[Làm Giàu] Xuyên Thành Chính Thất Vai Ác Của Thế Tử Bị Lưu Đày

Chương 33: Hình Như Diệp Thị Này Có Gì Đó Khác Với Trong Trí Nhớ




Chương 33: Hình Như Diệp Thị Này Có Gì Đó Khác Với Trong Trí Nhớ (1)Chương 33: Hình Như Diệp Thị Này Có Gì Đó Khác Với Trong Trí Nhớ (1)
Trời tháng hai, rét tháng ba, rất lạnh
Mặt trời còn chưa lên, các tiểu thương tụ tập trước hàng rào buộc chặt áo trên người kéo mũ xuống, duỗi đầu nhìn về phía Diệp Gia
Không biết là gió cố ý hay sao, thổi mùi bánh rán thơm ngon vào tận tâm hồn
Có người buổi sáng mờ mit đi ra ngoài chưa ăn gì, ngửi mùi thì bụng kêu ùng ục
mang bánh nướng ở nhà theo, ăn trong miệng, đôi mắt vẫn lướt về phía bên kia
Diệp Gia đứng ở trước bếp nhìn Dư thị: "Nương, chào hàng đi
Dư thị lần đầu ra bán hàng, đứng ở bên cạnh đám người, mặt đỏ bừng xấu hổ: Hô, hô cái gì
Diệp Gia bất lực, cũng đã nghèo đến nước này còn xấu hổ
Thế là nàng một tay cầm xẻng, một tay cầm đũa
Một cái bánh củ cải sợi bóng nhẩy thơm ngào ngạt được chiên xong, một tay khác kẹp ra đặt vào trong giỏ trúc
Câm xẻng sắt gõ vào mép chảo chiên, keng keng hai tiếng, há miệng hô hào thẳng thắn trong trẻo: "Bánh củ cải sợi vừa mới ra lò đây
Sáu văn tiền một cái
Vừa thơm vừa ngon, chỉ có sáu văn
Vừa hô như vậy, sáng sớm cực kì có tinh thân, những người ở trong không nhìn chiến trận bên này đều nhìn tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bánh vừa ra lò, người thèm ăn chảy cả nước miếng
Dư thị đấu tranh nửa ngày trong lòng, Diệp Gia cũng không xấu hổ, há miệng không ngừng hô
Vốn cho rằng không có chuyện dễ dàng như vậy, ai ngờ mới hô hai ba câu, thật sự có hai tiểu thương miệng đầy râu mép tới hỏi
Diệp Gia một câu: Một cái sáu văn, hai cái mười văn
Hai tiểu thương râu quai nón kia có lẽ là đã thật sự rất thèm ăn, trời lạnh, núp ở đây vừa lạnh vừa đói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nghe như thế cũng xa xỉ, lập tức mở miệng nói mua bốn cái
Bánh củ cải sợi này lớn bằng cái bát, to vằng miệng chén sành
Cô nương gia bình thường khẩu phần không lớn ăn một cái là đã no căng, tráng hán ăn hai ba cái cũng đủ một ngày
Dư thị nghe thấy mua bốn cái, trong lòng tính toán hai mươi văn
Lập tức không để ý tới xấu hổ, tay chân trơn tru cầm bát nhỏ đựng tiên đồng, một tay cầm giấy dầu bọc lại đưa tới
Hai mươi đồng tiền vào tay, quay đầu lại có một trán hán mua hai cái, lại có mười văn
Dư thị quả thực không ngờ sáng sớm thứ này lại bán chạy như vậy, có người mở miệng
Sau đó lại có người đến hỏi mua
Những người làm việc này gánh hàng lên trên trấn làm việc, có thể gánh hai trăm cân đi mấy chục dặm không thở, đương nhiên ăn nhiều
Muốn mua cũng không phải mua một cái, đều là mua hai ba cái
Đợi đến khi hàng rào được mở ra, Diệp Gia đã bán được hai mươi cái
" y da, đúng là bán chạy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dư thị quả nhiên không nghĩ tới, chưa đến nửa canh giờ trong cái bát nhỏ của bà ấy đã có hơn một trăm văn
Diệp Gia không nói gì, lợi ích của chảo chiên sắt lớn chính là một chảo có thể chiên rất nhiều cái, đồng thời có thể nấu chín bán nhanh hơn
Động tĩnh bên phía bọn hắn không thể nào không kinh động đến chỗ người giữ cửa bên cạnh hàng rào
Diệp Gia bọc bốn cái, bảo Dư thị đưa qua cho hai người kia
Mặc dù bọn hắn bày quầy hàng ở ven đường chưa đi đến chợ ngói, nhưng ai biết được bên cạnh con đường này có phải cũng thuộc về hai người kia quản lý hay không
Nếu bọn họ gây chuyện, sợ là không dễ chịu
Dư thị cũng biết đạo lý đó, làm việc ở đâu trước tiên phải chuẩn bị tốt chút ơn huệ này
Lúc này bà ấy cũng không thấy ngại, bưng bánh nóng hổi đến

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.