[Làm Giàu] Xuyên Thành Chính Thất Vai Ác Của Thế Tử Bị Lưu Đày

Chương 31: Kiếm Tiền, Bắt Đâu Kiếm Tiền!




Chương 31: Kiếm Tiền, Bắt Đâu Kiếm Tiền
(3)Chương 31: Kiếm Tiền, Bắt Đâu Kiếm Tiền
(3)
"Ngày khác xem là được
Diệp Gia lười phải giải thích, dẫn Dư thị đến chợ ngói
Lần trước đến chợ ngói, đi quá sớm, Diệp Gia không nhìn rõ chợ ngói này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên thực tế, đừng thấy chỗ này nhỏ, đều là tiểu thương buôn bán nhưng chim sẻ tuy nhỏ cũng đủ ngũ tạng
Lúc này Diệp Gia phát hiện, chợ ngói lại còn bán người
Nàng và Dư thị đi vào trong, nhìn thấy vài nhóm, tiểu hài nhi trên đầu cắm rễ cỏ quỳ trên mặt đất bẩn, nhiều người đều trạc tuổi Nhuy Tả Nhi
Đa đó là con gái, cũng có con trai gầy gò bị đánh khắp người, quỳ trên mặt đất không dám nhìn ai
Còn có ngoại tộc bị giam trong lồng sắt, tóc quăn mắt xanh cũng có
Người môi giới bán người dùng tiếng địa phương của nơi khác nói là côn nô tới từ tây bắc biên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Gia cứng đờ dời mắt đi, cùng với Dư thị đi thẳng đến sạp hàng củ cải
Trên thực tế, củ cải không dễ bán
Đủ nước, nặng cân nhưng không no bụng
Người dân nông thôn có thể tự trồng, trồng trên diện tích lớn
Phần lớn đều là tự trông tự ăn, rất nhiều ăn không hết hoặc là nát trong đất hoặc là lấy đi nuôi heo
Cũng chỉ có trên trấn gia đình không có đất mới mua
Nhưng bọn hắn mua cũng không nhiều, một cân hai cân cực kì ít
Khi Diệp Gia và Dư thị đi qua, tiểu thương bán củ cải vẫn còn đầy hai thùng lớn
Có lẽ mới đào ra từ trong đất không lâu, củ cải vẫn còn dính đất
Tiểu thương kia ngồi dưới đất, há miệng rao hàng
Diệp Gia một hơi mua hết hai giỏ lớn củ cải
Tiểu thương kia giật mình, tưởng là nghe lầm: "Hai giỏ này ít nhất là gần hai trăm cân, các ngươi mua hết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ừm”" Diệp Gia không quan tâm Dư thị đang giật mình há to miệng, đã hỏi mua hết có thể bán rẻ chút không
Những củ cải này là nhà trông, ăn không hết mới đem lên trấn bán
Nhưng giá của củ cải rất rẻ, ba cân hai văn tiên, đây còn có thể rẻ hơn được nữa
Tiểu thương cân củ cải, một trăm tám mươi mấy cân
Hắn ta bỏ qua số lẻ, xem thành một trăm tám mươi cân bán cho Diệp Gia
Bán hơn một trăm văn, tiểu thương vui vẻ cười toe toét
Tổng cộng một lượng bạc, trong nháy mắt tốn một trăm hai mươi văn
Lại phải mua thêm muối và gia vị, ba trăm văn được dùng như thế
Dư thị đau lòng đỏ ngau cả mắt, nhìn thấy Diệp Gia còn định thuê xe bò kéo đồ về, còn muốn tìm thợ rèn làm cái bào
Bà ấy vội vàng ngăn lại
"Bỏ bớt trước, bỏ bớt trước
Dư thị thật sự sợ nàng sẽ tiêu sạch số tiên kiếm được: "Đợi kiếm được bạc, ta mua bào sau
Chẳng qua là Diệp Gia cảm thấy nhiều củ cải như thế, chỉ dựa vào việc cắt thôi cũng không biết cắt đến khi nào
Nếu như có thể có cái bào, bớt việc thì không nói, có thể tăng cao hiệu suất hơn nhiều
Nhưng mà cũng thế, trên người không còn một văn tiền, cũng quả thật có chút tàn nhẫn
Me chồng nàng dâu hai người lăn lộn tới trưa, bận rộn khí thế ngất trời
Ngày mai đã phải đến chợ ngói sớm, phải cắt củ cải thành sợi, còn phải làm xong bánh
Nếu không sáng sớm ngày mai chắc chắn không làm kịp
Nhiều củ cải như thế mang về còn phải rửa, nhúng nước, trộn đều
Nhiều việc một người không thể xử lý nổi, ngay cả Nhuy Tả Nhi cũng phải đến ngổi xổm ở bên cạnh chậu nhỏ, tay nhỏ nắm củ cải lau
Diệp Gia lau nước trên y phục, quay đầu đến đông phòng đỡ người đang bị ốm trên giường vào trong sân

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.