rơi ra, tóc đen rủ xuống vai, yên tĩnh ngôi dựa vào tường
Một đôi mắt phượng trầm tĩnh âm u như chứa đựng tinh hà vạn dặm
Vài sợi tóc mai rủ xuống, gầy go nhưng khó che đi đường nét vượt trội
Đẹp như tranh vẽ
Áo quần rách rưới cũng không ngăn được khí độ cao sang thanh quý, đôi mắt khép nửa, mi mắt như lông quạ che khuất đôi mắt
Ngọn đèn trong phòng mờ ảo, gió thổi qua chập chờn lắc lư
Ánh sáng lờ mờ giống như quan tâm lưu luyến lướt trên người hắn
Diệp Gia sớm biết Chu Cảnh Sâm tuấn tú, dù sao nữ chính Mã Lệ Tô cũng không thắng được bạch nguyệt quang, nhưng nhìn thấy vẫn rất rung động
Hồi lâu, cảm thấy mép váy bị người ta nhẹ nhàng kéo hai lần
Cúi đầu nhìn xuống, Nhuy Tả Nhi chỉ chỉ chiếc khăn vải rơi xuống đất: "Rơi mất, tam thúc lau
Nguy Tả Nhi có lẽ vì không đủ dinh dưỡng nên chậm lớn, nói chuyện cũng nói từng chữ từng chữ
Nhưng mà Diệp Gia vẫn nghe hiểu
Nàng vội vàng tập trung suy nghĩ, đi tới nhặt chiếc khăn vải lên ném vào trong chậu
Rồi mới đưa tay sờ trán nam nhân
Đã hạ sốt
Nam nhân trẻ tuổi không nhúc nhích, tầm mắt buông thỏng, vẻ mặt lạnh nhạt lại sạch sẽ, những ngón tay gầy gò đặt lên tấm chăn vải thô còn trắng hơn cả tuyết
không nói một lời để mặc nàng sờ lên trán